Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tn70: Sau Khi Lóe Hôn Với Thủ Trưởng Tâm Cơ, Mỹ Nhân Một Đường Làm Giàu

Chương 46: Cảm Giác Bản Thân Bị Mỉa Mai Ngầm!

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

nhanh đến lượt Lộ An Ninh lấy cơm.

Cô gọi một phần khoai tây thái sợi xào chua cay, một phần sườn hấp, món chính chọn cơm trắng.

Đắt thì đắt, cộng tới ba hào.

“Mau nếm thử xem, đồ ăn ở nhà ăn chúng tuy sánh bằng tiệm cơm quốc doanh, cũng tệ .”

Mang theo sự mong đợi, Lộ An Ninh bắt đầu động đũa.

Đầu tiên ăn một miếng khoai tây thái sợi, ăn xong khẽ nhíu mày, đó gắp sườn, lập tức xúc động nhổ .

Thời đại luôn đề cao việc lãng phí lương thực đáng hổ, cô đành c.ắ.n răng nuốt miếng sườn mặn chát đến mức đáng lẽ uống kèm hai bát nước xuống bụng.

“Thế nào? Mùi vị cũng chứ?”

Cô khẽ mỉm , đáp một tiếng “Ừm”.

Hương vị cô thực sự tiếp tục thử nghiệm nữa, vẫn nên mang cơm từ nhà thì hơn.

đó còn lo thời tiết nóng cơm sẽ thiu, đột nhiên nhớ thể để hộp cơm ngăn chứa đồ hệ thống.

Lúc cho thế nào, lúc lấy vẫn y nguyên thế , lo hỏng.

Cố gắng ăn hết một nửa phần cơm trắng, cô ăn thêm nữa.

“An Ninh, em đói ? ăn ít ?”

“No, .”

“Em ăn ít quá, nếu để Cảnh Hành nhà em , chắc chắn sẽ xót lắm.”

“Đồng chí Lộ kết hôn ?”

“Ừm.”

“Thật đáng tiếc quá, còn đang nghĩ nếu cô vẫn độc , chừng em trai cơ hội.”

“Em trai chị vẫn kết hôn ?”

“Chứ nữa, rầu c.h.ế.t , hai mươi tuổi mà vẫn vội.”

“Chuyện tình cảm vội , duyên phận đến, tự nhiên sẽ kết hôn thôi.”

“Cũng chỉ đành nghĩ như , chỉ duyên phận nó khi nào mới xuất hiện.”

“Chu Phương Phương cũng hai mươi mốt , cô cũng kết hôn mà.”

“Thôi dẹp , thà để em trai ế cả đời, cũng rước loại như Chu Phương Phương.”

cái điệu bộ hồ ly tinh kìa, cái mặt to như cái chậu rửa mặt nhà , còn tưởng chút nhan sắc, chỉ tổ khiến c.h.ế.t.”

kế toán Lộ và tiểu Quan xem, , chậc chậc...”

“Đừng lấy cô so sánh với An Ninh, tiểu Quan, cô xứng ?!”

“Quả thực xứng.”

Ăn cơm xong, Lộ An Ninh cầm hộp cơm về văn phòng.

trong phòng vẫn ai, việc đầu tiên cô làm đặt hộp cơm xuống, kiểm tra bộ các góc chiếc túi đeo chéo mang theo và ngăn kéo tủ.

Đây do Tùy Cảnh Hành dạy cô, hơn nữa còn dặn cô nhất định làm như .

Tâm hại nên , tâm phòng thể .

sẽ gặp loại trâu đầu ngựa diện nào, nhất cử nhất động đều cẩn thận, đặc biệt dặn dò tin tưởng lạ.

bản địa thời đại , trải đời nhiều hơn cô, tin chắc chắn .

Kiểm tra xong xuôi, cô chỗ bắt đầu ngẩn .

Một lúc , chủ quản Trần và Tả Đông cùng .

“Kế toán Lộ, cô ăn nhanh ?”

.”

cảm thấy thức ăn ở nhà ăn quá mặn ?”

.”

“Haha, ngày đầu tiên đến đây, mặn đến mức buổi chiều uống mấy cốc nước, ở lâu cũng quen.”

“Sư phụ nhà bếp làm thức ăn mặn một chút, thể giảm bớt lượng thức ăn một cách thích hợp, dần dần căn bản cần gọi hai món, một món cũng đủ để ăn với nhiều cơm, biến tướng tiết kiệm tiền.”

“Cô mới đến quen lắm, thời gian lâu , lẽ cũng sẽ giống như họ cảm thấy mùi vị tệ.”

Lộ An Ninh cảm thấy cô lẽ quen , thế cũng quá mặn .

Thức ăn đắt, muối cũng cần tiền mà.

Đột nhiên nhớ sáng nay Tùy Cảnh Hành gói cho cô một cái bánh bao vẫn ăn, lập tức lấy từ trong túi đeo chéo .

Mở lớp giấy dầu, ngửi thử mùi vị, cũng , vẫn hỏng.

“Cô còn mang theo bánh bao ?”

.”

“Thơm quá!”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tn70--khi-loe-hon-voi-thu-truong-tam-co-my-nhan-mot-duong-lam-giau/chuong-46-cam-giac-ban-than-bi-mia-mai-ngam.html.]

Tả Đông đối diện ngửi thấy mùi thơm bánh bao nhân thịt, híp mắt , cứ như chính đang ăn .

“Thơm cái gì mà thơm, đồ thấy việc đời!”

chỉ một cái bánh bao thôi , ăn nhà ăn thiếu gì! cần thế !”

“...”

Tả Đông chút cạn lời, cũng đầu cãi .

Thực trừ khi bất đắc dĩ, cũng nhiều với Chu Phương Phương, cô càng càng hăng.

ngày nào đó xúi giục phó xưởng trưởng giày xuyên cho , bù mất.

Lộ An Ninh cắm cúi ăn chiếc bánh bao trong tay, tuy nguội, vẫn ngon hơn đồ ăn ở nhà ăn.

Thời gian ăn trưa cộng thêm nghỉ ngơi xưởng may chỉ một tiếng, thể ngủ trưa, đành tiếp tục làm việc.

Đến ba giờ chiều, Lộ An Ninh xem xong bộ tài liệu trong ba ngăn kéo, lúc đóng ngăn kéo , cô cũng dừng bút.

Xoa xoa cổ tay, bắt đầu thư giãn.

“Kế toán Lộ, cô xem xong hết ?”

.”

“Nhanh ?”

chỗ nào hiểu ? cần giải thích cho cô ?”

, cần.”

“Cảm ơn.”

Cô cảm thấy từ chối thẳng thừng lãnh đạo dường như lắm, nghĩ cách cứu vãn một chút, vì liền đưa cuốn sổ qua.

Trong lúc Trần Chính Hạo lật xem nội dung cô ghi chép, cô lên cuốn sổ giao tiếp : “Tài liệu trong ba ngăn kéo, kế toán nhiệm kỳ sắp xếp rõ ràng, hiện tại phát hiện nào.”

cảm thấy cách sắp xếp rườm rà, nên tự nghĩ cách sắp xếp một , tiện cho việc tra cứu , ngài thể xem .”

ghế, chờ đợi câu trả lời đối phương.

Đây cách thể hiện năng lực bản với chủ quản Trần, đồng thời cũng một cách thăm dò .

Nếu thể chấp nhận, ngược còn bới móc tìm cách gây rắc rối cho cô, thì cô đành gặp quỷ làm chuyện quỷ, việc cứ theo quy củ mà làm.

Nếu thể chấp nhận, cô sẽ tạm thời xếp cùng phe, gặp chuyện, sẽ cân nhắc tình hình mà với .

Tất nhiên, nếu trường hợp thứ hai thì nhất.

cũng cùng một bộ phận, lãnh đạo bộ phận, nếu thể chung một chiến tuyến, chung sống sẽ khó chịu.

“Đây phương pháp thống kê do cô tự nghiên cứu ?”

Trần Chính Hạo nhỏ.

.”

lén lút giơ ngón tay cái lên với cô gầm bàn.

“Lợi hại!”

“Cô làm thế quả thực rõ ràng dễ hiểu, chỉ một liệu hiểu lắm, cô thể giải thích cho ?”

, thể.”

tại chỗ, mà dậy, đến cạnh bàn làm việc , giả vờ như đang thỉnh giáo , thực chất hỏi nhỏ, cô câu trả lời thoăn thoắt giấy.

Trần Chính Hạo như phát hiện lục địa mới, học vô cùng nghiêm túc.

Thực phương pháp Lộ An Ninh cũng khó, cô chỉ vẽ nhiều bảng biểu giấy, tiến hành thống kê phân loại cho tất cả các liệu.

Điều ở đời , về cơ bản bất kỳ ai làm tài vụ cũng đều .

Chỉ thời đại máy tính, thao tác tiện lắm.

Giải thích xong bộ, sắp đến giờ tan làm.

“Ngại quá, để cô lâu như .”

Trần Chính Hạo chân thành bày tỏ sự xin với cô, học quá nhập tâm, chú ý đến việc cô vẫn luôn .

cảm thấy Lộ An Ninh thực sự cách cư xử, rõ ràng thỉnh giáo cô, cô cố tình giả vờ như đang học hỏi, giữ thể diện cho , điều khiến vô cùng cảm động.

, .”

thể mang những dòng chữ và bảng biểu cô về ? Tối nay về nhà sẽ chép một bản, sợ ghi chép , chớp mắt sẽ quên mất.”

.”

“Cảm ơn.”

Lộ An Ninh nở một nụ nhạt, vị trí .

“Chủ quản Trần, đến khô cả miệng nhỉ.”

“Nếu gặp gì, tốn bao nhiêu công sức dạy cô , cô cũng chắc học .”

Trần Chính Hạo cảm thấy bản mỉa mai ngầm, bởi vì mới gì!

“Lãnh đạo cấp bộ phận tài vụ chúng hình như bộ phận tuyên truyền nhỉ?”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...