Tn 60: Đỉnh Núi Nhà Tôi Thông Tới Hiện Đại
Chương 561
Ông chủ tiến lên, vui vẻ: "Tiểu Đường đến bên ? Đây bạn gái a? ?"
Đường Chính Viễn và Khương Việt đều chút đỏ mặt, : " , chỉ hàng xóm."
Ngay đó liếc Khương Việt một cái, cân nhắc phận cô, : "Tìm một phòng bao nhỏ ."
Bạn thể thích: Tình Yêu Sét Đánh - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Hai nhanh liền phòng bao, Đường Chính Viễn đối với nơi thật khá hiểu rõ, gọi thất thất bát bát ít, chắc nhận sự chú ý Khương Việt, giải thích một chút: " ăn khá khỏe."
Thực cũng định để Khương Việt mời khách, hạ quyết tâm tự mời khách.
Tự nhiên ăn no.
Khương Việt ngậm lắc đầu, : " quen một , ăn còn nhiều hơn kìa. Cô còn một phụ nữ kìa."
cô nghĩ đến ai khác, chính Thích Ngọc Tú, cô : " từng cùng cô còn hai bạn nhỏ nhà cô ăn Haidilao, chúng gọi tất cả đồ ăn ngon Haidilao một lượt, đó, ăn sạch sành sanh nha."
Đường Chính Viễn kinh ngạc Khương Việt, Khương Việt: "Thật a, cô thể ăn lắm."
Nghĩ đến bà, mặt mày cô đều ý , : "Hai bạn nhỏ nhà cô thú vị lắm, chúng cùng ngoài, bọn chúng..."
đến đây, cô dừng một chút, : " những thứ thật nhàm chán."
Đường Chính Viễn lắc đầu: "Cũng ."
ngược thẳng thắn: " tưởng cô sẽ thích nơi như thế ."
Khương Việt trợn to mắt, hỏi: "Tại thích?"
Cô mang theo ý , nhẹ giọng : " chắc chắn thường xuyên theo dõi tin tức, một hot girl mạng nhỏ, theo phong cách điền viên, đừng nơi như thế , còn trồng ruộng kìa."
Cô đến những thứ , mang theo vài phần đắc ý dạt dào: " nhiều đều nha."
"Trồng ruộng?" Đường Chính Viễn thật chút kinh ngạc , : " thật sự theo dõi những thứ . Bắc Kinh chỗ nào thể trồng ruộng a?"
Khương Việt: " từ tỉnh Cát đến, bên tỉnh Cát một điểm tham quan nhỏ gọi núi Phượng Hoàng, thuê một căn nhà chân núi gần đó."
đến cái , Đường Chính Viễn ngay ngắn , : "Núi Phượng Hoàng?"
Khương Việt gật đầu: " nha, chắc chắn cũng , một điểm tham quan lớn..."
", ." Đường Chính Viễn rộ lên, : "Cái thật , quê cũng bên đó. Ông nội đều lớn lên ở bên đó."
Khương Việt: "Ủa? Thật khéo nha."
Đường Chính Viễn: "Ông bà nội đều lớn lên ở bên đó, cụ nội cụ bà sống ở trong trấn, năm đó nhà còn họ hàng sống ở thôn gần thôn Phượng Hoàng Sơn."
Đường Chính Viễn sinh ở Thủ đô, hàng năm về quê tế tổ, đều vẫn sẽ về, cho nên đối với bên đó hiểu rõ. ngậm : " đối với bên hiểu rõ , căn nhà cô thuê nhà ai a?"
Khương Việt: " một họ hàng xa nhà , năm đó bà xuống nông thôn liền ở đầu bên đó, đó kết hôn ở bên đó..."
Hai vốn dĩ còn vài phần xa lạ, trò chuyện , vì cùng chung quê quán, ngược nhiệt tình hơn ít. Khương Việt ngậm : " ngờ khéo như , hắc hắc, ngờ quê chúng đều ở tỉnh Cát, mà còn ngọn ."
Khương Việt sảng khoái : " cơ bản đóng phim đều về nhà, thế , mỗi về nhà đều với một tiếng, nếu đồ gì gửi về, thì tìm a, thể giúp đỡ."
Đường Chính Viễn lắc đầu: "Cái ngược cần , nhà đều chuyển đến Thủ đô . Bên đó chỉ họ hàng xa thôi, gì ngược cũng cần gửi về."
Khương Việt: "Ồ Ồ Ồ."
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tn-60-dinh-nui-nha-toi-thong-toi-hien-dai/chuong-561.html.]
Đường Chính Viễn đôi mắt sáng ngời Khương Việt, thái độ cũng dịu dàng hơn nhiều: "Mau ăn , sách bò nhà ngon."
Khương Việt: "Ồ, nếm thử."
Cô ăn gật đầu, ưm một tiếng, : "Ngon."
Đường Chính Viễn mỉm : "Đừng thấy tiệm ở đây lớn, quả thực ngon."
Khương Việt: "Ưm, gói mang về quá."
Đường Chính Viễn: "Cái ngược , cái gói mang về mùi vị liền đổi , một tiệm dày bò luộc khác, gói mang về cũng ngon như . Nếu cô thích..."
Khương Việt: " chúng cùng ."
Đường Chính Viễn sững sờ, ngay đó cũng sảng khoái: "."
Mặc dù đây mới thứ hai họ gặp mặt, hai ngược giống như bạn cũ, cùng ăn uống, còn khá chủ đề chung. Kể một chút về quê quán, một chút về Thủ đô, Khương Việt ngậm : " một chú cảnh sát sống ở cách vách, đều cảm thấy thật an tâm ."
Đường Chính Viễn thấy "chú cảnh sát" , nhướng nhướng mày.
Đường Chính Viễn: " năm ngoái nghiệp trường cảnh sát..."
Khương Việt xong, u ám thở dài một tiếng, vuốt mặt một cái, : " mà còn lớn hơn một tuổi."
Đường Chính Viễn : " ngờ già như nhỉ?"
Khương Việt vội vàng: "Ngược cũng nha."
Gợi ý siêu phẩm: Đã Ngủ Riêng Rồi Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? Thương Liệt Duệ & Ôn Nhiễm đang nhiều độc giả săn đón.
Đường Chính Viễn: "Cô dối."
Khương Việt phốc phốc phốc rộ lên. Cô : "Ây da làm gì vạch trần nha."
Đường Chính Viễn bật : " rút ."
Bữa cơm , hai coi như ăn chủ khách đều vui vẻ, cuối cùng Khương Việt ngược giành với Đường Chính Viễn, mời khách.
Khương Việt: " , nhất định mời ."
Đường Chính Viễn: " a."
Hai cùng cửa, lúc ngược đổ mưa bụi nhỏ, trong mưa nhỏ kẹp theo bông tuyết nhỏ, Khương Việt ngẩng đầu: "Tuyết rơi ."
Đường Chính Viễn cởi áo khoác , : "Cho cô, cô che một chút, mau chạy về xe."
Khương Việt: " , sẽ cảm đó."
Đường Chính Viễn lắc đầu: " trâu bò hơn cả trâu, thật sự , cô che ."
Khương Việt: "Dù cũng ."
Cô nhận áo, đội túi xách lên đỉnh đầu, bình bịch chạy.
Đường Chính Viễn: "Ây..."
chút do dự, cũng đuổi theo...
Vì trời mưa, Khương Việt cũng nán , nhanh lên xe, vẫy tay rời .
khi , cô còn thò đầu hét với Đường Chính Viễn: "Hàng xóm, cho điện thoại nha, nếu liên lạc với thế nào."
Chưa có bình luận nào cho chương này.