Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tn70: Mẹ Ruột Của Mấy Tiểu Phản Diện Mồm Mép

Chương 192: Trang Đại Minh Mất Tích Bí Ẩn

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

“Đại Minh nhà chúng tìm thấy cả, từ tối hôm qua khi rời thì thấy nữa, ... chỉ đến hỏi thử thôi, đây.” Tiểu Bàn xong, vội vã chạy ngoài.

Trang Đại Minh mất tích? Ninh Thư hiểu chuyện gì, tiếp tục rửa khoai lang. Ba đứa nhỏ trong nhà chơi , Tam Bảo ở đây, ai quấy rầy.

Ninh Thư rửa bao lâu, đến. “Vợ thằng ba... Vợ thằng ba...” Lâm mẫu, bà vội, hình như xảy chuyện gì đó.

, đến đây?” Ninh Thư ngạc nhiên, “Hôm nay làm ạ?”

Ninh Thư chút bất ngờ: “ hỏi thế? Bọn trẻ thấy mặt mũi đối phương, đầu quần áo che kín . Còn nữa, họ tìm đại đội trưởng làm gì? chuyện Trang Đại Minh mất tích ?”

Lâm mẫu : “Con cũng chuyện Trang Đại Minh mất tích ?”

Ninh Thư thành thật : “ Tiểu Bàn nãy đến hỏi con, thấy Trang Đại Minh , con năm năm nay từng với một câu nào, làm Trang Đại Minh chứ? Con lúc đó gặp, chị liền .”

Tiểu Bàn tìm đại đội trưởng , cô Trang Đại Minh nửa đêm hôm qua ngoài, đến giờ vẫn về.” Lâm mẫu vẻ thần bí , “Theo lời Tiểu Bàn kể, nửa đêm hôm qua, cô mơ màng thấy cửa sổ nhà tiếng mèo kêu, đó Trang Đại Minh liền dậy, Tiểu Bàn còn hỏi , đuổi mèo, nó cứ kêu mãi ngủ , đó cô ngủ , đợi đến lúc tỉnh dậy thì buổi sáng, thấy Trang Đại Minh . đó cô nhớ Trang Đại Minh từ tối hôm qua thì nữa.”

Ninh Thư: “Một đàn ông to lớn thế thể ? lẽ lát nữa sẽ về thôi.”

Lâm mẫu: “Bây giờ ông nội bà nội Tiểu Bàn còn chuyện , đợi họ về nếu con trai mất tích, còn sẽ thế nào nữa.”

“Ông nội bà nội Tiểu Bàn nhà ạ?” Ninh Thư hỏi.

Lâm mẫu: “Bà nội Tiểu Bàn khỏe, sáng sớm tinh mơ ông nội Tiểu Bàn đưa bà khám bác sĩ , còn xin giấy giới thiệu ở chỗ đại đội trưởng nữa. Đại đội trưởng lúc họ , ông còn dậy. Đoán chừng chuyện Trang Đại Minh ở rừng cây nhỏ kích động, mà bác sĩ Trịnh ở trạm y tế chúng cũng ở đây, chạy lên trấn khám bác sĩ làm gì?”

Ninh Thư: “Ai mà ạ? , hỏi đến Tưởng Tiểu Nguyệt?”

Lâm mẫu : “ nhà họ Tưởng cũng đang ngóng tin tức Tưởng Tiểu Nguyệt, từ tối hôm về nhà , hai đều mất tích, một nam một nữ, chỉ thuận miệng hỏi thế thôi.” Bà còn chuyện buổi chiều Hải Tài gặp thím đáng sợ chính Tưởng Tiểu Nguyệt.

Hải Tài Tưởng Tiểu Nguyệt, dù Tưởng Tiểu Nguyệt mấy năm lấy chồng, gần đây mới về nhà đẻ, thằng bé làm mà nhận .

Ninh Thư còn tưởng Lâm mẫu chút gì đó, hóa chuyện : “ thì con , nếu tìm thấy thì báo công an, tìm công an sẽ hữu dụng hơn.” Cô cũng đó Tưởng Tiểu Nguyệt , dù hai đứa nhỏ cũng chỉ nhận màu sắc bộ quần áo đó, chứ mặc bộ quần áo đó ai.

Hôm đó Nhị Bảo từng , thấy màu sắc bộ quần áo đó ở ngoài ruộng, cho nên đó gì bất ngờ chính trong đại đội. Nếu như , thì khả năng Tưởng Tiểu Nguyệt cũng lớn.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tn70-me-ruot-cua-may-tieu-phan-dien-mom-mep/chuong-192-trang-dai-minh-mat-tich-bi-an.html.]

“Chuyện cần báo công an, đoán chừng đại đội trưởng sẽ dẫn lên núi tìm, nếu núi tìm thấy, đến lúc đó hãy tính.” Lâm mẫu .

“Tại lên núi tìm? mất tích thì lên núi ?” Ninh Thư hiểu suy nghĩ họ.

“Ở chỗ chúng mất tích, mười thì tám chín phần núi , hoặc thương gì đó.” Lâm mẫu trả lời. Thấy cô rửa nhiều khoai lang như mà vẫn đang rửa, bà dứt khoát xổm xuống rửa cùng cô, còn tò mò hỏi, “Con rửa nhiều khoai lang thế làm gì? Khoai lang một khi ướt dễ thối.”

Ninh Thư: “Con gọt vỏ hấp chín nghiền nát, thêm đường trắng và vừng, định làm khoai lang khô.”

“Phiền phức thế?” Lâm mẫu thấy còn thêm đường thêm vừng thì thấy phiền phức, “Cứ trực tiếp hấp chín cắt làm tư, đó phơi khô . đây thằng ba thích ăn loại khoai lang khô , mỗi đến trường đều mang theo một ít, nó khoai lang khô uống cùng nước ấm, bụng đặc biệt dễ no. Haizz... thời đó nghèo mà, trong nhà ngoài khoai lang khô thì chẳng còn gì để ăn cả.”

Lâm Quốc Đống thích ăn khoai lang khô?

Ninh Thư giải thích: “Loại khoai lang khô và loại khoai lang khô con khác , khoai lang khô con khi nghiền khoai lang thành bùn, cán thành từng miếng mỏng, dù rang cát sắt cho chín, chiên dầu, đều màu vàng kim, còn cực kỳ giòn tan.” Thật cũng gần giống như bim bim khoai tây chiên, chỉ mỏng bằng bim bim thôi.

Lâm mẫu càng cảm thấy đầu to như cái đấu: “ thành phố các con ăn uống cầu kỳ thật.” Còn chiên dầu, thế tốn bao nhiêu dầu? tiền mua dầu , thà mua cái khác còn hơn. bà cũng , vợ thằng ba thành phố, giống nhà quê bọn họ, cô cầu kỳ thì cứ để cô cầu kỳ, thằng ba còn chẳng gì, bà một bà chồng phân gia thì gì.

Đối với bà mà , vợ thằng ba hiện tại như thế . “Thằng ba ? thấy nó? Còn ba đứa nhỏ cũng nhà.”

Ninh Thư: “Ba đứa nhỏ chơi , Quốc Đống lên trấn mua rượu trắng và vại rượu nhỏ ạ.”

“Mua rượu trắng và vại rượu nhỏ làm gì?” Lâm mẫu cảm thấy vợ thằng ba lắm trò thật.

“Làm trứng gà muối ạ, hôm qua đổi nhiều trứng gà thế , để lâu sẽ hỏng mất. Nếu làm thành trứng gà muối thì để lâu, đợi Quốc Đống về đơn vị, còn thể mang một ít theo.” Ninh Thư nghĩ nghĩ , “Đến lúc đó con làm xong trứng gà muối, sang lấy mấy quả nếm thử nhé.”

Lâm mẫu đến trứng gà muối bao giờ, trứng vịt muối, thế bà hỏi: “Trứng gà muối con giống trứng vịt muối ? từng thấy trứng vịt muối đó , trong lòng đỏ dầu.”

ạ, chính cái đó, lòng đỏ chảy dầu.” Ninh Thư .

Lâm mẫu mà miệng cũng ứa nước miếng, chảy dầu, thế bao nhiêu dầu chứ? Cũng bà ít kiến thức, mà trứng vịt muối dùng rượu, thời đại , nhà ai nỡ dùng rượu để muối trứng chứ? còn ăn đủ no, mà cầu kỳ như . điều, “Vợ thằng ba, con cũng nhiều thứ thật đấy, thành phố các con đều tự làm cái ?”

Ninh Thư thuận miệng : “Học theo bà nội con ạ.” Lâm mẫu chắc chắn sẽ tưởng bà nội nhà họ Ninh, dù bà nội nhà họ Ninh cũng qua đời , bà cũng chẳng cơ hội kiểm chứng.

Lâm mẫu tự nhiên nghĩ như . “ bà nội con cũng lợi hại thật.”

Hai rửa khoai lang cũng hòm hòm , Ninh Thư lấy d.a.o phay, định gọt vỏ khoai lang.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...