Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tn70: Mẹ Ruột Của Mấy Tiểu Phản Diện Mồm Mép

Chương 161: Họp Làng Và Chuyện Phân Gia Nhà Tiểu Sơn

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Điều cũng .

Ninh Thư cũng chẳng quan tâm các thôn khác làm biện pháp phòng ngừa , miễn thôn làm . Như ít nhất cũng chút tác dụng, nếu trong lòng cô cứ luôn bất an, mỗi khi ba đứa nhỏ ngoài, cô nơm nớp lo sợ.

Ăn xong bữa sáng, Lâm Quốc Đống rửa bát, Ninh Thư dọn dẹp bếp núc. Hai làm xong việc thì dẫn ba đứa nhỏ đến sân ủy ban thôn tập trung.

Lúc , nhà nào nhà nấy cũng lục tục khỏi cửa. Đại đội trưởng bảo tám giờ tập trung, chẳng ai dám đến tám giờ cả. Vì thế đường vô cùng náo nhiệt.

“Quốc Đống về đấy .”

“Quốc Đống về ở mấy ngày thế?”

“Quốc Đống về lúc thật, về gặp ngay chuyện quan trọng thôn.”

Lâm Quốc Đống tiền đồ nhất trong thôn, khỏi cửa nhận sự chào hỏi nhiệt tình . Vợ chồng họ đều những nổi bật trong thôn, chỉ điều trong mắt khác, đó sự kết hợp giữa nhất và tệ nhất.

Lâm Quốc Đống gật đầu chào hỏi từng .

“Quốc Đống , vợ cũng theo ngay, bám chặt thật đấy, sợ cướp mất ?” trêu chọc.

Tuy nhiên lời trêu chọc chẳng làm ai vui vẻ cả, Ninh Thư đảo mắt: “Đại đội trưởng chẳng bảo tám giờ thôn tập trung sân ủy ban ?”

Lúc lên tiếng: “Vợ Quốc Đống , giờ cô lời thế, bình thường thấy cô lời làm việc .”

câu cùng thế hệ với Lâm mẫu, như chuyện phiếm, chẳng ý gì. Đây chẳng chia rẽ tình cảm vợ chồng ?

Những xung quanh xong chỉ , chờ xem kịch .

Đáy mắt Lâm Quốc Đống thoáng qua vẻ lạnh lùng. Quả nhiên, ngay cả còn xúi giục trẻ con những lời như , thì ngoài làm tránh khỏi? “ cho Ninh Thư làm, bình thường cô một chăm sóc ba đứa nhỏ đủ vất vả . Nếu còn làm nữa thì chăm sóc con cái.”

, đều về phía , ngay cả Ninh Thư cũng ngoại lệ. Thật định đáp trả , Lâm Quốc Đống lên tiếng nên cô thôi, cô mỉm với Lâm Quốc Đống: “Hết cách , ai bảo chồng thương chứ.”

câu xem, khiến một phần ba phụ nữ xung quanh tức c.h.ế.t.

, chồng cháu thương cháu lắm.” Nhị Bảo nắm tay , ủng hộ trung thành nhỏ tuổi .

Nhất Bảo học theo , tặng cho đứa em trai ngốc nghếch một cái liếc mắt, thấy đảo mắt. bé nhịn xuống: “ cháu bình thường nấu cơm giặt giũ cho ba em cháu, vất vả mệt nhọc lắm, đều…”

“Nhất Bảo…” Ninh Thư ngắt lời bé, “Con cục cưng .” Cô thật sự sợ Nhất Bảo chuyện cô mệt đến chảy máu. Nghĩ đến đây, cô vội ghé tai Nhất Bảo thì thầm, “Nhất Bảo, chuyện chảy m.á.u để khác , sẽ vô dụng đấy, ?”

Nhất Bảo mới khác chê , bé gật đầu ngay, nữa.

Lúc hỏi Nhị Bảo: “Nhị Bảo, chồng cháu ai thế?”

Tuy đùa theo chủ đề , hỏi một đứa trẻ năm tuổi câu , nếu đứa trẻ trả lời thì cũng chẳng ho gì.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tn70-me-ruot-cua-may-tieu-phan-dien-mom-mep/chuong-161-hop-lang-va-chuyen-phan-gia-nha-tieu-son.html.]

“Chồng cháu đương nhiên cha cháu .” Nhị Bảo chỉ chỉ cha , trẻ con gì, thật . “Bác ơi, bác lớn cái cũng thế ạ?”

Phụt…

xung quanh đều bật , phụ họa: “ đấy, Nhị Bảo thông minh thật.”

“Bà lớn tuổi mà còn bằng Nhị Bảo .”

Lâm Quốc Đống nhếch khóe miệng, xoa đầu Nhị Bảo: “Thông minh lắm.”

Nhị Bảo cha khen thì ngẩn , ngay đó cái miệng toe toét thấy rõ, trông như một đứa ngốc.

Thấy Lâm Quốc Đống bảo vệ Ninh Thư như , cũng còn ý định trêu chọc nữa, dù họ cũng đắc tội với Lâm Quốc Đống.

Khi gia đình năm nhà Ninh Thư đến sân ủy ban thôn, họ gặp nhà bên nội.

nhà quê thường giọng lớn, bình thường giọng Lâm mẫu cũng lớn đến thế, chắc do Lâm Quốc Đống về nên bà vui, giọng mới to như .

Lâm Quốc Đống và Ninh Thư tự nhiên về phía đó.

cả, hai, ba…” Lâm Hải Tài chạy về phía họ.

“Hải Tài…” Ba đứa nhỏ cũng chạy về phía bé.

nhanh, bọn trẻ tụ thành một nhóm, thì thầm to nhỏ với .

“Chú ba.” Lâm Quốc Phong từ lúc em trai về cũng thời gian chuyện đàng hoàng, giờ gặp mặt liền hỏi thăm chuyện nhà, “ chú ở bao lâu?” đàn ông vốn tính ít , cũng chẳng gì, quanh quẩn cũng chỉ mấy câu đó.

Lâm Quốc Lương cũng sán gần.

“Ở đến rằm tháng Giêng.” Lâm Quốc Đống .

Tiền Ái Phấn cũng trò chuyện với Ninh Thư: “ họp thôn đột xuất quá, chuyện gì.”

Đây đầu tiên Ninh Thư gặp Tiền Ái Phấn khi khôi phục ký ức, tâm trạng cô cũng chút phức tạp. Đôi chân Hải Tài phế vì cứu Tam Bảo, cô một , việc trách cứ nhà họ liên lụy đến Nhất Bảo, Nhị Bảo, cô còn gì để . Dù hận đến , Nhất Bảo và Nhị Bảo Lâm Quốc Đống đón đến quân đội, cô cũng còn cơ hội tiếp cận làm hại chúng nữa.

bảo Ninh Thư chút khúc mắc nào với cô như thì cũng thể. Con ai cũng lòng riêng, tâm cô cũng thiên vị con trai . Dù trong chuyện đó, nhà họ mới nạn nhân thực sự. khi Lâm Quốc Đống đón Nhất Bảo và Nhị Bảo , chúng cũng từng chịu bạo lực ngôn ngữ trong thời gian ngắn. “Em .” Tuy cô khúc mắc với Tiền Ái Phấn, chỉ để trong lòng, ngoài mặt biểu hiện .

Tiền Ái Phấn quen với thái độ hờ hững Ninh Thư, đây Ninh Thư cũng tính cách như , nên cô nhận sự lạnh nhạt Ninh Thư. Cô tiếp tục chuyện bâng quơ: “Thím , nhà Lâm Tiểu Sơn đang đòi phân gia đấy.” Cô nhỏ, cũng xung quanh thấy .

Hả? Ninh Thư ngẩn . kìm hỏi: “Phân gia ?” Cô chuyện phân gia với Lâm Tiểu Sơn một ngày khi đến kỳ kinh nguyệt, qua ba ngày thấy tin tức gì, hơn nữa hai ngày đó cô ở bệnh viện nên càng chuyện , ngờ diễn biến tiếp theo. “ tự nhiên đòi phân gia thế?” Cô giả vờ hiểu hỏi.

Tiền Ái Phấn : “ thằng Tiểu Sơn bệnh, bệnh khá nặng, tuy xuất viện làm việc nặng nữa. thằng Tiểu Sơn làm việc, một nhà ba bọn họ ăn cơm, các chi khác trong nhà chịu. Nên mới đòi phân gia. nhà Tiểu Sơn chịu phân gia, nếu ba kiếm công điểm, chẳng c.h.ế.t đói ?”

Ninh Thư ngay Lâm Tiểu Sơn thông minh, theo tình hình , chừng bà nội Lâm Tiểu Sơn vì tống khứ bọn họ ngoài, còn cho thêm chút lợi ích.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...