Tn 60: Đỉnh Núi Nhà Tôi Thông Tới Hiện Đại
Chương 68
đây, đều gọi cô "vợ Điền Đại", cô cũng quen .
Bây giờ, cô hình như đột nhiên chính , cô "chị Thích".
Bạn thể thích: Lục Tổng Hủy Hôn, Tôi Cưới Liền Tay - Tống Khinh Ngữ + Lục Diên Chi + Cố Hàn Tinh - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Thích Ngọc Tú bật , : ", thích khác gọi chị Thích."
Khương Việt cũng : "Chị Thích, chị sống trong núi, khá xa ạ."
Cô từng thấy ai mặc rách rưới hơn Thích Ngọc Tú, ăn mày còn bằng.
mặc dù rách rưới, thể giặt giũ sạch sẽ.
Điều cho thấy cô chỉ nghèo, chứ lôi thôi.
"Thực chúng em và Bảo Châu Bảo Sơn đều khá duyên, trong núi mà cũng thể gặp ." Khương Việt một cao thủ giao tiếp, nhiều hơn Khương Lãng và Hứa Đình nhiều. Cô chỉ ngọn núi khác : "Em thuê một cái sân chân ngọn núi đó, bình thường em và Hứa Đình sống ở bên đó. Hứa Đình chính địa phương, nhà cô ở thôn Xuân Sơn. Chị đến thôn Xuân Sơn ?"
Thích Ngọc Tú lắc đầu, : "Nhà vẫn sâu trong nữa."
Hứa Đình: "Đoán mà."
Các thôn xung quanh nhà cô làm gì nơi nào nghèo như .
Thích Ngọc Tú thực căng thẳng, đối diện họ hơn năm mươi năm , bản họ mà.
Nếu chỉ đơn thuần gặp thành phố, Thích Ngọc Tú đều sẽ căng thẳng, huống hồ như thế .
Cô lúng túng một chút, : " mang đồ ăn cho ."
Cô vội vàng lấy quẩy thừng và kẹo đậu phộng , : "Cái ngon lắm."
xong, do dự, hơn năm mươi năm , cái ngon .
lẽ sự căng thẳng Thích Ngọc Tú, ba trẻ tuổi đều hề khách sáo, còn bóc kẹo chia cho bọn trẻ. Khương Lãng càng khoa trương : "Kẹo đậu phộng cũng thơm quá mất."
Khương Việt đ.á.n.h giá Thích Ngọc Tú, lúc mới bất chợt phát hiện, đừng thấy Thích Ngọc Tú trông đen, tuổi tác chắc ... lớn?
Nếp nhăn khóe mắt cô khá rõ, cảm giác cô mang sẽ lớn tuổi.
lẽ, chỉ sự nghèo khó khiến cô sống khó khăn.
Khương Việt nhớ đến sự nghèo khó, tự nhiên nghĩ đến Viên Đại Đầu.
Cô vội : "Đồng Viên Đại Đầu hôm nọ chị đưa em, em lên mạng hỏi , cơ bản năm nghìn bảy nghìn."
Thích Ngọc Tú chớp chớp mắt, mấy đứa trẻ nhà cô cũng chớp mắt y hệt.
Khương Việt nghiêm túc : "Em thể nhận đồ chị , em lòng , thực sự chuyện nào chuyện đó."
Cô Thích Ngọc Tú một cái, : "Em chuyện cũng giấu giếm, nếu điều kiện , em thế nào cũng thể nhận. bây giờ hai chuyện khác ." đến đây, Khương Việt bật : "Thực em vốn định bảo em trai em mua đồ vác lên núi cho , suy tính , từ bỏ. Em thiếu gì, thực sự tiện làm . Em chỉ sợ em mua đồ thiết thực. Cho nên nghĩ rằng, chi bằng em đưa tiền cho chị, tự mua đồ cần thiết ."
Thích Ngọc Tú vội vàng lắc đầu: "Cái thể nhận, ..."
Khương Việt: "Nếu chị kiên quyết chịu nhận tiền, em dẫn siêu thị dạo một vòng, em mua cho bọn trẻ chút đồ. Chị Thích chị thấy ? Nếu , cái em thực sự thể nhận ."
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tn-60-dinh-nui-nha-toi-thong-toi-hien-dai/chuong-68.html.]
Cô nhét đồng Viên Đại Đầu trong ốp điện thoại.
Dù , cô mất , điện thoại cũng mất.
Thích Ngọc Tú: "..."
"Xuống núi, xa ?"
Khương Việt: "Cũng , nếu đến cái thôn bên bọn em, chắc mất bốn đến năm tiếng . Nếu về phía bên . Chắc hai tiếng rưỡi, bên cũng một cái thôn."
Khương Việt từng đến, sang Hứa Đình.
Hứa Đình: "Nhà bà ngoại sống ở thôn bên đó, tính xa, chúng dẫn qua đó dạo một vòng nhé? Bên đó còn du khách nữa. Thôn bà ngoại mặc dù cổng chính núi Phượng Hoàng, cũng du khách thích theo con đường bình thường, cứ đến mùa cao điểm cũng ít . Một công ty du lịch địa phương cũng thích qua thôn họ."
Những lời , mấy con nhà quê đến từ năm 66 đều mà như lọt sương mù.
"Chúng về phía bên ?"
Khương Việt mặc dù mời họ đến nhà làm khách, nghĩ đến đường núi xa xôi như , mấy còn về, thì thực sự khá mất thời gian. Cô : "Chúng về phía bên . chúng hẹn , sớm một chút, đến nhà em."
Cô bé Bảo Châu mềm mại: " ạ."
xong, Khương Việt thở dài một tiếng, : " dạo thể hẹn chị , dạo em một công việc xa, một tuần xuất phát, hai mươi ngày cơ."
Cô bé Bảo Châu: " ạ."
Khương Việt: ", luôn cơ hội mà."
Một nhóm cùng xuống núi, thực hai chị em Khương Việt cũng đầu tiên con đường , họ lo lắng, xuống núi , họ tùy tiện tìm một chiếc taxi về nhà thôi. Ngược mấy con nhớ đường .
đối với quen trong núi như Thích Ngọc Tú mà , con đường khó nhớ.
Một nhóm lớn lớn nhỏ nhỏ, xuống núi mất hai tiếng rưỡi, càng sắp đến chân núi, càng thể thấy sự phồn hoa núi.
Ồ , trong mắt chị em Khương Việt, phồn hoa chút nào.
trong mắt mấy Thích Ngọc Tú, đây thực sự ... quá đáng sợ .
Khắp nơi đều náo nhiệt, khu vực họ xuống còn coi khá yên tĩnh, càng về phía , càng thể cảm nhận sự náo nhiệt. qua kẻ , đủ loại sạp hàng nhỏ... đây đều cảnh tượng náo nhiệt mà Thích Ngọc Tú hồi nhỏ mới từng thấy.
Cho nên nha, bọn trẻ Bảo Châu gặp chị em nhà họ Khương, thực sự vận khí .
Mấy đang , Thích Ngọc Tú đột nhiên dừng bước, cô một cái thùng sắt cách đó xa, chìm sự ngây ngốc.
theo ánh mắt cô, Khương Việt: "Ồ, bên đó khoai lang nướng, Hứa Đình cô mua một ít ."
Xem thêm: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Gì? - Thời Noãn & Phó Triệu Sâm (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Thích Ngọc Tú vội vàng kéo Hứa Đình , lắp bắp: "Khoai lang nướng... còn thể bán?"
Đang , liền thấy một tay giao tiền, một tay giao khoai lang.
Thích Ngọc Tú: "..."
Tim cô đập, nhanh hơn .
Chưa có bình luận nào cho chương này.