Tn70: Mẹ Ruột Của Mấy Tiểu Phản Diện Mồm Mép
Chương 384: Tham Quan Vườn Thú Và Ước Mơ Ăn Thịt Hổ
“Oa, hổ lợi hại quá.” Nhị Bảo nuốt nước miếng, đó hỏi, “, thịt hổ ăn ạ?”
Ninh Thư: “…” Ăn mà lên trời.
Lâm Quốc Đống: “…” Bạn nhỏ Lâm Nhị Bảo gan to thật.
lớn bên cạnh: “…” Đứa bé đấy!
Phụt, lớn bật : “Đứa bé thú vị thật, còn ăn thịt hổ.” lớn cũng đưa con chơi, thấy lời Nhị Bảo, cảm thấy đứa bé quá hài hước.
Nhị Bảo cũng ý trêu chọc đối phương, bé hổ mang theo giọng điệu đương nhiên: “Con ăn thịt hổ bao giờ mà.”
Ninh Thư cũng nhịn xoa đầu nhỏ Nhị Bảo: “Thịt hổ ăn , thịt tất cả động vật ở đây đều ăn nhé.”
Nhị Bảo gật đầu: “ ạ.” Trong giọng còn vài phần tiếc nuối.
Ninh Thư thầm nghĩ, đứa bé chấp niệm với thịt đến mức nào ?
“, con gì ạ?” Nhất Bảo cũng chỉ một loài động vật to gần bằng con hổ hỏi.
Ninh Thư theo tầm mắt bé: “Đó sư tử.”
Động vật ở góc động vật tuy nhiều, ở thời đại cũng coi nhiều .
Nhất Bảo lẩm bẩm cái tên sư tử.
Nhị Bảo hỏi: “, sư t.ử lợi hại hổ lợi hại hơn ạ?”
Ninh Thư: “Cái cũng nữa.” Sư t.ử và hổ cái nào tuyệt đối lợi hại hơn cả. Một bên chúa sơn lâm, một bên bá chủ thảo nguyên.
Lúc Nhị Bảo hỏi thịt sư t.ử ăn nữa, mặc dù ý nghĩ cũng từng xuất hiện trong đầu bé.
“… …” Tam Bảo phấn khích chỉ con cáo. So với hổ và sư tử, cáo nhỏ hơn một chút, “Đại Mao.”
Ninh Thư: “... Đây Đại Mao, đây con cáo.” Cáo và Đại Mao chẳng giống chút nào cả.
Tam Bảo gật đầu vẻ hiểu: “Cáo… ly…”
Nhị Bảo: “, con cáo trông giống con gà.”
Ninh Thư: “…” Cáo và gà giống ? kiến thức bạn nhỏ Lâm Nhị Bảo quá ít .
Xem thêm: Xuyên Về Năm 18 Tuổi, Dựa Vào Ăn Dưa Mà Nổi Tiếng! (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
khỏi công viên cũng sắp đến giờ cơm trưa, thế cả nhà năm đến Tiệm cơm quốc doanh. Tuy nhiên trạng thái ba đứa trẻ, dường như vẫn còn chút thỏa mãn.
Nhị Bảo càng líu ríu ngừng: “, con cho Đại Mao và Thiết Đản ăn thật nhiều thật nhiều cơm và thịt.”
Ninh Thư kinh ngạc: “Tại ?”
Ninh Thư suy nghĩ Nhị Bảo, tâm nguyện Nhị Bảo thực hiện . “Đại Mao, Thiết Đản và hổ, sư t.ử cùng một giống, cách nào nuôi to như thế . Dù ăn nhiều hơn nữa cũng thể nuôi to như .”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tn70-me-ruot-cua-may-tieu-phan-dien-mom-mep/chuong-384-tham-quan-vuon-thu-va-uoc-mo-an-thit-ho.html.]
Nhị Bảo hiểu: “Tại ạ?”
Ninh Thư giải thích: “Giống như gà thể nuôi to bằng lợn , vì giống loài giống .”
Nhị Bảo vẫn hiểu, gà và lợn thì bé , gà ăn nhiều hơn nữa cũng thể to bằng lợn. Nhị Bảo nghĩ một chút: “, vẫn nuôi lợn hơn, lợn nuôi to như thế, chắc chắn thích.”
Nhất Bảo: “Vì lợn nuôi to như thế thể ăn nhiều thịt, chắc chắn thích ạ.”
Tam Bảo: “Ăn thịt, thích.” còn l.i.ế.m môi.
Nhị Bảo cũng nở nụ : “, lợn nuôi lớn ăn thịt, thịt ngon nhất.”
lời ba đứa trẻ, Ninh Thư khỏi nhớ đến một câu kinh điển ở đời . Thỏ đáng yêu như thế, tại thể ăn chứ?
Đến Tiệm cơm quốc doanh, do họ đến sớm, bên trong bận rộn, khách cũng đông. Cả nhà năm gọi hai món mặn, ba món chay, còn gọi bốn chai nước ngọt ga.
Gọi nhiều món một lúc như khiến nhân viên thu ngân Tiệm cơm quốc doanh thêm mấy . Tuy nhiên cả nhà đàn ông mặc quân phục, trẻ con mặc quần áo gần giống quân phục, còn phụ nữ thì trắng trẻo xinh , cũng đối phương chắc đơn vị bộ đội đóng quân ở ngoại ô, điều kiện gia đình cũng khá giả.
bữa trưa, lịch trình Ninh Thư sắp xếp xem phim. Từ Tiệm cơm quốc doanh bộ đến rạp chiếu phim, coi như bộ tiêu cơm.
“Oa, đông quá.”
Hôm nay mùng 1 tháng 5, nghỉ lẽ ít, ở cửa rạp chiếu phim đông hơn bình thường một chút. phụ dẫn theo con nhỏ, cũng nam nữ thanh niên đang tìm hiểu .
Tuy nhiên ba đứa trẻ trong đám đông vẫn nổi bật. chỉ chúng nổi bật, cha chúng cũng nổi bật.
Vé xem phim Ninh Thư mua loại thích hợp cho trẻ con xem, phim tên “Tiểu Binh XX”, bộ phim hồi nhỏ Ninh Thư từng xem, bây giờ xem tuy kích động như hồi nhỏ cũng đáng nhớ. Tuy nhiên ba đứa trẻ thì xem say sưa. Đặc biệt Nhất Bảo và Nhị Bảo, lúc căng thẳng bàn tay nhỏ nắm chặt , miệng còn lẩm bẩm.
Bạn thể thích: Tông Vào Cảnh Sát Có Được Tình Yêu - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Tam Bảo tuy hiểu nội dung phim, cũng , lúc kích động cũng sẽ hô đ.á.n.h … đ.á.n.h … Chỉ hô bằng miệng còn đủ, ánh mắt nhỏ đầy phẫn nộ, tay nhỏ múa may, bé hận thể chui trong phim để giúp đỡ.
Đợi một bộ phim kết thúc, ngay cả Nhị Bảo vốn nhiều cũng vô cùng yên lặng. Thậm chí về đến khu gia thuộc, bé cũng hoạt bát như nữa.
Khi Ninh Thư tưởng rằng sự yên lặng bé thể kéo dài lâu, cô phát hiện trò chơi bọn trẻ nhiều thêm, gọi tiểu binh đ.á.n.h giặc. Nhị Bảo càng ngày nào cũng rêu rao với các bạn nhỏ Tiểu Binh XX lợi hại thế nào, mục tiêu bé từ mua thịt, mua xe, biến thành lớn lên bộ đội.
“… …”
Hôm nay, Ninh Thư đang phơi măng khô bên ngoài thì thấy Nhị Bảo vội vã chạy .
“ chạy gấp thế? Giờ con đang học ở trường ?” Ninh Thư trán bé đầy mồ hôi. Trời ngày càng nóng, chúng đổi từ áo rằn ri sang áo phông.
“, con về lấy cái giỏ nhỏ, rau chúng con trồng thu hoạch , cô giáo Tưởng dẫn chúng con thu hoạch.” Nhị Bảo thở hồng hộc , “, giỏ nhỏ chúng con ạ?”
“Con đợi chút, lấy.” Ninh Thư từ trong nhà lấy giỏ nhỏ ba đứa trẻ đưa cho bé, “Cần giúp ?”
“ cần ạ, đất chúng con chúng con tự thu hoạch.” Nhị Bảo cầm giỏ nhỏ, lập tức chạy mất.
Nhị Bảo chạy nhanh, chạy đến nhà trẻ, chia giỏ nhỏ cho Nhất Bảo và Tam Bảo, đó đợi Dương Văn Kiệt và Trình Dũng. Đợi Dương Văn Kiệt và Trình Dũng cũng cầm giỏ , cô giáo Tưởng đẩy xe đẩy, dẫn chúng ruộng.
Năm bạn nhỏ tổng cộng hai mảnh đất, tuy đất nhỏ rau thu hoạch ít. Ba em một mảnh đất, Dương Văn Kiệt và Trình Dũng một mảnh đất, mỗi mảnh đất một tiếng đồng hồ thu hoạch xong hết, chất đầy bốn sọt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.