Tn70: Mẹ Ruột Của Mấy Tiểu Phản Diện Mồm Mép
Chương 268: Chia Tay Tại Nhà Ga
Lâm Quốc Đống: “ đói.” Buổi sáng ăn sáu cái , vẫn đói.
Bánh bao ngô Ninh Thư làm nhỏ, xốp mềm, Lâm Quốc Đống hai miếng hết một cái, sáu cái lượng thì nhiều thực nhiều lắm. Lâm Quốc Đống đói, Ninh Thư bèn buộc miệng túi ba lô vải, đó đeo lên lưng.
đó Ninh Thư xem giờ, sáu giờ .
Lúc , ông nội Lâm hỏi Lâm Quốc Đống: “Các con chuyến tàu mấy giờ thế?”
Lâm Quốc Đống : “7 giờ 20 phút.”
“Bây giờ mới sáu giờ, còn hơn một tiếng nữa.” tường ga tàu treo đồng hồ lớn, ông nội Lâm xem giờ đó .
Lâm Quốc Đống: “Bọn con đợi tàu đến , bố và về ạ?”
Ông nội Lâm : “Đợi tàu đến bố chuyển đồ cùng con.”
Lâm Quốc Đống: “ cần , con gánh hai bao gạo, xách thêm nửa bao tải đồ đạc cũng lên mà.”
Hai bố con đều thẳng tính, ông nội Lâm tiễn con trai cháu trai, cũng tiện thẳng . Lâm Quốc Đống cảm thấy bố đợi ở đây cũng chẳng việc gì, còn mệt, chi bằng về nhà nghỉ ngơi .
Bà nội Lâm : “Chúng đến tiễn vợ con và ba đứa nhỏ, đến tiễn con , con nhiều thế?”
ruột mắng một câu, Lâm Quốc Đống nữa.
Ninh Thư : “ hiếm khi đến đây, lát nữa thể qua chỗ Tiểu Tinh xem , hoặc ở vài ngày.”
Bà nội Lâm , cảm thấy cũng : “Đến lúc đó để bố các con về , thể ở huyện thành vài ngày. Tiện thể hỏi Tiểu Tinh xem trong xưởng con bé còn thuê nhà .”
Nhà cửa bây giờ dễ cho thuê, nhà Ninh Thư ba cái sân, mới cho thuê một cái sân và một gian phòng Lâm Tiểu Tinh thuê, những chỗ còn vẫn động tĩnh gì. Chìa khóa nhà ở huyện thành và chìa khóa nhà ở trong thôn, Ninh Thư đều để cho bà nội Lâm giữ. Đất phần trăm giao cho ông bà nội Lâm trồng, đất nền sân Ninh Thư dùng để trồng mía, chỉ mía vẫn ươm giống, đến lúc đó nhờ bà nội Lâm trồng giúp cô.
Bà nội Lâm đối với việc thể giúp đỡ nhà thằng ba làm chút việc thì vẫn vui vẻ.
già lớn tuổi , sợ nhất con cái chê vô dụng.
Ninh Thư: “ ạ, cho thuê thì cứ để đó.” Dù cũng bán . Đợi cơ hội, mua nhà ở Thủ đô và Ma Đô mới giá trị. Bất kể dùng để đầu tư, bọn trẻ đến đó phát triển đều .
Nhà ở huyện thành chẳng qua tạm thời tiền trong chỗ tiêu nên mới mua. So với việc gửi ngân hàng thì chắc chắn mua nhà thể kiếm lời hơn.
Ninh Thư và bà nội Lâm câu câu chăng trò chuyện, ba đứa trẻ thì mở to đôi mắt tò mò quan sát xung quanh.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, chớp mắt sắp đến bảy giờ. Loa phát thanh trong ga tàu lúc vang lên, chuyến tàu lúc 7 giờ 20 phút thể soát vé lên tàu .
Ninh Thư dẫn Tam Bảo dậy, cô bế Tam Bảo, Nhất Bảo và Nhị Bảo theo lưng cô, lưng hai đứa bé Lâm Quốc Đống đang gánh gạo. Lâm Quốc Đống mặc quân phục, gánh đồ đạc, khỏi khiến thêm vài , cũng tác dụng cảnh cáo.
Nhân viên ở cửa soát vé thấy , càng nhiệt tình hỏi: “Đồng chí, cần giúp đỡ ?”
Lâm Quốc Đống: “ cần , cảm ơn đồng chí.”
Gợi ý siêu phẩm: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Cái Gì - Thời Noãn + Phó Triệu Sâm đang nhiều độc giả săn đón.
Ninh Thư lên tàu hỏa, cũng ngay mà với hai đứa trẻ: “Các con đó, để bố bế các con lên.”
“ ạ.”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tn70-me-ruot-cua-may-tieu-phan-dien-mom-mep/chuong-268-chia-tay-tai-nha-ga.html.]
Hai đứa trẻ luôn lời , mặc dù chúng tự thể lên , chúng lời .
Lâm Quốc Đống đặt gánh gạo xuống, bế hai đứa lên, đó gánh gạo lên, đồng thời nhận lấy cái bao tải ông nội Lâm đang xách: “Bố, , bọn con lên tàu đây, bố yên tâm nhé, đến quân đội con sẽ thư cho bố .”
Hốc mắt bà nội Lâm đỏ lên: “Haizz... Vợ con và con trai đều tùy quân với con , lúc con làm nhiệm vụ cũng nghĩ đến con chúng nó một chút.”
Lâm Quốc Đống trầm giọng : “Con ạ.”
Ông nội Lâm con trai gì.
Ninh Thư với ba đứa trẻ: “Nhất Bảo, Nhị Bảo, Tam Bảo, chào tạm biệt ông bà nội con.”
Nhất Bảo: “Ông bà nội tạm biệt ạ, con sẽ nhớ ông bà, con sẽ thư cho ông bà ạ.”
Tam Bảo vẫy vẫy bàn tay nhỏ: “Ông, bà...” bé gọi to hai .
Cổ họng ông bà nội Lâm chút nghẹn ngào, cố nén cảm xúc nỡ, cũng vẫy tay với bọn trẻ.
Đừng bỏ lỡ: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn - Vân Tô + Tần Nhị Gia, truyện cực cập nhật chương mới.
Phía còn xếp hàng nên gia đình Ninh Thư cũng tiếp tục chào tạm biệt ông bà nội Lâm nữa, tạm biệt xong, bọn họ liền tìm chỗ .
Ông bà nội Lâm rời , di chuyển dọc theo toa tàu theo hướng bọn họ.
Hôm nay ngày mười sáu tháng Giêng, làm đều làm , cho nên cao điểm tàu hỏa, vì thế chuyến tàu cũng đông đúc.
Lối toa giường rộng, bên trái giường , bên cửa sổ kính toa tàu, cửa sổ đặt hai cái ghế và một cái bàn nhỏ hình chữ nhật, tương ứng với giường bên trái, đây chỗ để khách ăn cơm.
Còn giường cũng vô cùng hẹp, chiều rộng chừng 80 cm, chia làm giường tầng và tầng , đối diện với giường tầng và tầng phía đối diện, ở giữa còn một cái bàn nhỏ hình chữ nhật.
Giường nam nữ hỗn hợp, cũng may chỉ hai bên đối diện , hơn giường chung nhiều.
Ninh Thư phía , vì giờ còn sớm nên trong toa giường vẫn đang ngủ, đang ăn sáng. thấy toa , tự nhiên cũng thu hút ánh những đang thức.
điều cũng chỉ chứ gì.
thấy phía Ninh Thư còn một đồng chí quân nhân, chỉ đồng chí quân nhân những gánh hai bao tải lớn, trong tay còn xách một cái, ánh mắt khỏi tò mò hơn.
cũng chỉ mà .
Lúc gần đến cuối toa, Ninh Thư thấy chỗ bọn họ: “Quốc Đống, ở đây.”
Trong hai giường đối diện , một ai cả. Ninh Thư bọn họ chỉ mua hai vé giường , còn hai vé nữa để trống bán .
Ninh Thư đặt Tam Bảo xuống, với Nhất Bảo, Nhị Bảo: “Nhất Bảo, Nhị Bảo, các con đây với Tam Bảo, các con đói bụng ? lấy đồ ăn cho các con.”
Nhị Bảo lắc đầu: “, con đói, ơi con thể đằng xem ạ?” bé chỉ cửa kính đối diện giường hỏi, trong mắt tràn đầy sự tò mò.
“ , chỗ khác, nếu lạ chuyện với con, con gọi bố và .” Ninh Thư dặn dò.
“Con ạ.” Nhị Bảo nhảy chân sáo chạy đến bên cửa sổ, đó bé hét to, “Bố, , ơi, Tam Bảo, ông bà nội ở bên ngoài kìa.” Giọng điệu Nhị Bảo kích động, “Ông nội... Bà nội...” bé gọi vẫy tay.
Nhất Bảo và Tam Bảo thấy lời bé, cũng chạy qua đó, Nhất Bảo cũng thấy ông bà nội , vui mừng khôn xiết: “Ông nội, bà nội...” Giọng bé chút kích động.
Chưa có bình luận nào cho chương này.