Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tn 60: Đỉnh Núi Nhà Tôi Thông Tới Hiện Đại

Chương 323

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Những năm nay họ thu nhận ít kiến thức a.

Đây chẳng cũng bàn tay vàng lớn nhất ?

Thích Ngọc Tú nghĩ đến đây, cũng thả lỏng, đem đạo lý với bọn trẻ, khiến mấy đứa trẻ vỗ tay, Bảo Châu: " ."

Thích Ngọc Tú: " , các con cũng cần vỗ tay cho a."

Cứ cảm thấy, kỳ kỳ.

Mấy đứa trẻ đều bật .

thì, gia đình , cũng vô tư, nếu đổi bình thường, thì thực sự chừng sẽ bốc hỏa, sợ sinh bệnh cũng khả năng, dù cũng mất một bàn tay vàng lớn như . gia đình a, thế mà cũng từ từ quen .

" ai ? Chị Thích, chị nhà ?"

lúc , ngoài cửa truyền đến tiếng gọi.

Thích Ngọc Tú lập tức dậy: "Để ngoài xem."

Bảo Sơn: "Để con ngoài cho."

dậy ngoài, mở cửa, ngoài cửa liền truyền đến một tiếng hét chói tai "A", hét lớn: "Ma ma ma..."

"Chị Thích, nhà ?" Bên ngoài truyền đến tiếng gọi vang dội.

Hồi xưa xửa xừa xưa, đều gọi Thích Ngọc Tú vợ Điền Đại, Điền Đại mất, cách xưng hô ngược đổi mấy. , những bề như Lý Kiến Kỳ từ thím đổi thành dì Tú, đó nữa, bà từ vợ Điền Đại biến thành chị Thích.

Cũng từ lúc nào, tên chính bà ngược dùng nhiều hơn.

thể thấy, bất kể ai, c.h.ế.t như đèn tắt, lâu , ngoài , ngoài đều sẽ dần dần lãng quên. Bây giờ đều sẽ nhắc đến Điền Đại nữa, gặp Thích Ngọc Tú cũng chỉ gọi chị Thích hoặc Bảo Nhạc.

"Chị Thích!"

Thích Ngọc Tú: "Để xem, chắc mấy nghiên cứu viên lên núi chuyển thiên thạch."

định dậy, thì Bảo Sơn ấn , : "Để con ngoài xem ."

một mạch đến cổng hàng rào, mở cửa .

Ngoài cửa một nam đồng chí đang , ông định lên tiếng, chợt thấy khuôn mặt Bảo Sơn, nháy mắt liền tái nhợt, run rẩy như gặp ma, gào lên một tiếng, kêu: "A a a! Ma ma ma!!!"

Tiếng hét chói tai , đinh tai nhức óc.

Bảo Sơn: "???"

cảm thấy, trông giống ma a, em gái Bảo Châu nhà rõ ràng ngọc thụ lâm phong mà.

Cái ... chằm chằm đàn ông mặt, : "Ông chứ?"

, ông bệnh chứ?

Lời đến khóe miệng, rẽ sang một hướng khác.

"A a a..." Vị nhân vẫn đang la hét, cả mềm nhũn ngã bệt xuống đất.

Lúc mấy Thích Ngọc Tú cũng , bà nhận : "Trương nghiên cứu viên? Ông chứ? Chuyện a? Đây con trai lớn , xảy chuyện gì ?"

Bà nghi hoặc Bảo Sơn, Trương nghiên cứu viên, đó chằm chằm Trương nghiên cứu viên.

Dù thế nào nữa, chắc chắn sẽ vấn đề con trai bà, vấn đề chính ngoài.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tn-60-dinh-nui-nha-toi-thong-toi-hien-dai/chuong-323.html.]

Trương nghiên cứu viên trong tiếng la hét ngừng, cuối cùng cũng hồn một chút, tay run như cái sàng, chỉ Bảo Sơn: " ..."

Bảo Sơn: " sống sờ sờ."

Ngập ngừng một chút, : " cảm thấy trông giống ma."

Đây sỉ nhục khác ?

Chẳng lẽ trông đáng sợ?

bước tới kéo lên, Bảo Sơn bây giờ đang thiếu niên sức dài vai rộng, cái kéo , liền xách đàn ông trung niên gầy gò lên. Chắc cảm nhận nhiệt độ từ lòng bàn tay Bảo Sơn, ông cuối cùng cũng kỹ Bảo Sơn một cái, ôm ngực: ", ma a."

Bảo Sơn: "..."

Trương nghiên cứu viên cuối cùng cũng phản ứng , thực sự phản ứng thái quá, bắt đầu thấy hổ.

Ông lắp bắp: " , chính nhận nhầm ..."

Ông Bảo Sơn một cái, Bảo Sơn một cái, Bảo Sơn.

Bảo Sơn nhịn nữa: " con ma nào trông như nhỉ?"

rằng, nhà họ, về phương diện vẫn tự tin.

Bảo Châu dẻo miệng nhất, tính cách lạc quan cởi mở, giỏi khen nhất, đặc biệt đối với nhà, đó tiếc dùng bất kỳ ngôn từ hoa mỹ nào. Điều dẫn đến việc nhà nhiều , mưa dầm thấm lâu coi thật.

Lâu dần, sự tự tin khó hiểu tăng lên nhiều nhiều.

Ngay cả Thích Ngọc Tú cũng cảm thấy, chỉ đen một chút thôi, thực bà sở hữu một khuôn mặt sang trọng.

Còn về Bảo Sơn Bảo Nhạc, càng bé Bảo Châu nhà khen đến mức tự cho trai nhất thiên hạ, cho nên Bảo Sơn lời , hề đùa chút nào, thực sự nghĩ như . lời ngoài , thì hổ .

Trương nghiên cứu viên vòng hổ thứ nhất, nhanh bước vòng hổ thứ hai.

Hơn nữa, còn hổ khác.

Con nếu da mặt mỏng, sống sẽ vất vả hơn một chút.

Ông miễn cưỡng nở một nụ , chỉ nụ vặn vẹo, : " , hỏi, nhà , nước nóng ."

Rõ ràng lắp, một câu vô cùng trắc trở.

Thích Ngọc Tú: ", rót cho ông, ông cần bao nhiêu?"

Trương nghiên cứu viên Bảo Sơn một cái, Bảo Châu nhịn , hỏi: "Chú ơi, trai cháu chỗ nào ạ? chú cứ mãi thế."

Trương nghiên cứu viên nghĩ đến việc còn ma, nghĩ nghĩ vẫn giải thích một chút, : " nhận nhầm , giống một vị trưởng bối qua đời mà quen ."

Bảo Châu kéo dài giọng ồ lên một tiếng, thầm nghĩ, chú giỏi quá cơ, nhận nhầm nghĩ cũng nghĩ liền gọi ma?

Ha ha!

Bé Bảo Châu bênh vực nhà, biểu cảm thiện cho lắm a.

Trương nghiên cứu viên tự nhiên , ông giải thích: "Họ trông đặc biệt giống , trời tối , cho nên mới nhất thời phản ứng kịp..."

Lời , cũng giả.

Tại ư?

Trời tối , lúc Bảo Sơn ngoài xách theo đèn dầu hỏa, ánh sáng mờ ảo phối hợp với khuôn mặt quen thuộc đó , chẳng dọa . lời đến đây, ông tò mò đ.á.n.h giá Bảo Sơn, chân thành : " ngược ngờ, thực sự giống đến ."

Bảo Sơn nhướng mày: " giống , bình thường ? Gan ông quá nhỏ ."


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...