Tn70 Mẹ Kế Kiều Mị Và Ông Chồng Mặt
Chương 345:
Lúc này trường tiểu học quân khu đang trong giờ đọc bài buổi sáng, cô Hà cũng đang ở lớp 3A. Cô kh giảng bài mà ngồi trên bục giảng lật xem giáo án.
Mãi đến khi học sinh ngồi bàn đầu nhắc phụ tìm, cô mới ngẩng đầu ra cửa. Th là Tô Đình, cô vội đặt sách xuống bước ra hỏi: “ em lại tới đây?”
“Em đến xin nghỉ học cho Hạ Diễm ạ.” Tô Đình đáp.
Hạ Diễm là học sinh đứng đầu lớp, kh th đến trường cô Hà dĩ nhiên đã nhận ra ngay. Cô còn đang tính lát nữa ghé qua nhà họ xem , kh ngờ giờ đọc bài chưa dứt mà Tô Đình đã tới.
Nghe Tô Đình nói vậy, phản ứng đầu tiên của cô Hà là: “Hạ Diễm bị ốm ?”
Tô Đình lắc đầu: “Kh ạ, sức khỏe của nó tốt, chỉ là nó... kh muốn học nữa thôi.”
“Làm thể?” Cô Hà ngẩn . Hạ Diễm là học sinh giỏi nhất khối, từ trước đến nay luôn là một đứa trẻ ngoan, cô kh thể tin nổi bé lại nảy sinh ý nghĩ bỏ học.
“Chẳng là dạo này lớp cô bạn nghỉ học, Hạ Diễm biết chuyện nên ngưỡng mộ lắm, cũng đòi nghỉ theo. Em với bố nó bàn nhau xin cho nó nghỉ một tuần để nó ở nhà làm việc. Bạn nó ở nhà làm gì thì nó làm đúng như thế. Nếu sau một tuần mà nó đổi ý thì mới cho học lại.”
Cô Hà nhíu mày. Chuyện học sinh trong lớp bàn tán về việc Trần Quyên Quyên nghỉ học cô cũng nghe th, lúc đó cô chỉ nghĩ lũ trẻ thật ngây thơ khi tưởng rằng nghỉ học là được chơi thoải mái.
Cô kh quá bận tâm chuyện đó vì trẻ con thỉnh thoảng lười học là chuyện thường, chỉ cần cha mẹ quản chặt là được.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tn70-me-ke-kieu-mi-va-ong-chong-mat/chuong-345.html.]
Nhưng cô kh ngờ vợ chồng Tô Đình lại hùa theo làm chuyện rồ dại này, cô vội can ngăn: “Thế ngỡ nó kh đổi ý thì ? Chẳng lẽ chị định để nó nghỉ học thật à?”
“Chắc là kh đến mức đó đâu ạ.” Tô Đình tin rằng Hạ Diễm kh thể trụ nổi quá lâu. kh muốn học kh vì học dốt hay kh tiếp thu được, mà chỉ vì ham chơi. Một khi nhận ra ở nhà làm việc còn mệt hơn học, chắc c sẽ dẹp ngay cái ý định viển v đó.
Cô Hà kh hài lòng với câu trả lời của Tô Đình, cô nghiêm giọng nói: “Đồng chí Tô này, trong việc giáo d.ụ.c con cái, chị đừng hồ đồ như thế. Với học lực của Hạ Diễm, sau này chắc c nó sẽ đỗ vào các trường cấp hai, cấp ba trọng ểm, nếu thuận lợi còn thể được cử học đại học nữa. Nó mới học lớp 3, để nó nghỉ học sớm thế này thì tương lai còn gì nữa?”
Dừng một chút, cô Hà nói tiếp với vẻ gay gắt hơn: “ nói câu này hơi khó nghe, nếu em là mẹ đẻ của nó, mọi trong đại viện biết chuyện cũng chỉ nghĩ vợ chồng em vấn đề về tư duy. Nhưng em lại là mẹ kế, nếu Hạ Diễm thực sự nghỉ học, ta sẽ dị nghị là em xúi giục, lúc đó em định giữ th d của thế nào?”
Dù lời nói hơi nặng nề, nhưng Tô Đình biết cô Hà thực lòng quan tâm đến Hạ Diễm nên kh hề giận, cô ôn tồn đáp: “Cô Hà cứ yên tâm ạ, nếu sau một tuần mà nó kh đổi ý thì em và bố nó cũng sẽ bắt nó quay lại trường thôi. Nhưng trước đó, chúng em muốn rèn giũa tính cách của nó một chút, cho nó nếm mùi cực khổ để nó biết trân trọng việc học hành, tránh sau này cứ nảy sinh những ý nghĩ l b.”
Th Tô Đình nói năng chân thành, cô Hà cũng dịu lại: “ chị nghĩ được vậy thì tốt. Nói thật, đôi khi cũng chẳng hiểu nổi lũ trẻ bây giờ nghĩ gì nữa, chúng lại coi việc nghỉ học là chuyện tốt? Cứ tưởng về nhà là được chơi bời thỏa thích ?”
“Chắc chỉ m đứa trẻ trong đại viện mới nghĩ thế thôi cô ạ.”
“Đúng là phần lớn là như vậy.”
“Thế là do cuộc sống của chúng quá sung sướng .”
Dù việc nuôi dạy trẻ con thời này kh cầu kỳ như m chục năm sau, nhưng con em trong đại viện đều ều kiện kinh tế khá giả. Các bà vợ quân nhân dù làm hay kh thì việc nhà cửa cũng hiếm khi nhờ đến tay lũ trẻ. Vì thế, những đứa trẻ này đứa nào ngoan thì sau giờ học còn biết làm bài tập, đứa nào nghịch thì quẳng cặp sách là chạy tót chơi, cuộc sống vô cùng nhàn hạ.
Đến lúc cuộc sống quá đầy đủ, con ta dễ sinh ra những ý nghĩ viển v, và lũ trẻ này chính là minh chứng ển hình, tất cả là do thiếu sự giáo huấn của cuộc đời.
Chưa có bình luận nào cho chương này.