Tn70 Mẹ Kế Kiều Mị Và Ông Chồng Mặt
Chương 203:
Tô Đình cố ý vươn dài cổ, đ tây: "M lãnh đạo liều mạng dúi c việc cho em đang ở đâu thế? Ở đâu cơ? em kh th nhỉ?"
Dư Tiểu Phương dỗi: "Cái cô này thật là, chị nói quá lên một câu thôi, em cứ bắt bẻ."
"Thế cũng là do chị khơi mào mà." Tô Đình nửa đùa nửa thật nói.
" , là lỗi của chị hết," Dư Tiểu Phương nhận sai, "Chị chỉ là nghĩ hơi lệch lạc tí thôi, nói chuyện kh qua não. Haizz, chỉ tiếc nhà chị nghèo, hồi nhỏ cha mẹ kh cho học, bây giờ mới th chỗ nào cũng gian nan."
"Chị khó khăn chỗ nào? em kh ra nhỉ?" Tô Đình cười hỏi, "Theo em th, các gia đình trong đại viện chúng ta đều kh tính là khó khăn. Được theo quân, chồng ít nhất cũng cấp phó do, lương lậu các thứ cộng lại mỗi tháng cầm về tay cũng hơn trăm đồng. nhiều gia đình c nhân viên chức xưởng quốc do, hai vợ chồng làm lương cũng chưa chắc được nhiều như thế. Chị bảo chị khó, thế họ khó kh?"
"Hơn nữa chị Dư cũng từ n thôn ra, chắc biết thu nhập gia đình ở quê thế nào. Được mùa thì một năm khi dư ra được trăm đồng, mất mùa thì làm bán sống bán c.h.ế.t cả năm khi còn nợ thêm tiền. Nếu chúng ta đều kêu khó, thì họ còn sống nổi?"
Tô Đình kh kiểu thích thuyết giáo, cô cũng kh cảm th hơn khác ở ểm nào để dạy đời, chỉ là kh muốn nghe Dư Tiểu Phương cứ tự oán tự than, cũng sợ cô để tâm vào chuyện vụn vặt nghĩ quẩn.
Th Dư Tiểu Phương bị nói đến mức vẻ mặt ngượng ngùng, cô liền đổi giọng: "Nhưng suy nghĩ của chị cũng kh sai, học chắc c cái lợi, nếu kh chúng ta hà tất đưa con đến trường học kiến thức. Hơn nữa em th, nếu chị muốn tìm việc, cũng thể tự đọc thêm sách. Chẳng sợ vì hạn chế bằng cấp mà kh làm được giáo viên, nhưng ở những đơn vị như Cung Tiêu Xã khi tuyển , nếu chị hiểu biết nhiều hơn, tính toán giỏi hơn các quân tẩu khác, em nghĩ lãnh đạo đơn vị cũng sẽ sẵn lòng dùng chị hơn."
Dư Tiểu Phương nghe cô nói xong, trầm tư một lát bảo: "Ừ, em nói , trước đây là do chị luẩn quẩn trong lòng."
Tiễn Dư Tiểu Phương về, Tô Đình quay lại phòng ngủ chính, liền th Hạ Đ Xuyên đang ôm cuốn họa báo lật xem. Nghe th tiếng động, ngẩng đầu, mắt mang ý cười hỏi: "Em gái tri âm đã về à?"
Tô Đình bị cái d xưng này làm cho nổi da gà, một lúc sau mới tìm lại được giọng nói của : "Cái quỷ gì thế?"
" giỏi khai đạo (khuyên giải) cho khác gọi là chị gái tri âm (tri tâm tỷ tỷ), em tuổi kh lớn bằng chị Dư, kh em gái tri âm thì là gì?"
Tô Đình: "... đang khen em hay đang mắng em đ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tn70-me-ke-kieu-mi-va-ong-chong-mat/chuong-203.html.]
"Đương nhiên là khen em ," Hạ Đ Xuyên kéo Tô Đình vào lòng, mặt kh đổi sắc nói, "Chỉ là gần đây cũng gặp một vấn đề nho nhỏ, đồng chí Tiểu Tô thể khai đạo cho một chút được kh?"
Tô Đình liếc mắt, nghiêng hỏi: " gặp khó khăn gì?"
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Hạ Đ Xuyên cúi đầu, hạ giọng thì thầm vào tai Tô Đình một câu.
Khi nói, ráng đỏ dần dần bò lên gò má Tô Đình, cuối cùng cô ngẩng đầu trừng Hạ Đ Xuyên một cái, nói: "Vấn đề gặp em gái tri âm kh giải quyết được, phiền ra cửa rẽ tìm chị gái tri âm, cảm ơn."
Hạ Đ Xuyên nhướng mày: "Ra cửa rẽ ? Đó chẳng là vào phòng Tiểu Diễm ?"
"Kh sai, tối nay ngủ cùng Tiểu Diễm ."
"Tại ?"
Tô Đình hừ nhẹ: "Em kh tin tưởng ."
Tuy lời Tô Đình nói kiên quyết, nhưng cuối cùng cũng kh chống cự nổi sự chơi xấu của nào đó. Buổi tối chẳng những bị ta nghênh ngang vào phòng, cô còn bị bắt dùng đôi tay vô cùng, vô cùng ra sức mà "khai đạo" nào đó một trận.
Tin tức Tiểu Tôn ở tòa nhà 17 được lên làm giáo viên nh đã truyền khắp khu nhà. Các quân tẩu chúc mừng cô , cũng hâm mộ ghen tị, còn chờ xem kịch vui.
Xem kịch vui của ai?
Đương nhiên là Đoạn Hiểu , vị trí Tiểu Tôn thế vào chính là c việc cũ của cô ta mà.
m quân tẩu hay hóng hớt sợ tin tức của cô ta lạc hậu, cố ý chạy đến trước mặt cô ta nhắc tới chuyện này, chỉ muốn xem cô ta sẽ phản ứng gì.
Chưa có bình luận nào cho chương này.