Tn80: Quân Hôn Ngọt Ngào, Chồng Trước Hối Hận Rồi
Chương 105: Châm Chọc Ly Gián
Chuyện nhà họ Kiều bán hàng rốt cuộc cũng bị lan truyền ra ngoài.
Là do một cô gái gốc ở thôn Cao Thạch l chồng xa, nay trở về thăm thân lỡ miệng nói ra.
Tin tức này vừa lan truyền.
M đàn bà trong thôn liền mượn d nghĩa mua đồ vật, vây qu trước cửa nhà họ Kiều, tìm cách thân thiết với Lưu A Phương, muốn dò la tin tức.
“A Phương này, chúng ta dù cũng là cùng một thôn, quen biết bao nhiêu năm , đồ nhà cô bán cho bà con trong thôn rẻ chút .”
“Đúng vậy đó, kiếm tiền của thôn khác thì đã đành, tiền của cùng thôn cũng kiếm, vậy chẳng là đen lắm ?
Mọi ngẩng mặt kh th thì cúi mặt th, lần ngược lên m đời, nhiều còn là cùng một nhà ra đ.”
“À này A Phương, nghe Trần Huệ về nói, các cô kiếm được nhiều tiền lắm nhỉ, mua hàng xếp thành hàng dài, chen chúc kh vào nổi, nghe nói, cô dâu góa mà nhà cô thuê cho thằng lớn, nhận tiền trả tiền kh kịp luôn.”
Theo lời của đàn bà kia, hiện trường lập tức xôn xao.
Mọi vào Lưu A Phương, ánh mắt đều đã sáng rực lên.
“A Phương này, hai chúng ta cùng một thôn gả đến đây, cô giấu khác chứ kh thể giấu chứ, m món hàng này của các cô là nhập từ đâu vậy?”, Nhị tẩu Dương trên mặt treo nụ cười l lòng hỏi.
Câu hỏi này vừa ra, mọi đều im bặt, ánh mắt dán chặt vào Lưu A Phương, chờ đợi phản ứng của cô ta.
Lưu A Phương da mặt căng ra, ấp a ấp úng, “, cũng kh biết nữa, các cô xem, bụng mang dạ chửa thế này, chẳng quản cái gì cả.”
Nhị tẩu Dương tiếp tục truy hỏi, “Kh biết hàng nhập từ đâu, vậy bán một món đồ kiếm được bao nhiêu tiền, chí ít cô cũng biết chứ?”
Lưu A Phương gượng ép nở một nụ cười, “ kh biết.”
Nhị tẩu Dương một mặt bất bình chỉ vào Lưu A Phương.
“Ôi trời, nói A Phương này, cô cũng quá kém cỏi , cô hoàn toàn bị đẩy ra ngoài .
Ngày trước cùng Hữu Phúc Hữu Tài chịu khổ là cô, cô góa họ Tần kia là sau này các cô sống tốt mới tới.
cô lại để cô ta vượt mặt cô như vậy?
Cứ như thế này, sau này làm chủ trong nhà này còn kh biết là ai nữa!”
Ngũ tẩu tẩu lập tức tiếp lời, “Đúng vậy, A Phương, cô như vậy thiệt đúng là thiệt thòi quá .
Cô l Hữu Tài sắp được hai mươi năm , thể để cho cô góa kia mang theo đứa con riêng vào cửa, vượt mặt cô được chứ.”
M khác cũng theo đó phụ họa, “ đ, nói hay là để cô ở nhà hưởng phúc, nói khó nghe thì tiền đều bỏ vào túi ta hết .
Cô dù kh nghĩ cho Đại Nha nhà cô, cô cũng nghĩ cho đứa trong bụng chứ?”
Nhị tẩu Dương thậm chí còn nói giọng ệu châm chọc mỉa mai, “ ta là mang theo con trai ruột đến, biết đâu số tiền kiếm được vất vả của nhà họ Kiều, lúc đó lại rẻ rúng cho ngoài hết mất!”
“Đúng vậy đ, cô cũng quá vô dụng, kh trách ta coi thường cô, bắt nạt cô.”, M đàn bà khác cũng một mặt khinh thường Lưu A Phương, tiếp tục châm lửa.
Sắc mặt Lưu A Phương kh còn được tươi tắn nữa, “Các cô đừng nói bậy, đại tẩu kh là như vậy.”
Cô ta kh là th minh lắm, miệng tuy nói vậy, nhưng bị nhiều như thế châm chọc, trong đầu cũng bắt đầu suy nghĩ lung tung.
M thứ đồ trong nhà này đều là Giang Tâm nhà cô ta xoay xở mang về, chồng cô ta kh bằng bác cả gan lớn, với lại nhà cô ta chỉ một , nhà đại ca thì hai vợ chồng.
Cô ta tin vào tính cách của đại ca, nhưng đại tẩu còn một thằng Trụ Tử nữa...
Kiều Giang Tâm ôm sách đứng ở cửa, nghe mọi mỗi một câu châm chọc ly gián, còn ngày càng quá đáng, trong lòng giận sôi lên.
“Con c nào từ cái ao nào nhảy ra vậy? Kêu kh ngừng kh nghỉ?
Ở nhà cơm nấu xong chưa? Quần áo giặt xong chưa? Con cái dỗ dành xong chưa? Khắp nơi chạy lung tung nhai lưỡi, cẩn thận đàn nhà các bà về đánh chết!”
M vây qu Lưu A Phương sắc mặt đờ ra, ngoảnh đầu Kiều Giang Tâm.
“Đại Nha, cô nói chuyện kiểu gì vậy? Chúng dù cũng là bậc trưởng bối của cô, cô lại một chút lễ phép một chút giáo dưỡng cũng kh ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tn80-quan-hon-ngot-ngao-chong-truoc-hoi-han-roi/chuong-105-cham-choc-ly-gian.html.]
“Đúng đ, xem bà nội cô nói chẳng sai chút nào, kh giáo dưỡng, cô nhỏ lớn mà còn một chút cũng kh biết chuyện, cẩn thận sau này kh tìm nổi nhà gả đ!”
Kiều Giang Tâm phóng đại lên xuống đối phương, “Dương nhị tẩu, ngay cả loại hàng như bà còn tìm được nhà gả, gì lo lắng chứ?”
Dương nhị tẩu bị chọc giận đến n.g.ự.c phập phồng, “Cô, cô, cô nói chuyện kiểu gì vậy?”
Nói kh lại Kiều Giang Tâm, bà ta ngoảnh mặt về phía Lưu A Phương nói, “A Phương, cô xem con gái cô đ, kh dạy dỗ tốt nữa, sau này thật sự ế chỏng chơ đ!”
Kiều Giang Tâm cười lạnh một tiếng, “Đúng là chó đất ợ hơi, ăn cứt nhiều quá . dù thế nào, cũng kh đến nhà khác châm chọc ly gián.
? Đây là th nhà sống tốt hơn, trong lòng ghen tị , kh cân bằng nổi, hăm hở làm tiểu nhân âm hiểm đến đây?”
“Nhà còn một đống cứt chưa lau sạch, chạy đến nhà khác quản chuyện nhàn rỗi.
Ngũ tẩu tẩu, mẹ chồng bà m ngày kh mắng bà , cần tìm mẹ chồng bà nói vài câu kh, bảo với bà là bà muốn làm chủ gia đình .
Dương nhị tẩu, mọi đều đang truyền là chồng bà trộm xem bà Thào tẩm tắm bị ba thằng con trai nhà đó đánh, chuyện này là thật à?
Chà chà chà ~ Bà còn lo kh gả được.
Bà xem chồng bà thà xem bà Thào sáu mươi tuổi còn kh thèm bà, bà lo cho chính trước .”
Dương nhị tẩu bị đấu đến mức kh thốt nên lời, “Cô cô cô....”
Một đàn bà khác nhớ lại thành tích bất bại của Kiều Giang Tâm trước ba bà lão mạnh nhất thôn, vội vàng bước lên kéo, “Thôi thôi, ta coi lòng tốt của chúng ta như gan lừa, chúng ta đừng ở đây quản chuyện nhàn rỗi nữa, đợi sau này bị lừa thiệt hại, họ chịu đ.”
Ngũ tẩu tẩu gượng nhịn giận, “Đúng, đáng đời bị bắt nạt!”
Dương nhị tẩu tự tìm bậc thang để xuống, “ nói cho cô biết, là xem cô nhỏ tuổi mới kh chấp nhặt với cô đ.”
Một đoàn rời , Lưu A Phương lúc này mới bất an lên, “Giang Tâm, con, con như vậy làm mất lòng họ kh?
M này đều là m bà dài lưỡi trong thôn, làm mất lòng họ, kh chừng quay đầu lại nói xấu con cho đến c.h.ế.t mất.”
Kiều Giang Tâm căn bản kh quan tâm, “Thích nói thì nói, đâu ở lại thôn cả đời, vài năm nữa, chưa chắc họ đều biến thành lạ .
Mẹ, lần sau gặp loại miệng dơ như vậy, mẹ cứ trực tiếp mắng , đừng sợ mất lòng .
Họ còn kh sợ mất lòng mẹ, mẹ còn sợ mất lòng họ làm gì?
Họ chính là th mẹ tính tình tốt, mới bắt nạt mẹ đó, mẹ xem họ dám đến trước mặt thím Thúy Phân nói bậy hay kh.
Con nói với mẹ, gặp ai nói câu nào làm mẹ kh thoải mái, mẹ cứ lập tức mắng lại, kh thì trong lòng mẹ sẽ uất ức, thời gian lâu, thân thể sẽ bị tổn hại, lúc đó bên trong oán khí nặng, sẽ trút lên thân bên cạnh.”
Nói đến đây, Kiều Giang Tâm chụm vào gần Lưu A Phương, “Ví dụ như con, ví dụ như bố con, bác cả, thậm chí là bác cả tẩu và thằng Trụ Tử, lúc đó mẹ kh vui, chúng con cũng kh vui, m kẻ châm chọc ly gián bên ngoài kia lại vui .”
Lưu A Phương liên tục khoát tay, giải thích, “Mẹ kh , mẹ kh , làm mẹ lại trút giận lên các con được.”
Kiều Giang Tâm nói, “Mẹ, mẹ tin kh, m kẻ đến trước mặt mẹ châm chọc mẹ và bác cả tẩu đó, quay đầu lại trước mặt bác cả tẩu, cũng sẽ nói mẹ ra kh ra gì.
Họ sẽ nói vợ chồng bác cả vất vả kiếm được tiền, còn chia cho nhà một nửa, bất bình cho bà .”
Th sắc mặt Lưu A Phương kh tốt, Kiều Giang Tâm tiếp tục, “Vì vậy, m lời đ.â.m bị thóc chọc bị gạo kia, mẹ nghe cũng đừng nghe, nếu mẹ thật sự nghe vào tai, hỏng bét là tình cảm một nhà chúng ta.
ta ở sau lưng châm lửa thổi gió, để mẹ chĩa s.ú.n.g vào nhà , mẹ đừng ngốc nghếch mà cho rằng, ta là tốt cho mẹ.
Mẹ tin kh, mẹ và bác cả tẩu mà thật sự cãi nhau lên, họ lập tức giả vờ làm tốt đến, khuyên mẹ độ lượng, đừng quá hẹp hòi, lúc đó trong kh ngoài cũng kh nhà chính là mẹ đó.”
Lưu A Phương lập tức tỉnh ngộ, “Cái, cái này, lại xấu như vậy chứ?”
Kiều Giang Tâm th mẹ đã tỉnh táo lại, giọng ệu cũng mềm mại xuống, “Vì vậy, chúng ta kh thể để khác dắt mũi đâu.”
Lưu A Phương gật đầu, “Giang Tâm, mẹ hiểu , sau này còn đến trước mặt mẹ nói bậy, mẹ sẽ mắng cho họ chạy mất dép!”
Kiều Giang Tâm gật đầu, “Ừ, mắng cho họ chạy mất dép.”
Lưu A Phương th chuyện này đã qua, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm, chuyển sang nhắc đến một chuyện khác.
“Giang Tâm, hôm nay thím Kim Mai nhà ta tìm mẹ ...”
Chưa có bình luận nào cho chương này.