Tn70 Mẹ Kế Kiều Mị Và Ông Chồng Mặt
Chương 212:
Tô Đình kh tin tưởng lắm vào khả năng phán đoán của Hạ Diễm, hỏi: "Bọng nước ở chân con chẳng chưa khỏi ? Hay là đợi thêm hai ngày nữa, khỏi hẳn hãy giày mới?"
"Bọng nước sắp khỏi , kh đau nữa đâu ạ!" Để chứng minh lời nói, Hạ Diễm dậm chân thình thịch xuống sàn, "Mẹ xem, kh đau chút nào! Hơn nữa kh mẹ đã giúp con làm cho giày kh cọ chân nữa ?"
Dù giày mới cũng kh cọ chân nữa, thì giày mới hay giày cũ quan hệ gì đâu?
Logic của nó rõ ràng.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Tô Đình thầm nghĩ cô còn chẳng sợ giày mới xử lý chưa đến nơi đến chốn, Hạ Diễm lại cảm nhận kh rõ ràng, vội vàng giày mới ra ngoài, tối về lại thêm một chân đầy bọng nước kêu trời khóc đất ?
Nhưng th vẻ mặt đầy khát vọng của nó, Tô Đình nuốt lời từ chối vào trong, nói: "Vậy con thêm một đôi tất nữa vào."
Chỉ cần được giày mới, đừng nói thêm một đôi tất, thêm một tá Hạ Diễm cũng kh ý kiến. Nó nhận lời ngay tắp lự, kh cần Tô Đình giục, tự giác vào phòng tìm tất vào.
ều lần này Hạ Diễm kh cứng miệng, giày mới thực sự kh còn cọ chân. Cả buổi chiều, mặc kệ nó chạy nhảy thế nào, gót chân cũng kh xuất hiện cái bọng nước thứ hai.
Và nó cũng nhờ đôi giày Warrior mới này mà được như ý nguyện trở thành nhóc con bảnh nhất trong đám bạn.
Mọi đều hâm mộ nó giày thể thao mới để .
Vì quá vui sướng, trên đường tan học về nhà, bước của Hạ Diễm cứ như gió.
Về đến nhà hô một tiếng "Mẹ ơi", nó kh nhảy chân sáo đến cửa bếp như mọi ngày, mà là đưa một chân ra trước, sau đó đến cái chân khẳng khiu như ống tre, cuối cùng mới là nửa trên.
Vì tư thế kỳ quái của nó, Tô Đình dừng việc thái rau, kh chắc c lắm hỏi: "Con... kh bị sốt đ chứ?"
Rốt cuộc khi toàn bộ cơ thể đứng dưới khung cửa, Hạ Diễm lắc đầu: "Kh ạ."
"Thế con..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tn70-me-ke-kieu-mi-va-ong-chong-mat/chuong-212.html.]
Kh đợi Tô Đình hỏi xong, Hạ Diễm liền cướp lời: "Chân con kh bị nổi bọng nước đâu nhé!"
Nghe ra ý khoe khoang trong câu nói đó, Tô Đình kh hỏi lại tại vừa nó lại xuất hiện theo kiểu đó nữa. Thế giới của đám học sinh tiểu học hay làm màu, lớn như cô kh hiểu mới là bình thường.
Khoe giày xong, Hạ Diễm về phòng làm bài tập, Tô Đình tiếp tục thái rau. Bận rộn đến 5 rưỡi chiều mới rửa sạch tay, rót bát nước ngồi ở cửa nghỉ ngơi.
Hạ Diễm trong phòng nghe th tiếng động, lạch bạch chạy ra, đứng ở cửa một lúc lại lạch bạch chạy về. Khi trở ra, trong tay ôm vở bài tập, bàn học t.ử tế kh ngồi, cứ nhất quyết nằm bò ra ghế dài để làm bài.
Vì cái ghế dưới m.ô.n.g quá thấp, Hạ Diễm ngồi xuống xong kh thể kh duỗi thẳng chân ra phía trước.
Động tác này hơi thử thách độ dẻo dai, Tô Đình mà cũng th mệt thay cho Hạ Diễm, nhưng bản thân nó vẻ cảm th vẫn ổn, vừa làm bài tập vừa đung đưa hai chân.
Tô Đình nghi ngờ nó chạy ra làm bài tập chính là để khoe giày.
Quả nhiên, Hạ Đ Xuyên về đến nhà cũng liếc mắt một cái là th ngay đôi giày trên chân Hạ Diễm, câu đầu tiên hỏi cũng là: "Hôm nay giày còn làm đau chân kh?"
"Kh đau ạ," Hạ Diễm vội vàng đứng dậy khỏi ghế, nhảy hai cái nói, "Mẹ lợi hại lắm, mẹ giúp con sửa một chút là giày ngon lành ngay, cả chiều nay con chạy thế nào cũng kh cả."
Hạ Đ Xuyên về phía Tô Đình: "Thế à?"
Tô Đình nói: "Sáng nay em xử lý giúp nó một chút, nó bảo chiều kh ."
"Vậy là tốt ."
Hạ Đ Xuyên tháo mũ quân đội, cởi áo khoác quân phục bỏ vào phòng ngủ chính. Khi trở ra, trên chỉ còn lại chiếc áo sơ mi, cởi cúc tay áo vào bếp, nguyên liệu Tô Đình chuẩn bị trên bàn bếp, kh cần hỏi cũng biết tối nay ăn món gì.
Nhưng Tô Đình vẫn theo vào, dựa vào bàn bếp giải thích về đồ ăn mua hôm nay: "Vốn em định mua ít thịt nạc về xào ớt x, đến quầy thịt th lòng già chưa bán hết nên thuận tay mua một ít về."
Đừng tưởng rằng chỉ vài chục năm sau ta mới ăn nội tạng lợn, thực đơn của dân những năm 70 cũng phong phú kh kém. Nội tạng lợn vừa nhiều mỡ (thứ quý giá thời đó) lại kh cần phiếu thịt, được dân ưa chuộng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.