Tn 60: Đỉnh Núi Nhà Tôi Thông Tới Hiện Đại
Chương 6
“Em thương !”
bé sốt ruột đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, lập tức nắm lấy tay Bảo Châu định xuống núi: “, chúng tìm ông Vương…”
Bảo Châu vội vàng lắc đầu, : “Em , trai , hôm nay em cũng thu hoạch đấy!”
Cô bé vội vàng đặt chiếc gùi nhỏ xuống, hiến vật quý : “Táo to.”
“Em thương !”
Bảo Sơn căn bản quả táo, bé kéo tay áo Bảo Châu lên, liền thấy cánh tay cô bé mấy vết trầy xước, xổm xuống kiểm tra bắp chân cô bé, quả nhiên cũng mấy vết thương. bé xót xa đến đỏ hoe mắt, “ thương nhiều thế ? tại , đều tại .”
bé nắm c.h.ặ.t t.a.y Bảo Châu, : “, dẫn em đến trạm y tế.”
Bảo Châu lắc đầu, xổm mặt đất chịu , cái miệng nhỏ cô bé liến thoắng: “ trai, tự em ngã mà, liên quan gì đến ? đừng họ bậy bạ tự cho chổi, họ tâm địa xa đấy. Em , đây đều chuyện nhỏ, em rửa một chút khỏi thôi.”
Bảo Sơn mím môi.
Thấy Bảo Sơn vẫn kéo , Bảo Châu dứt khoát bệt xuống đất, ăn vạ mặt đất chịu xuống núi: “Em thật sự đau, trai, em , em mà!”
Bảo Sơn: “Đừng mặt đất, mặt đất lạnh lắm.”
Bảo Châu mềm mỏng, nhỏ giọng : “Thế đừng kéo em trạm y tế.”
Cô bé vô cùng kiên định: “Em .”
Cô bé lắc lắc cánh tay Bảo Sơn, làm nũng: “ trai, em !”
Bảo Sơn lay chuyển Bảo Châu, lo lắng: “ vết thương em…”
Bảo Châu kiên định: “Em !”
đến đây, cô bé sụt sịt mũi, : “ trai, đang nấu cơm ?”
Bảo Sơn: “Á!”
bé vội vàng lao về, may mà vẫn muộn. Bảo Sơn múc cháo khoai lang , thở phào nhẹ nhõm. Nhà bé hết lương thực từ lâu , đây vay đại đội, phần còn cũng chẳng còn bao nhiêu, nếu làm hỏng, bé sẽ xót đứt ruột mất.
“Cho em!”
Đột nhiên, một quả táo to đỏ mọng đưa đến mặt bé. Đôi mắt Bảo Sơn lập tức trợn tròn, thậm chí còn nuốt nước bọt một cái. bé ngẩng đầu Bảo Châu, Bảo Châu đắc ý hất cằm, : “ trai, cái ngon lắm đấy.”
Bảo Sơn từng thấy quả táo nào to như , bé cố nhịn, : “Cho Bảo Nhạc ăn !”
Bảo Nhạc ở trong nhà thấy tiếng, gọi: “ trai, chị ơi, chị ơi, trai…”
Tiểu Bảo Châu càng đắc ý hơn, : “Cái cho , vẫn còn mà.”
Cô bé ôm một quả táo to bước cửa. Tiểu Bảo Nhạc làm gì từng thấy thứ đồ như , tròng mắt lập tức trợn to, dán chặt quả táo to nhúc nhích, nước dãi lập tức chảy ròng ròng: “Quả…”
Bảo Châu lanh lảnh: “Chị lời giữ lời chứ?”
Bạn thể thích: Sinh Viên Trường Quân Đội Nhưng Lại Đam Mê Làm Ruộng - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tn-60-dinh-nui-nha-toi-thong-toi-hien-dai/chuong-6.html.]
Bảo Nhạc nuốt nước bọt một cái, gật đầu lia lịa, bàn tay nhỏ cũng dang : “Chị ơi, ăn.”
Bảo Châu: “Đợi chị rửa một chút .”
Nhà họ về mặt cầu kỳ hơn nhà khác nhiều. Bảo Nhạc sức khỏe , dăm ba bữa trạm y tế, nên nhà họ vẫn chú ý đến vệ sinh.
Bảo Châu rửa táo cho Bảo Nhạc. Bảo Nhạc mới hơn hai tuổi, cũng đây đồ , c.ắ.n một miếng, thỏa mãn híp mắt , nhanh đưa quả táo qua: “Chị ăn .”
Bảo Châu vỗ vỗ bụng, : “Chị ăn .”
Cô bé dặn dò: “Em tự ngoan ngoãn ăn táo .”
Bảo Sơn theo Bảo Châu nhà. Cơm nấu xong , bé đang nấu canh cá, thấy Bảo Châu , liền : “Em sân rửa một chút , quần áo để lát nữa giặt cho. Đợi về, chúng thể ăn cơm . Hôm nay xách nước ở con suối nhỏ, bắt một con cá nhỏ, tối nay chúng uống canh cá.”
Khóe miệng Bảo Sơn cong lên, : “Em còn giỏi hơn, mau rửa .”
Bảo Châu ừ một tiếng, cô bé thò đầu trong nồi, trong lòng vui vẻ.
Cô nhóc ngoan lắm, mềm mỏng : “ trai ăn táo .”
Bảo Sơn gật đầu như ông cụ non: “ , đợi về ăn cùng.”
Bảo Châu trai nỡ ăn, vội vàng : “ ăn , vẫn còn mà. Em đồ đựng, nên mới hái chừng , cây còn nhiều nhiều quả. một cây táo ai phát hiện, còn nhiều, em gốc cây cũng hái đấy.”
Bảo Sơn vốn tưởng Bảo Châu t.h.ả.m hại như vì hái táo mà ngã từ cây xuống, kết quả ?
bé vội vàng gặng hỏi: “ em …”
Tiểu Bảo Châu dám sói đuổi, nếu để Bảo Sơn cô bé sói đuổi, chắc chắn sẽ mách . Nếu mách , thì chắc chắn sẽ cho cô bé nữa.
Hơn nữa, cô bé cũng sợ mắng cô bé lãng phí đồ, đó thịt đấy!
Cô nhóc mím cái miệng nhỏ, tim đập thình thịch, đôi mắt to trợn tròn xoe: “Thì, ngã thôi mà.”
Cô nhóc vẫn học cách dối nhà, , liền chạy bình bịch ngoài. Lúc thấy tiểu Bảo Sơn : “ đừng rửa nữa, nước lạnh lắm, lát nữa ăn tối xong bảo dẫn em bờ suối nhỏ rửa.”
Họ sống trong núi, tuy tiện lợi như trong thôn, quen thuộc với vùng núi hơn khác. Giống như nhà họ lên núi thêm một đoạn xa, một khe hở rỉ nước, nước chảy xuống, tạo thành một cái vũng nhỏ.
Vũng nước nhỏ trong núi hiếm, cái vũng nhỏ tuyệt, nước ấm đấy.
Ngay cả mùa đông cũng bốc nóng hầm hập. chỗ , nhà họ tiết kiệm ít củi lửa.
Đừng thấy họ sống trong núi, thiếu củi lửa, đun nước thì lúc nào cũng bận rộn, đây một việc đỡ tốn công sức nhất. Tiểu Bảo Châu lập tức : “Tự em .”
Cô bé ôm quần áo giặt nhanh chóng đến cái vũng nhỏ. Chỗ trong một góc khuất, kín đáo. , lúc bố cô bé còn sống, cố ý rắc ít hạt cỏ về phía , để cỏ bên mọc cao một chút, như sẽ dễ dàng phát hiện nơi .
Họ cũng thể yên tâm tắm rửa ở đây.
Bạn thể thích: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Tiểu Bảo Châu xuyên qua bụi cỏ, xác nhận , nhanh chóng xuống nước. Cô bé ngã bẩn thỉu, tóc cũng đất. Cô nhóc tháo b.í.m tóc nhỏ , gội đầu. Cô bé ngã nghiêm trọng, xuống nước vẫn rát.
mà, cô bé mới trạm y tế .
Trạm y tế đắt lắm, nhà cô bé nghèo lắm. Hơn nữa, cô bé , nếu cô bé trạm y tế, những kẻ đáng ghét đó nhất định trai khắc cô bé. Cô bé mới cho những kẻ đó cơ hội , trai một , luôn đối xử nhất với cô bé…
Chưa có bình luận nào cho chương này.