Tn70: Mẹ Ruột Của Mấy Tiểu Phản Diện Mồm Mép
Chương 39: Mẹ Con Cùng Lên Núi Và Những Lời Bàn Tán
" vốn dĩ từ thành phố đến mà."
Ninh Thư xa , thấy lời họ, cho dù thấy cô cùng lắm cũng trợn mắt xem thường. ở nông thôn nhiều chuyện, cô điều đó.
Kiếp , cô dậy thì khá sớm, lúc nghiệp tiểu học kinh nguyệt, lúc đó 13 tuổi, vì dậy thì sớm, đặc biệt n.g.ự.c phát triển rõ rệt nhất, nhất lên lớp 10, lúc đó mới 16 tuổi, n.g.ự.c đặc biệt cao, mỗi cô về quê nhà bà nội, qua cổng thôn, mấy bà chuyện phiếm ở đó luôn sẽ bát quái về cái .
đây còn nhỏ, thấy cái luôn sẽ tức giận. cũng vì thế, cô thích về quê nữa.
", đến , chính chỗ ." Nhị Bảo dẫn Ninh Thư đến chân núi, ", ." bé tìm một tảng đá, dùng bàn tay nhỏ phủi phủi, ", sạch ." đó hì hì Ninh Thư.
Ninh Thư bé, nhỏ xíu, gầy gò, da đen nhẻm, lúc răng ngược trắng. tại , trong lòng cô đột nhiên chút chua xót. Đặc biệt bé dùng bàn tay nhỏ phủi tảng đá, cô cảm thấy hốc mắt chút cay cay.
"Cảm ơn Nhị Bảo." Ninh Thư đặt Tam Bảo xuống, đó lên tảng đá.
Nhị Bảo đến bên cạnh cô xuống, bé trực tiếp đất.
Ninh Thư đỉnh đầu bé, phát hiện đỉnh đầu bé mà hai cái xoáy, cô đây bà nội , hai cái xoáy khá thông minh. Ninh Thư vươn tay, sờ lên cái xoáy đỉnh đầu Nhị Bảo.
"Hì hì... , nhột..." Nhị Bảo dịch cái đầu nhỏ sang bên cạnh, đó ngẩng đầu Ninh Thư.
"Nhị Bảo..." Ninh Thư hỏi, những năm nay các con sống thế nào, cô cảm thấy ngốc, cái gì mà hỏi? bản ăn đến trắng trẻo mập mạp, Nhị Bảo nhỏ gầy, sẽ .
", thế ạ?" Nhị Bảo hiểu, ngẩn cái đầu nhỏ .
Gợi ý siêu phẩm: Nghiện Sau Hôn Nhân - Lạc Thư + Dật Chiến đang nhiều độc giả săn đón.
Ninh Thư lắc đầu.
Vài cơn gió nhẹ thổi tới, trong nóng mang theo chút mát mẻ, dễ chịu. Rõ ràng đầu mặt trời chói chang, bên cạnh hai đứa trẻ, cô cảm thấy vô cùng an tâm.
Cô từ nhỏ tình đạm bạc, bố ly dị, ai cũng quản cô, cũng vì thế, cô từ nhỏ tính toán mất. nghiệp đại học, làm đoàn trưởng, sự nghiệp mua chung coi như chút thành tựu, một năm thể kiếm cả triệu , cô với ai cả. Đôi khi cô cũng khoe khoang với họ hàng, để họ truyền đến tai bố , để họ , đứa con năm xưa họ vứt bỏ ích. đôi khi cô cảm thấy ngốc, tự im lặng phát tài lớn, tự sống những ngày tháng vui vẻ , việc gì để ?
Bây giờ tỉnh , cô xuyên một cách khó hiểu, ở thế giới cũ cũng tình hình thế nào, nhà xe sẽ bố thừa kế chứ?
Thú thật, cô nhà xe bất kỳ ai thừa kế, cô thà quyên góp còn hơn.
Nguyên chủ và cô thật sự giống , cô vì bố yêu thương, cho nên để đồ cho họ. Khác biệt , cô cho dù bố yêu thương, cũng sẽ liên lụy đến con cái .
"... Nhị Bảo..." Cách đó xa truyền đến tiếng Nhất Bảo.
"..." Nhị Bảo đất dậy, vẫy vẫy tay nhỏ.
Nhất Bảo và Lâm Hải Tài thấy thế, chạy chậm đây. Lúc chạy đến mặt họ, thở hổn hển.
Lâm Hải Tài chút sợ thím ba, trốn lưng Nhất Bảo, rụt rè gọi một tiếng: "Thím ba."
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tn70-me-ruot-cua-may-tieu-phan-dien-mom-mep/chuong-39-me-con-cung-len-nui-va-nhung-loi-ban-tan.html.]
"Ừ." Ninh Thư gật đầu. Cô mặt lớn nhà họ Lâm duy trì tính cách nguyên chủ, mặt trẻ con thì cần, đứa trẻ mới năm tuổi, nghĩ nhiều như . " thôi, chúng nhặt hạt dẻ."
", hạt dẻ đất chúng con nhặt hết , chúng con leo lên cây." Nhị Bảo .
" , leo cây, các con nhặt ở ." Ninh Thư . Leo cây chuyện nhỏ.
" leo cây ạ?" Nhất Bảo cũng trố mắt.
" ." Hồi nhỏ cũng thường xuyên leo. Leo cây đào, cây mơ, cây thanh mai. mà, "Các con leo cây, các con còn nhỏ, nếu để các con leo cây, sẽ cho các con ăn thịt, cho các con ăn cơm nữa."
"Con chắc chắn lời ." Nhị Bảo giơ bàn tay nhỏ lên thề.
", con cũng lời ." Nhất Bảo cũng .
Lâm Hải Tài do dự cũng hùa theo: "Cháu cũng lời thím ba."
Một lớn bốn nhỏ đến bên cây hạt dẻ, phát hiện cũng những đứa trẻ khác gốc cây, hạt dẻ từ cây rơi xuống, hóa leo lên cây .
Cây hạt dẻ lớn, quả thực dễ leo, chỉ điều đối với đứa trẻ năm tuổi chút khó khăn.
"Nhất Bảo, các đến ." Đứa trẻ đang nhặt hạt dẻ tên Lâm Tiểu Thạch, cây trai bé Lâm Tiểu Sơn. Đối với Lâm Tiểu Sơn tám tuổi, leo cây đích thực khó.
Lâm Tiểu Sơn thấy tiếng em trai, liền ở cây hét: "Nhất Bảo, gõ hạt dẻ về một bên, rơi xuống các em đừng nhặt, các em thể hái bên ."
"Em sẽ nhặt ." Nhất Bảo cũng lớn tiếng đáp .
Ninh Thư nghĩ thầm, cái nếu trưởng thành, chỉ sợ nghĩ nhiều , trẻ con chuyện với chính thẳng thắn như .
" đấy, còn cây to hơn, thể cũng đang leo cây." Nhất Bảo .
Bạn thể thích: Lục Tổng Đừng Giả Nai, Phu Nhân Không Cần Anh Nữa - Lục Diễn Chỉ + Thời Niệm - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Ninh Thư nghĩ nghĩ, đột nhiên nghĩ đến một vấn đề, cô : "Tiểu Sơn, hạt dẻ các cháu nhặt đổi đồ ?" Cô tuy thu đồ quá phô trương, tìm trẻ con đổi hạt dẻ, hạt dẻ đổi dùng giữ làm đồ ăn vặt hoặc gửi về "nhà đẻ" cái cớ luôn chứ.
"A?" Lâm Tiểu Sơn ngờ Nhất Bảo sẽ hỏi cái .
Ninh Thư : "Cô thể đổi đồ cho các cháu, đổi trứng gà, đổi đường, cũng thể đổi khoai lang." Nếu hạt dẻ Lâm Tiểu Sơn bọn họ cũng đổi, thì cần phân bên bên nữa.
Lâm Tiểu Sơn , từ cây leo xuống: "Thím, thật sự thể đổi ?" bé chút kích động, cũng chút dám tin. bé dẫn theo bé và em trai sống dễ dàng, tuy nhà họ vẫn phân gia, vì chỉ một bé làm, cho nên mỗi ăn cơm, bà nội chia cho họ đồ ăn nhiều.
bé dẫn em trai nhặt hạt dẻ, cũng để thể lấp đầy bụng. Mỗi nhặt hạt dẻ bé đều giấu quá nửa, đó luộc chín, dẫn em trai lén lút ăn. nếu thể đổi trứng gà đường đỏ vân vân, thì càng bổ dưỡng cơ thể. bé còn tẩm bổ cơ thể cho nữa.
" chứ, cháu đổi hạt dẻ cho cô, nhà cháu thể đồng ý ?" Ninh Thư đến lúc đó nhà họ đến gây phiền phức.
Lâm Tiểu Sơn khẽ : "Sẽ ạ, họ hạt dẻ nhặt bao nhiêu, cháu chia một ít mang về , chỗ còn thể đổi. Chỉ ... chỉ thím ơi, cái đổi thế nào ạ?" bé chút ngại ngùng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.