Tn70: Trượng Phu Pháo Hôi Của Ta Mười Hạng Toàn Năng
Chương 408: Tề Kiêu Phấn Chấn, Tin Vui Từ Anh Họ Hai
Thẳng đến khi rời mới nghe Tô Mạn nói: “Tâm tư của Tề Kiêu biết, chẳng qua chúng kh thích hợp. là một đàn tốt, về sau sẽ gặp được cô nương thích hợp hơn, mà chúng chỉ thích hợp làm bạn bè.”
Lục Hạ nghe được lời này cười: “ hiểu .”
Thẳng đến khi hai tách ra Lục Hạ cũng kh nghĩ th suốt, Tô Mạn tìm cô rốt cuộc muốn nói cái gì?
Là chỉ muốn tìm tâm sự? Hay là muốn giải thích nguyên nhân từ chối Tề Kiêu?
Lục Hạ kh hiểu, tựa như cô kh hiểu Tô Mạn rốt cuộc là nghĩ như thế nào giống nhau.
Bất quá sau khi trở về vẫn là cùng Giang Quân Mạc nói, Giang Quân Mạc nghe xong cũng chưa nói cái gì, chỉ bảo cô nghe một chút liền thôi, kh cần tham dự.
Lục Hạ liền đem việc này đặt ở một bên.
Chỉ là buổi tối trước khi ngủ còn sẽ cảm khái, hiện tại sự tình phát triển so với nội dung trong sách đã hoàn toàn thay đổi.
Tô Mạn cùng Cố Hướng Nam ở n thôn liền kết hôn, nhưng trước khi trở về thành lại chia tay.
Trình Ngọc Kiều cho dù trọng sinh cũng kh thay đổi vận mệnh Trình gia rớt đài.
Mà Tô Mạn thế nhưng làm mẹ đơn thân…
Hết thảy hết thảy đều ý nghĩa, hiện tại câu chuyện đã cách xa cốt truyện trong sách nhiều……
Mà Lục Hạ vốn dĩ đã quên gần hết cũng hoàn toàn nhớ kh nổi nội dung cụ thể tiếp theo trong sách.
Như vậy cũng tốt, rốt cuộc đây là một thế giới chân thật, cô cũng đang trải qua cuộc đời chân thật……
……
Chuyện của Tô Mạn tuy rằng làm Lục Hạ kinh hách chút lớn, nhưng rốt cuộc vẫn là giống như Giang Quân Mạc nói, nghe qua liền thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tn70-truong-phu-phao-hoi-cua-ta-muoi-hang-toan-nang/chuong-408-te-kieu-phan-chan-tin-vui-tu--ho-hai.html.]
Đến tháng năm, hôm nay Lục Hạ và Giang Quân Mạc tan học về nhà thì phát hiện trong nhà đều mặt, hơn nữa trong mắt bác gái cả còn ý cười giấu giếm, vừa đã biết vui vẻ.
“ chuyện gì vui ạ?” Lục Hạ th vậy liền hỏi.
Bác gái cả cười, “Là tin vui, nhà chúng ta lại sắp thêm !”
Lục Hạ nghe đến đây chút kinh ngạc, ngay sau đó nghĩ đến ều gì đó, “Chẳng lẽ là họ tin tức gì ạ?”
“Đúng vậy!” Bác gái cả cười vui vẻ, “Thằng hai cuối cùng cũng th suốt , con nói xem đứa nhỏ này bị thương mà cứ giấu, chúng ta đợi nó khỏe mới biết, cũng may trong họa phúc, lúc nằm viện đã vừa mắt với cô bác sĩ chăm sóc nó, đã nộp báo cáo kết hôn mới báo cho nhà biết…”
Lục Hạ nghe xong bật cười, “Tốt quá, đây là chuyện tốt mà, khi nào kết hôn ạ, định về nhà làm hôn lễ kh?”
Bác gái cả lắc đầu, “Kh về, nó lần đó một chuyến quá vất vả, trước đó cũng ngày nghỉ, nhưng đều nhường cho các chiến hữu ở vùng sâu vùng xa, nói là họ dắt díu già trẻ về một lần kh tiện, để nó ở lại thêm m ngày. Cũng kh nghĩ xem đã bao lâu kh về nhà !”
Bác cả nghe đến đây xen vào: “Được , thằng hai trong lòng tính toán, nó làm vậy cũng là quan tâm chiến hữu.”
Bác gái cả nghe xong lườm một cái, “ mà kh biết nó quan tâm chiến hữu ? chỉ là đau lòng nó ba mươi tuổi mới cưới được vợ thôi!”
Nói xong lại kh để ý đến , tiếp tục nói với Lục Hạ: “Lần này chúng nó cũng kh về, định qua đó xem một chút, tuy kết hôn cũng kh định làm lớn, chỉ ăn một bữa cơm ở nhà ăn bộ đội, nhưng và bác con nếu kh ai cũng kh hay.”
Lục Hạ cũng gật đầu. “Đúng đúng, dù cũng một chuyến, cũng coi như là coi trọng chị dâu, đúng , nói vậy chị dâu cũng là quân y à, chắc c sẽ nhiều chuyện để nói với bác gái.”
Bác gái cả nghe đến đây cười càng vui vẻ hơn, “Thằng hai cuối cùng cũng làm được một việc tốt, bây giờ chỉ còn thiếu thằng tư, nó chỉ nhỏ hơn Quân Mạc một chút, cũng kh biết chờ đến khi nào mới kết hôn.”
Lục Hạ an ủi: “Đừng lo lắng ạ, lẽ duyên phận đến sẽ kết hôn thôi.”
Bác gái cả của Lục Hạ cũng kh ép buộc, chỉ là thương con, may mà bây giờ cuối cùng cũng một đứa con trai thành gia lập thất, họ cũng kh còn lo lắng như vậy nữa.
Ngày hôm sau, Lục Hạ liền cùng bác gái cả dạo một vòng ở Cửa hàng Bách hóa Tổng hợp và các cửa hàng mới mở trên đường, mua một ít quà cho chị dâu.
Sau đó, bác gái cả hành động nh, ngày hôm sau liền xin nghỉ đến đơn vị của họ.
Bác cả kh được, nhưng cũng chuẩn bị quà cho con dâu, Lục Hạ và mọi cũng vậy, nghe nói đến bên đó sẽ đến đón, vì thế liền cho vận chuyển m món đồ ện qua đó bằng tàu hỏa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.