Tn 70: Người Đẹp Mạnh Mẽ Chinh Phục Gã Thô Kệch
Chương 357:
Khương Nghiên chẳng thèm để tâm: " đã nhẹ tay đ, thật ra bị l năm trăm cân gạo, chỉ cần trả bốn trăm. Thêm một trăm năm mươi cân bột mì, năm mươi cân thịt, một trăm quả trứng gà nữa là đủ!"
Cô còn bày ra bộ mặt " rộng lượng thế đ" Khương Mộng và Lục Trạch Khải.
Khương Mộng tức đến nghẹt thở: "Nói bậy! Mẹ chỉ l khoảng ba trăm cân gạo, một trăm cân bột mì, thịt chẳng đáng m, cô mà đòi vậy thì khác nào ăn cướp?"
Khương Nghiên nghiêm túc: " kh nhớ nhầm, chính là chừng đó, hơn nữa, Lâm Thục Quyên đã nhận . Nếu các kh trả, sẽ báo c an!"
"Chiếm đoạt tài sản khác kh hoàn trả, chắc cũng bị mời "uống trà" chứ nhỉ? Đại do trưởng Lục nhân lúc trung đoàn trưởng vắng nhà, chiếm dụng tài sản trung đoàn trưởng, kh biết còn làm chức do trưởng được nữa kh?"
Lục Trạch Khải nghĩ: bây giờ kh còn là do trưởng, mà là chính ủy!
giờ phó sư trưởng chống lưng, chẳng sợ Hoắc Chiến Đình. Nhưng chuyện này mà lan ra thì khó coi!
Dù cũng sĩ diện.
"Xin lỗi, Khương Nghiên, thực sự kh biết mẹ vợ l từ nhà cô nhiều thế, tưởng là bà mua để giúp vợ chồng ..." Lục Trạch Khải đẩy toàn bộ trách nhiệm sang Lâm Thục Quyên.
"Đừng nói nhảm nữa, ăn cắp là ăn cắp, dù nói thế nào thì sự thật vẫn là ăn cắp!"
Khương Nghiên ngắt lời, lại nhắc tiếp: "Mang hết đồ ra đây cho , đang gấp!"
Lục Trạch Khải nghiến răng: "Mộng Mộng, l đồ ra cho cô ta!"
Chút gạo mì, Lục này chẳng lẽ kh mua nổi?
Khương Mộng đau như đứt ruột, vì mẹ cô ta đâu l nhiều như Khương Nghiên nói. Giờ còn đền thêm!
"Lục ca..."
"Kh mau nh lên!" Lục Trạch Khải quát.
Khương Mộng c.ắ.n môi: "Nhà kh còn đủ bốn trăm cân gạo, một trăm năm mươi cân bột mì... thật sự kh nhiều như thế!"
Lục Trạch Khải xấu hổ: " lại kh ?"
Khương Nghiên biết họ ăn mất , nay lại còn mời khách, kh mất được?
Cô "tốt bụng" nói thay: "Bị các ăn chứ gì, trước kia sống thế nào, giờ sống thế nào, trong lòng kh biết à?"
Lục Trạch Khải: "..."
Cô thể đừng nói khó nghe thế kh!
Mặt mũi giờ mất sạch !
"Kh đủ thì trả bằng tiền, tính theo giá thị trường!"
Lục Trạch Khải chỉ muốn mau chóng tiễn họ , cả đám đồng đội hóng hớt cũng biến !
Tự dưng mời đến ăn uống, giờ thành trò cười!
Sắc mặt Lục Trạch Khải cực kỳ khó coi.
Lúc này, Khương Nghiên nói với Dương Thành: "Đồng chí Dương, phiền mượn cho cái cân lớn, cân c khai, thiếu bao nhiêu, tính đủ, tuyệt đối kh l hơn một xu!"
Dương Thành là cấp dưới Lục Trạch Khải nhưng đàng hoàng hơn Lý Hổ.
Dù gì Hoắc Chiến Đình cũng là trung đoàn trưởng đoàn bốn, biết phân biệt ai lớn ai nhỏ!
Nên vừa nghe Khương Nghiên nói, Dương Thành lập tức đồng ý.
Lục Trạch Khải th thế, mặt đen như đáy nồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tn-70-nguoi-dep-m-me-chinh-phuc-ga-tho-kech/chuong-357.html.]
Dương Thành mượn cân nh, còn dắt theo Hoắc Chiến Đình.
Hoắc Chiến Đình vừa mang t.h.u.ố.c về, nghe hai đứa nhỏ nói Khương Nghiên sang đòi đồ, liền chạy theo.
Giữa đường gặp Dương Thành, hỏi ra mọi chuyện.
" tới ?" Khương Nghiên đoán được Hoắc Chiến Đình sẽ qua.
"Ừ, tới phụ em khuân đồ!" Hoắc Chiến Đình nói.
Lục Trạch Khải th thì mắt sáng lên: "Trung đoàn trưởng Hoắc, Khương Nghiên kh màng tình thân, chạy sang đây làm loạn đòi đồ, chuyện này lan ra chỉ sợ ảnh hưởng d tiếng !"
"Bây giờ Tưởng Sư trưởng đang gặp họa, lại thân thiết với , nếu lại dính thêm chút tai tiếng..."
Chưa nói hết nhưng Lục Trạch Khải tin Hoắc Chiến Đình hiểu ý.
Nhưng nhầm.
Hoắc Chiến Đình chẳng sợ bị ảnh hưởng.
" kh sợ, sợ gì? cũng th vợ kh sai, làm nhiệm vụ về mà nhà bị dọn sạch, ai mà nhịn được?"
"Nói thật, tới nước này , Lục Trạch Khải, còn gì để mất mặt nữa đâu?"
Mặt mũi gì cũng mất sạch !
Hoắc Chiến Đình chẳng buồn nể nang, thực ra trước kia họ từng kề vai chiến đấu, Lục Trạch Khải còn cứu mạng .
Ngày còn đầy nhiệt huyết, ngay thẳng cương trực, giờ thì chỉ th tham lam, vô sỉ!
đúng là sẽ thay đổi!
Lục Trạch Khải bị dằn mặt đến kh nói được gì, đành trơ mắt Dương Thành mang ra cân.
Gạo trắng chỉ còn ba trăm cân, thiếu đúng một trăm, bột mì chưa tới tám mươi cân, thiếu gần phân nửa.
Thịt thì đã đem biếu tặng, ăn gần hết, còn lại vài miếng thịt muối chưa đầy ba mươi cân!
Trứng gà chỉ còn năm mươi quả!
Món nào cũng thiếu so với Khương Nghiên báo, muốn đủ thì bù thêm!
Lục Trạch Khải choáng váng.
Khương Nghiên giúp tính: "Theo giá thị trường, gạo 0,14 đồng 1 cân, bột mì 0,18 đồng 1 cân, thịt 1,2 đồng 1 cân, trứng 0,01 đồng 1 quả. thiệt một chút, khỏi tính lãi, các bù thêm 100 đồng!"
Đã cho cả đống gạo thịt còn đền 100 đồng, Lục Trạch Khải vốn kh lo tiền, giờ cũng đau ví.
Nhưng để giữ chút tự trọng còn sót lại, c.ắ.n răng bảo Khương Mộng: "Mộng Mộng, l tiền đưa họ!"
Cô ta l? L đâu ra?
Tiền trợ cấp hàng tháng gửi hết về quê, chỉ cho cô 5 đồng 1 tháng tiền chợ.
Cô ta còn xin mãi mới đ!
Nếu kh nhờ còn hồi môn, tiền lương giáo viên ít ỏi, hai đã đói meo.
Giờ bắt cô ta l 100 đồng?
Khương Mộng tức đến hộc máu, quan trọng là cô ta thật sự kh , hồi môn cũng đem bù lỗ cả !
Ngày đó Lâm Thục Quyên bị ép đưa cho Khương Nghiên hai nghìn đồng, cưới cô ta còn bòn rút kha khá, giờ còn đâu?
Lần này đến cũng chẳng được bà ta bồi dưỡng gì, giờ cô ta thật sự kh nổi 100 đồng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.