Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tn70: Trượng Phu Pháo Hôi Của Ta Mười Hạng Toàn Năng

Chương 110: Tô Mạn Ra Tay, Ba Con Heo Rừng Béo Tốt

Chương trước Chương sau

trong thôn đều chút thất vọng, nhưng cũng kh dám nói gì, dù cũng là do họ kh may mắn, ta còn bị thương.

Vì vậy, số con mồi này thôn kh chia, trưởng thôn quyết định phân cho những trong đội săn theo c sức họ bỏ ra.

Những khác tuy kh cam lòng nhưng cũng kh nói gì.

Chỉ là mọi đều biết năm nay sẽ thiếu thịt.

Trong thôn nuôi bốn con heo, hai con là heo nộp theo nhiệm vụ, hai con còn lại thì mọi năm thôn đều bán một con, giữ lại một con để ăn.

Nhưng với tình hình năm nay, trong thôn đề nghị giữ lại cả hai con kh bán. Nhưng trưởng thôn lại nghĩ đến tài sản của thôn nên chút do dự, dù tiền bán heo cũng được giữ lại ở Ủy ban thôn.

Cho nên cuối cùng cũng kh đưa ra câu trả lời, chỉ nói để sau này tính, khiến mọi đều chút thất vọng.

Lục Hạ cũng vậy.

Heo trong thôn nuôi đều kh lớn, mỗi con chỉ hơn 100 cân, cho dù giữ lại cả hai con thì e rằng cũng kh đủ chia cho trong thôn.

Vốn tưởng rằng Tết này thể ăn thịt thỏa thích, xem ra thất vọng .

Lục Hạ thở dài, mà con đường tự do ăn thịt lại khó khăn đến thế!

Giang Quân Mạc th vậy liền cười nói: “Lần sau viết thư thể hỏi xin nhà thêm ít phiếu thịt.”

Lục Hạ nghe xong bực lườm một cái, “Đừng nói bừa, nhà chút phiếu thịt đó đều trợ cấp cho , còn kh biết xấu hổ mà mở miệng.”

Giang Quân Mạc cười cười, “Họ cũng sẽ giữ lại một ít, nội mỗi tháng được phát nhiều phiếu thịt, chia cho một ít cũng đủ ăn.”

“Thế cũng kh được, đã kết hôn , kh thể cứ dựa vào nhà trợ cấp mãi được, hơn nữa chúng ta cũng kh kh mua được, đến lúc đó trong thôn mổ heo, hai ta sớm một chút, tr thủ mua nhiều một chút.”

“Được, nghe em.”

Hai đang nói chuyện trong nhà thì nghe th bên ngoài tiếng ồn ào.

Hai Lục Hạ tưởng chuyện gì xảy ra, vội vàng chạy ra ngoài xem.

Sau đó liền th trong thôn đều đang chạy về cùng một hướng.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Lục Hạ kh biết đã xảy ra chuyện gì, th phía trước vừa hay là thím Thúy Vân, bèn nh tới hỏi: “Thím ơi, thím biết mọi đang đâu kh ạ?”

Thím Thúy Vân vừa th là Lục Hạ liền lập tức cười, “Ối chà, th niên trí thức Lục cô kh biết à, là th niên trí thức Tô đ, thật lợi hại, một mà đào được cả ổ heo rừng!”

“A? Cái gì?” Th niên trí thức Tô?… Là Tô Mạn?

Kh đợi cô nghĩ th suốt, đã nghe thím Thúy Vân nói tiếp: “Chính là Tô Mạn, th niên trí thức Tô đ, một lên núi đào bẫy, bắt được hẳn ba con heo rừng, hai con lớn một con nhỏ. Cô nói xem, gan của th niên trí thức Tô mà lớn thế kh biết, một cô gái nhỏ mà cũng dám lên núi.”

Lục Hạ nghe đến đây cũng hiểu ra, xem ra Tô Mạn lại lên núi, sau đó lại thu hoạch, mà còn là ba con hàng khủng.

Đúng là gan lớn thật, nói là hào quang nữ chính quá mạnh mẽ, nếu kh thì ai dám một lên núi chứ.

Xem ra cô lại sắp nổi bật một phen .

Chỉ th thím Thúy Vân nói xong với cô liền vội vàng nói: “Ối, xem mới được, ba con heo rừng lận đó, được bao nhiêu thịt chứ!”

bóng dáng thím Thúy Vân vội vã rời , Lục Hạ dừng lại chờ Giang Quân Mạc. Giang Quân Mạc hiển nhiên cũng đã nghe th lời thím Thúy Vân vừa nói, đến bên cạnh cô, nghiêm túc mở miệng: “Sau này em kh được một lên núi.”

Lục Hạ nghe xong cười cười, “Em đương nhiên kh dám một lên núi, tưởng ai cũng là Tô Mạn chắc.” ta lên núi kh những kh gặp nguy hiểm mà còn thu hoạch.

Nhưng nghĩ đến đây, Lục Hạ đảo mắt, thử nói: “ kh cảm th Tô Mạn lợi hại ? Cứ vào núi là thu hoạch, khác thì lại kh được.”

Giang Quân Mạc nghe xong cau mày, “Quá nguy hiểm! Chuyện này kh thể tâm lý may rủi được.”

Hiển nhiên là kh đồng tình với cách làm của cô .

Lục Hạ nghe xong cười cười, kh tiếp tục chủ đề này với nữa.

Khi hai đến chân núi, cảnh tượng th là m đàn khỏe mạnh trong thôn đang khiêng ba con heo rừng xuống.

Ba con heo rừng tuy hai lớn một nhỏ, nhưng con nhỏ kia cũng đã gần hai trăm cân, huống chi là con lớn, cần đến bốn mới khiêng nổi, vừa đã biết kh nhẹ.

trong thôn th vậy đều vô cùng kích động.

Đặc biệt là khi th Tô Mạn theo sau xuống núi, ai n đều xúm lại hỏi han.

Tô Mạn chỉ đơn giản trả lời vài câu, chủ động nói với trưởng thôn: “Trưởng thôn, m con heo rừng này vẫn còn nóng hổi, chắc là vừa mới c.h.ế.t kh lâu, cháu đề nghị xử lý ngay , để lâu sẽ kh ăn được, hơn nữa sắp Tết , trong thôn còn đang chờ thịt đ ạ.”

Trưởng thôn nghe vậy lập tức cười, “Được, được, vậy xử lý ngay. Vốn dĩ định ngày mai mới mổ heo, vậy hôm nay mổ luôn một thể. Mọi ai muốn mua thịt hay dùng c ểm đổi thịt thì về chuẩn bị , lát nữa ra sân phơi lúa chia thịt, tiện thể phát tiền luôn.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...