Tn 70: Từ Chối Công Tử Xưởng Trưởng, Tôi Gả Cho "Thiên Sát Cô Tinh"
Chương 16:
“Cứ học như vậy mãi, cuối cùng cũng đến cuối tuần.”
“Được , sáng nay đến đây thôi, dì cũng kh giao thêm bài tập nữa, cho các cháu nghỉ nửa ngày.
Ngày mai là thi , các cháu cố gắng lên!
Đừng làm mất mặt xưởng sợi mảnh của chúng ta!”
Trên gương mặt vốn dĩ nghiêm nghị của Từ Á Nam hiện lên nụ cười hài lòng.
Bà vỗ vai Chung Ngọc bước ra ngoài.
Cuối cùng cũng thể nghỉ ngơi một chút .
Mọi đồng th thở phào nhẹ nhõm.
Chung Ngọc mỉm cười với những xung qu, cất cuốn sổ nhỏ ghi chép đầy ắp vào chiếc túi đeo chéo màu x quân đội, là đầu tiên đứng dậy.
Đột nhiên được nghỉ, cô việc riêng làm, kh thể chậm trễ dù chỉ một phút.
Trần Khả thu dọn đồ đạc của cũng ra theo.
“Chung Ngọc!”
Cô gọi với theo từ phía sau.
Chung Ngọc quay đầu lại, vai bị Trần Khả choàng l.
“Chung Ngọc, cuối cùng cũng được hít thở .
Đi thôi, chúng dạo chợ !”
Trần Khả là một cô gái hoạt bát, khó khăn lắm mới thời gian nghỉ ngơi, cô kh muốn về nằm lì ở nhà.
Bây giờ tuy sự quản chế nhưng chợ bên cạnh nhà máy dệt vẫn thể mua được kh ít đồ ăn và đồ chơi hay ho.
Đến chợ bỏ ra năm bảy hào mua một sợi dây buộc tóc màu sắc rực rỡ, hoặc vài mẫu hoa thêu thể khâu lên túi vải, lại đến tiệm cơm nhà nước ăn một bữa ngon lành, đó chính là thú tiêu khiển yêu thích nhất của kh ít các cô gái.
Chung Ngọc chạm vào chiếc túi đeo bên cạnh, trên mặt nở nụ cười ngọt ngào:
“ kh đâu.
tìm .”
“Ơ?
tìm ai thế?”
Trần Khả tò mò hỏi.
“Chính là Mân Sơn ở khu nhà số 1 mà cũng biết đ.”
Chung Ngọc hơi cúi đầu, vài lọn tóc xõa bên cạnh mặt khiến cô tr càng dịu dàng và ngọt ngào hơn.
“ ?
chẳng lính ?
vẫn còn liên lạc với à?”
Trần Khả hỏi.
Chung Ngọc gật đầu, đôi mắt đào hoa long l khiến Trần Khả nhất thời ngẩn ngơ.
Trong lòng Trần Khả mờ ảo hiện lên một suy đoán, nhưng suy đoán này quá đỗi mơ hồ, chưa kịp để cô nhận ra thì nó đã giống như một con cá bơi vèo một cái chui vào kẽ hở của tư duy.
Cô gật đầu, hơi tiếc nuối nói:
“Vậy được !
Lần sau hẹn thì kh được từ chối nữa đ!”
Chung Ngọc mỉm cười gật đầu, theo Trần Khả rời mới quay về một hướng khác.
Nhưng cô kh chú ý th, ở trong bóng tối cách đó kh xa, Liêu Thúy Thúy đang tựa vào đó, trầm ngâm suy nghĩ:
“ Mân Sơn?
này là ai nhỉ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/tn-70-tu-choi-cong-tu-xuong-truong-toi-ga-cho-thien-sat-co-tinh/chuong-16.html.]
Chung Ngọc chẳng đã đối tượng , tìm ta làm gì?”
Cô ta vừa lẩm bẩm một , ánh mắt càng ngày càng sáng lên.
Đến cuối cùng, cô ta kh nhịn được mà bịt miệng lại, vẻ mặt vui mừng như thể vừa phát hiện ra bí mật lớn nhất thế giới.
Lúc này Chung Ngọc hoàn toàn kh biết hành động hết sức tự nhiên này của lại bị Liêu Thúy Thúy coi là một bí mật động trời.
Cô đang dưới bóng cây.
Tiếng ve sầu mùa hè trên đầu dường như kêu vang kh biết mệt mỏi, tiếng kêu như dệt thành một tấm lưới, dệt cái nóng nực khô khốc của mùa hè vào bên trong một cách dày đặc.
Chung Ngọc cảm th một cách lạ lùng rằng, nếu tiếng ve sầu cũng thể dệt vải, thì tấm vải này nhất định màu vàng kim pha trắng.
Cô cứ thong thả bước trong những suy nghĩ vẩn vơ nhàn nhã như vậy, dần dần tiếp cận nơi muốn đến.
Nơi đó chính là nhà của Tạ Mân Sơn trong ký ức của cô.
Hồi nhỏ, Chung Ngọc đã đến nhà Tạ Mân Sơn nhiều lần.
Trong ký ức, bố mẹ Tạ đều là những tốt tính và thân thiện, đặc biệt tốt với những đứa trẻ chơi cùng Tạ Mân Sơn.
Họ đều là cán bộ nhà máy, gia cảnh cũng tốt hơn các gia đình c nhân bình thường một chút, mỗi lần đến nhà Tạ Mân Sơn luôn thể tìm th kẹo trên bàn, hoặc th hoa quả trên bàn trà.
Khi đó mẹ của Chung Ngọc vẫn chưa qua đời.
Mỗi lần Chung Ngọc l hoa quả và kẹo từ nhà Tạ Mân Sơn về, Tần Hồng Bình sẽ bảo Chung Ngọc lần sau mang một ít đồ ăn vặt tự làm ở nhà sang cho Tạ Mân Sơn.
Hai nhà qua lại như vậy, mối quan hệ đã từng thân thiết.
Thậm chí đồng nghiệp còn nói đùa rằng hai nhà một trai một gái, quan hệ lại tốt như vậy, hay là định hôn ước từ nhỏ cho thân càng thêm thân.
Cũng th Chung Ngọc chơi ở nhà họ Tạ thì sẽ trêu chọc bảo Chung Ngọc gọi mẹ Tạ là “bà mẹ chồng”.
Nếu... nếu mọi chuyện đều giống như lúc nhỏ, lẽ bây giờ còn thật sự chưa biết chừng...
Nghĩ đến đây, mặt Chung Ngọc hơi đỏ lên một chút, nhưng nhiều hơn là sự kỳ lạ tại lại nghĩ đến hướng đó.
Cô tòa nhà tập thể sáu tầng tường xám trước mắt, chậm rãi vào.
Nhà của Tạ Mân Sơn ở tầng ba, Tạ Mân Sơn nói kh nhận c việc được phân phối nữa.
Vậy vào giờ này, ... chắc là ở nhà nhỉ!
Chung Ngọc đến trước cánh cửa trong ký ức, nhẹ nhàng gõ cửa.
Gõ xong cô kh kìm được cảm th hơi căng thẳng, chạm tay vào lọn tóc của .
Trong nhà nh ch.óng vang lên những tiếng động ồn ào.
Cửa “két” một tiếng mở ra, bên trong kh là Tạ Mân Sơn, một cô gái ngoại hình hơi quen thuộc đứng ở cửa, th Chung Ngọc thì kh khỏi cũng chút ngẩn ngơ.
Chung Ngọc kh ngờ lại là một cô gái khoảng hai mươi tuổi, cảm th hơi ái ngại, sau đó lại nghĩ tuy chưa từng nghe nói Tạ Mân Sơn đối tượng, nhưng cô gái trước mắt này... kh lẽ là vợ của Tạ Mân Sơn ?
Cô gái kia lại nhận ra cô trước, nói:
“Chị Chung Ngọc, chị lại tới đây?”
Câu “chị Chung Ngọc” này mới khiến Chung Ngọc phản ứng lại.
Cô cô gái trước mắt sáu phần giống Tạ Mân Sơn, bừng tỉnh nói:
“Em là...
Tạ Mân Lam à!”
Tạ Mân Lam chút vui mừng, nhưng vì nhiều năm kh gặp nên lại chút lạ lẫm.
Cô nghiêm túc gật đầu, vừa định nói tiếp thì từ cửa lại vọng ra một giọng phụ nữ khác hơi mệt mỏi và già nua:
“Tiểu Lam, ai thế con?”
Một phụ nữ khoảng bốn năm mươi tuổi ra từ phía sau Tạ Mân Lam.
Diện mạo bà xa lạ, nhưng Chung Ngọc theo bản năng cảm th bà ta chắc hẳn là thân của Tạ Mân Sơn.
Trước đây nghe nói sau khi bố mẹ Tạ Mân Sơn qua đời, hai em họ luôn sống cùng dì.
chăng đây chính là dì của Tạ Mân Sơn?
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.