Tn70 Mẹ Kế Kiều Mị Và Ông Chồng Mặt
Chương 428:
Hạ Diễm chẳng muốn bước tới chút nào, nhưng nếu kh qua đó thì ba sẽ càng giận hơn. đành c.ắ.n môi, rón rén từng bước nhỏ dịch lại gần.
Hạ Đ Xuyên cũng kh hối thúc, nhóc nhích từng tí một đến trước mặt , kéo cái ghế cạnh Hạ Diễm ra bảo: "Nằm sấp xuống ghế."
"Ba định làm gì ạ?" Hạ Diễm cảnh giác hỏi.
Hạ Đ Xuyên vừa bực vừa buồn cười: "Ba làm gì á? Đánh đòn chứ làm gì! Nằm xuống, cởi quần ra."
Hạ Diễm cúi đầu cái ghế, lùi lại một bước: "Con biết lỗi , thể..."
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
"Kh được, biết lỗi thì nhận phạt," Hạ Đ Xuyên lạnh lùng nói, "Nằm sấp xuống dùng tay đ.á.n.h vào m, hoặc đứng im dùng roi đ.á.n.h vào tay, con tự chọn ."
Hạ Diễm lầm bầm: "Nhà làm gì roi."
Suốt hai năm qua, Hạ Đ Xuyên chỉ đ.á.n.h Hạ Diễm đúng một lần, lúc đó cũng là bắt cởi quần đ.á.n.h m, nên đúng là nhà chẳng cái roi nào cả. Nhưng mà
Đây là lời một đứa trẻ nên nói kh?
À, ý con là kh roi nên kh sợ cái gì chứ gì!
Vốn dĩ Hạ Đ Xuyên còn khá bình tĩnh, nghe xong câu này lửa giận trong lòng bốc lên hừng hực. đứng bật dậy nói: "Được, con muốn roi chứ gì, ba tìm ngay đây."
Nói đoạn Hạ Đ Xuyên thẳng ra ngoài, lúc quay lại trên tay cầm một cành cây nhỏ, lá còn chưa tuốt hết, là biết mới bẻ trên cây xuống.
th cành cây đó, Hạ Diễm theo bản năng lùi lại phía sau.
Th cử động, Hạ Đ Xuyên lập tức giơ roi chỉ về phía : "Đứng lại! Kh được nhúc nhích!"
Hạ Diễm kh dám lùi nữa, đứng chôn chân tại chỗ, cứng đờ.
"Đưa tay ra đây." Hạ Đ Xuyên bước tới trước mặt .
Hạ Diễm mím môi đưa tay ra, hỏi một cách yếu ớt: " thể đ.á.n.h vào m.ô.n.g được kh ạ?" liếc cành cây nhỏ, "Đánh bằng tay ạ."
Hạ Đ Xuyên cười gằn: "Lại còn mặc cả với ba nữa hả? Đưa tay ngay ngắn ra!"
"Dạ." Hạ Diễm trề môi, đưa tay lên phía trước một chút.
Hạ Đ Xuyên giơ cao cành cây hạ xuống thật nh. Hạ Diễm "A" lên một tiếng, vội vàng nhắm nghiền mắt, quay mặt kh dám .
Nhưng chờ mãi mà chẳng th đau đớn đâu cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tn70-me-ke-kieu-mi-va-ong-chong-mat/chuong-428.html.]
Hạ Diễm nín thở, từ từ quay đầu lại thì th cành cây đang dừng lại cách bàn tay đúng một lóng tay. há hốc mồm: "Ơ?"
Hạ Đ Xuyên kh giải thích, chỉ hỏi: "Đã nhận ra lỗi chưa?"
"Con nhận ra ạ."
"Sau này còn tái phạm kh?"
"Dạ kh ạ." Hạ Diễm cúi đầu lí nhí, trong lòng phân vân kh biết nên rụt tay lại kh.
Nhưng tay chưa kịp rụt đã bị Hạ Đ Xuyên chặn lại: "Để yên tay đ!"
Vẫn ăn đòn .
Hạ Diễm thất vọng tràn trề, lại đưa tay ra trước một chút.
"Nể tình con thái độ nhận lỗi tốt, hôm nay chỉ đ.á.n.h bốn cái thôi. Nhưng nếu còn tái phạm, hình phạt sẽ tăng gấp đôi." Hạ Đ Xuyên nói xong kh chần chừ nữa, khẽ nâng cành cây lên quất xuống.
"Ngao!"
Ai từng bị đòn đều biết, roi càng nhỏ đ.á.n.h càng đau. Tuy Hạ Đ Xuyên kh giơ roi cao như lúc dọa ban nãy, sức lực cũng đã kìm lại, nhưng vì cành cây quá nhỏ nên khi xé gió vẫn nghe th tiếng vút nhẹ.
Khi roi chạm vào lòng bàn tay, cảm giác đau rát lập tức lan tỏa từ tay trái, đau đến mức Hạ Diễm kh nhịn được mà kêu oai oái, theo phản xạ rụt tay lại nắm chặt, nước mắt cũng trào ra kh kìm được.
Nhưng Hạ Đ Xuyên vẫn sắt đá như kh, mặt chẳng chút xót xa, chỉ lại giơ roi lên: "Đưa tay ra!"
Hạ Diễm rưng rưng ba, th ba kh hề lay chuyển, đành dùng tay nắm l cổ tay trái, rón rén đưa tay ra lần nữa.
"Chát! Chát!"
Lần này là hai cái liên tiếp. Hạ Diễm cuối cùng kh kìm được nữa, òa khóc nức nở: "Đau! Đau quá ba ơi!"
Vẻ mặt Hạ Đ Xuyên vẫn lạnh lùng: "Còn một cái nữa, đưa tay ra mau!"
"Đau lắm!" Hạ Diễm khóc lóc, nhất quyết kh chịu đưa tay ra nữa.
"Nhưng mà..."
Hạ Đ Xuyên chưa kịp nói hết câu thì Tô Đình đã can ngăn: "Nếu Tiểu Diễm đã biết đau thì đ.á.n.h ba cái thôi cũng được."
"Đã bảo bốn cái là bốn cái." Hạ Đ Xuyên nhíu mày. cảm th chính vì lần nào định phạt cũng nương tay nên nhóc này mới ngày càng to gan lớn mật như thế.
Tô Đình dĩ nhiên biết nu chiều là kh tốt, nhưng... Cô cúi xuống Hạ Diễm đang ôm chặt l khóc kh ngừng, bèn bảo: "Hay là thế này, cái roi cuối cùng cứ để nợ đó. Lần sau nếu nó lại phạm lỗi, thì cộng thêm cái roi này vào hình phạt gấp đôi, th ?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.