Tn 60: Đỉnh Núi Nhà Tôi Thông Tới Hiện Đại
Chương 500
Bảo Sơn mỉm : "Chúng coi như công ty t.ử tế nhất . Trang thiết và trang trí rạp chiếu phim những nơi khác bằng một phần mười chúng , mà cũng thu chừng ba bốn phần. Giống như hiện tại, các chuỗi rạp chiếu phim lớn bên đó ba nhà. Công ty chúng , còn một công ty lâu đời khác, nhà họ cũng công ty điện ảnh riêng, phim ít, chỉ một ít thời gian mới thể cho thuê, giá cả thấp, lịch chiếu , còn nhờ vả. Một công ty khác tuy quy mô nhỏ hơn chúng một chút, mức chiết khấu cũng giống . Đây quy định từ , quy định từ thì chứng tỏ thể chấp nhận mức . Thêm đó, đầu năm nay chúng mới tu sửa xong, đang lúc nhất, họ chọn chúng cũng thiệt. Tất nhiên cũng một rạp chiếu phim tư nhân nhỏ, họ chỉ thu hai hoặc ba phần, môi trường và vị trí thì khỏi ."
Bảo Châu tính toán một chút, : "Nộp cho rạp chiếu phim nhiều như , họ vẫn kiếm tiền ."
Bảo Sơn phì , : "Một bộ phim họ chỉ chiếu hai ba tháng, nhanh thì đến một tháng kết thúc . Diễn viên sử dụng cũng tìm quen, hoặc nhân viên tự lên diễn khách mời, còn về tuyên truyền phát hành thì càng , chi phí thấp. Chúng khai báo thuế riêng biệt, ước tính, họ đưa cho chúng bốn phần, họ trừ các khoản, phim thì còn ba bốn phần, phim kém thì hai phần."
Bảo Châu: "... Khó hiểu thật, thảo nào thời kỳ hoàng kim thập niên 90, năm 2000 ngành họ ngày càng sa sút."
Bảo Sơn gật đầu.
bây giờ cản trở họ kiếm tiền .
Hai đều vội về học bài. Mặc dù mệt, tựa ghế trò chuyện, chuyện trời biển.
Đây nhà hàng khách sạn, cũng khách sạn đắt nhất ở địa phương, nên về cơ bản những ở đây đều chút phận. Vì , cho dù rời muộn một chút, cũng ai đến giục. Chỉ , tuy ai giục, một nữ phục vụ từ xa họ, cô c.ắ.n môi, hồi lâu , cuối cùng cũng lấy đủ can đảm, về phía đó.
mấy bước, gọi : "Phán Phán, cô làm gì thế? Bàn hai gọi một chai Mao Đài, cô kho tìm xem."
quầy dùng hết .
Cô gái gọi Phán Phán do dự một chút, : "Chị gọi khác , việc."
" cô làm thế!"
Phán Phán hất tay , đến bàn Bảo Châu và Bảo Sơn, : "Bảo Sơn."
Cô Bảo Sơn, trong mắt mang theo sự nhiệt tình: " ngờ chúng gặp ở đây."
Bạn thể thích: Lục Thiếu Vợ Anh Là Bác Sĩ Thiên Tài (Lục Cảnh Viêm-Cố Thanh) - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Bảo Châu ngẩng đầu lên thấy cô . Đây ai khác, chính Phán năm xưa vì lấy chồng mà bỏ nhà . Phán rõ ràng cũng thấy Bảo Châu, chẳng thèm để ý đến cô, coi cô như khí, ánh mắt dịu dàng như nước Bảo Sơn.
Phán da thịt hơn lúc ở nhà một chút. Tuy cô chào hỏi cả hai , ánh mắt dính chặt lấy Bảo Sơn, : " Bảo Sơn, em Phán đây, về nước khi nào ! ở đây!"
Cô c.ắ.n môi, yếu ớt, giọng mềm mỏng: "Thật ngờ, xa xôi ngàn dặm, chúng thể gặp ."
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tn-60-dinh-nui-nha-toi-thong-toi-hien-dai/chuong-500.html.]
Phán tự nhiên Bảo Sơn tìm , cũng rời khỏi nhà họ Điền, nước ngoài. Chính vì , cô mới thể cho phép bản sống một cuộc đời vô danh tiểu như . Suy cho cùng, cô thể cơ hội hơn.
Cơ hội , chính Bảo Sơn.
Bắt cô gả nơi thâm sơn cùng cốc? Đừng hòng!
" Bảo Sơn..." Bốn chữ thế mà gọi với âm điệu uyển chuyển.
Bảo Châu phì , cô trêu tức Bảo Sơn.
cần nhiều, cũng tâm tư Phán . Con quả nhiên bao nhiêu năm nay vẫn hề đổi.
những môi trường ảnh hưởng mà trở nên xa, Phán thì . Cô từ nhỏ ích kỷ, cô thực sự giống bố nhất từ trong xương tủy. Bảo Châu dứt khoát tựa lưng ghế, xem màn biểu diễn vị mặt .
mà a, cô xem, nghĩa Bảo Sơn cũng xem.
giơ tay hiệu cho quản lý đến. Chị quản lý đang thắc mắc Phán Phán qua đó lóc, thì thấy khách gọi , chị lập tức bước tới: "Chào , xin hỏi việc gì cần giúp đỡ ạ?"
Bảo Sơn mỉa mai : " nghĩ các vẫn nên đào tạo nghiệp vụ cho đàng hoàng thì hơn, như sẽ dẫn đến việc nhân viên phục vụ các thấy một trông dáng con , nhào vô bám lấy. tự nhận thấy năng lực gì để làm chỗ dựa cho khác, khác trốn hôn bỏ nhà càng chẳng liên quan gì đến , ý định hùng cứu mỹ nhân. Chúng chỉ đơn thuần đến ăn bữa cơm, nếu vị nữ sĩ còn tiếp tục quấy rầy , sẽ tìm công an tố cáo cô giở trò lưu manh đấy."
Quản lý xong lời , rõ ràng liên quan đến cũng tức đến đỏ mặt. Chị đầu hung hăng trừng mắt Phán một cái, thầm mắng cái đồ xui xẻo , gây rắc rối cho chị . Thực , Phán làm việc ở đây, tuy chỉ nhân viên thời vụ, thì nỗ lực còn lắm chuyện, những chuyện linh tinh rắc rối chỉ một hai .
Điều khiến chị vô cùng bực . Nếu giám đốc luôn khăng khăng giữ cô , chị thực sự lười con thêm một cái.
"Vị tiên sinh , thực sự xin , nữ đồng chí thì cũng thể giở trò lưu..."
" Bảo Sơn, thể như !" Phán nhăn nhó khuôn mặt, rơi nước mắt: "Em còn , và chị Bảo Châu nam nữ cô nam quả nữ ở cùng chứ? Hai em mà! , hai em a!"
Cô dường như nắm thóp, tuy rơi nước mắt, tròng mắt đảo liên hồi, nghĩ xem thể thông qua bí mật để lấy bao nhiêu lợi ích.
Lời cô khiến quản lý giật , thậm chí những khác cũng sang, bàn tán xôn xao với ý vị rõ.
Bảo Sơn hừ lạnh một tiếng, quả nhiên con từ nhỏ một kẻ khiến buồn nôn.
Đừng bỏ lỡ: Kinh Sắc Dục Trụy (Sắc Kinh Sụp Đổ), truyện cực cập nhật chương mới.
lấy giấy tờ tùy , đặt lên bàn, ngẩng đầu lên, : "Bảo Châu, em lấy chứng minh thư em đây."
Chưa có bình luận nào cho chương này.