Tn80: Quân Hôn Ngọt Ngào, Chồng Trước Hối Hận Rồi
Chương 138: Ngày tháng này thật không thể sống nổi nữa
Mẹ họ Trì bị m lời của Trì Tố Trân khí đến run rẩy cả .
Sau khi chuyện này xảy ra, tuy cảm th mất mặt, nhưng họ vẫn luôn tìm lý do cho con gái .
Họ trút phần lớn oán khí lên nhà họ Trần, cho rằng tất cả đều là do Trần Văn Đức đã lừa gạt con gái của .
Nhưng họ kh ngờ rằng, rốt cuộc lại là Trì Tố Trân tự chạy đến nhà ta để bỏ thuốc.
“Mày, mày, mày đơn giản là....”
Mẹ họ Trì tức đến mức kh thốt nên lời, môi run lẩy bẩy.
Trì Tố Trân ra vẻ c.h.ế.t đuối vẫn bám được bờ, “Tất cả đều là do cha mẹ ép con thôi, bây giờ con đã là của Văn Đức , cả đời này chỉ thể l thôi.”
Mẹ họ Trì th cô ta vẫn như vậy, kh kìm được nữa, một cái tát liền vả thẳng vào mặt.
“Bốp~”
“Á~”, Trì Tố Trân kêu đau một tiếng, cả bị cái tát vả đến nỗi nghiêng nằm sấp xuống.
Mẹ họ Trì hai mắt đỏ ngầu, “ ta lại sinh ra đứa con gái kh biết xấu hổ như mày vậy, mày đây là tự đưa thân đến cho ta chà đạp đó!
Bản thân mày còn coi rẻ chính , thì dù chúng ta muốn nâng đỡ mày cũng kh nâng nổi.
Ta nói cho mày biết, con đường này là do mày tự chọn, sau này đừng quay về khóc!
Mày chẳng vì Trần Văn Đức mà liền mặt mũi cũng kh cần ? Chẳng vì mà cha mẹ cũng kh cần ?”
Mẹ họ Trì hít một hơi thật sâu, nghiến răng nghiến lợi nói.
“Mày còn cho rằng chúng ta tr thủ cho mày, là đang ngăn cản cái thứ tình yêu rác rưởi của các à, cái thứ tình yêu rác rưởi đó của mày thể dùng để ăn được kh?
Mẹ và cha mày vì mày mà tháo ruột tháo gan, mày lại còn cho rằng chúng ta khinh nghèo trọng giàu.
Mày l , mày l , lát nữa ta sẽ nói với cha mày, cái gì của nhà họ Trần cũng kh cần nữa, mày mau l cái thứ tình yêu của mày .
Dù những gì chúng ta làm cho mày, cũng chẳng được một tiếng tốt, ngược lại còn bị mày oán hận trách móc.”
Mẹ họ Trì tức đến mức cả khuôn mặt đều đỏ bừng lên.
Trì Tố Trân ngược lại ngừng khóc, cô ta ngoảnh đầu ngửa mặt mẹ họ Trì, trong mắt lóe lên vẻ vui mừng.
Mẹ cô đã mềm lòng ? Đồng ý chuyện của cô và Văn Đức ?
Thật tốt quá, sự kiên trì suốt bao lâu nay của cô quả nhiên là xứng đáng.
“Mẹ, mẹ đồng ý ? Thật tốt quá, thật tốt quá, con biết là mẹ vẫn quan tâm đến con mà.
Mẹ yên tâm, con và Văn Đức kết hôn nhất định sẽ hạnh phúc, hứa với con , nhất định sẽ đối xử thật tốt với con.
Đến lúc đó, con và Văn Đức nhất định sẽ hiếu thuận cha mẹ thật tốt.”
Mẹ họ Trì ôm l n.g.ự.c bước ra ngoài, giờ bà th đứa con gái từng được cưng chiều này mà mắt cũng muốn lồi ra.
Kh trách ta nói con gái là phường tốn tiền.
Nhà khác tốn tiền hay kh bà kh biết, chứ nhà thì đứa này chắc c là .
Tối Ba mươi Tết của nhà họ Kiều vô cùng nhộn nhịp, bởi vì Lưu A Phương sắp đến ngày sinh, Tần Tuyết cũng mới mang thai hơn một tháng, Kiều Hữu Phúc khó khăn lắm mới đứa con, cả nhà đều sợ bà thai chưa ổn định.
Vì vậy, bữa cơm tất niên do Kiều Giang Tâm chủ xào, Kiều Hữu Phúc và Kiều Hữu Tài phụ bếp.
Cuối năm, Kiều Hữu Phúc và Kiều Hữu Tài làm việc chăm chỉ, cơ bản đã bán hết hàng hóa trong nhà, hai em chia lãi cũng dày.
Các món ăn ngày Tết đều do hai em Kiều Hữu Phúc mua, so với trước kia, cuộc sống trong nhà đơn giản là nhảy vọt sang một giai cấp khác.
Kiều Hữu Phúc vung tay một cái, mua kh ít món ngon.
Cộng với thịt x khói xúc xích do Tần Tuyết làm trước đó và gà thả vườn nhà nuôi, trên bàn bày biện đủ tám món ăn lớn.
Trụ Tử chằm chằm vào các món ăn trên bàn, cười đến nỗi mắt cũng nheo lại.
Trẻ con kh hiểu nhiều như vậy.
Trước đây, kh ít nói trước mặt bé rằng sau này bố dượng thì sẽ mẹ kế, nhất định sẽ là một đứa bé đáng thương.
nào đáng thương chứ, nhiều món ngon như vậy, cảm th thể làm Hoàng đế .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tn80-quan-hon-ngot-ngao-chong-truoc-hoi-han-roi/chuong-138-ngay-thang-nay-that-khong-the-song-noi-nua.html.]
Tần Tuyết xếp đũa bát xong, đẩy cái lò sưởi dưới gầm bàn vào trong, gọi mọi ngồi vào bàn.
“Hữu Phúc, đốt pháo , ăn cơm .”
Kiều Hữu Phúc nghe th tiếng gọi của vợ, há to miệng châm que diêm đốt pháo trước cửa, nh chóng rút tay lại đóng cửa.
Bên ngoài cửa vang lên tiếng pháo nổ lách tách, mang theo kh khí vui tươi nồng nhiệt.
“Ngồi xuống, ăn thôi, Trụ Tử uống chút kh?”, Kiều Hữu Tài giơ một chai rượu mơ hỏi Tần Tuyết.
Đây là loại mua ở cửa hàng mậu dịch, giống như đồ uống vị trái cây, mùi thơm rượu nhẹ, ngọt ngọt.
Trụ Tử Tần Tuyết đầy vẻ mong đợi, “Mẹ, con muốn.”
Tần Tuyết cười nói, “Rót cho nó một ly , hôm nay đều vui cả.”
Trụ Tử bưng ly cảm ơn Kiều Hữu Tài, “Con cảm ơn chú.”
Kiều Hữu Phúc và Kiều Hữu Tài cùng lúc đưa đũa, mỗi gắp l một cái đùi gà.
Một gắp cho Kiều Giang Tâm, một gắp cho Trụ Tử.
Nhà họ Kiều bên này vui vẻ hòa thuận, m nhà khác lại kh khí như vậy.
Nhà họ Kiều cũ.
Lôi Hồng Hoa trải qua nhiều năm lại một lần nữa nấu cơm tất niên, cơm lên bàn , mệt đến mức bà ăn cũng kh hứng.
ta trong nhà nấu cơm tất niên, tệ nhất cũng phụ một tay.
Bà thì tốt, già giả chết, Kiều Kiến Quốc ngủ đến lúc bày cơm mới chui ra khỏi chăn, Kiều Kiến Hoa giữ vợ giữ con, trời lạnh như vậy, đến rửa cái hành cũng kh rửa cho bà.
Cơm lên bàn, Kiều Kiến Hoa bưng một cái bát to, trước tiên gắp những miếng ngon cho Lý Tiểu Bình một bát đầy.
Kiều Kiến Quốc như thể vừa ở trong tù ra, bưng một cái bát gặm ngấu nghiến, vừa nhét vào miệng vừa chê bai.
“Đây là gà non, chị lại hầm lên thế? Nên xào chứ, dùng ớt dùng dầu xào to lửa, thế mới thơm.”
“Chà chà, cái này là gì thế, già , trước đây Lưu A Phương nấu là ngon.”
Kiều Cửu Vượng cúi đầu tự rót rượu, nhấp một ngụm rượu, gắp ngon lành một miếng thịt gà nhét vào miệng.
Kh một ai nói với bà một câu ‘vất vả ’.
Lôi Hồng Hoa tinh thần uể oải, bà đột nhiên nhớ da diết những ngày chưa chia gia đình.
Giá mà biết trước, bà đã nhẫn nhịn .
Rõ ràng đã nuôi hơn mười năm già , bây giờ lại bắt bà trở lại tuổi th xuân, ngày nào cũng kh đang làm việc thì là đang trên đường làm việc.
Sinh mệnh nằm ở vận động ? Hay là làm việc thể trường thọ?
“Ăn , kh ăn?”, Kiều Kiến Hoa đưa cơm xong vào ngồi xuống, nói với Lôi Hồng Hoa.
Kiều Cửu Vượng thậm chí kh ngẩng mắt lên, đưa tay rót cho Kiều Kiến Hoa một ly rượu.
“Đừng quản bà , chúng ta ăn , bà chắc lại đau răng .”
Kiều Kiến Quốc nghi hoặc hỏi, “Đau răng?”
Kiều Cửu Vượng nói, “Ừ, nói là nghiến răng nghiến đ.”
Kiều Kiến Quốc bật cười phì một tiếng, “Mẹ, mẹ tốt tốt nghiến răng làm gì, còn nghiến đến đau răng?”
Lôi Hồng Hoa yếu ớt trừng mắt Kiều Kiến Quốc, giọng ệu oán trách nói, “Bởi vì mẹ sinh ra một đứa con trai to béo như mày, cuộc sống tuổi già hạnh phúc c.h.ế.t được, cả ngày như rùa đội chân bàn gắng gượng, nghiến răng kiên trì sống qua ngày.”
Kiều Cửu Vượng khuôn mặt kh thiết sống của Lôi Hồng Hoa, kh vui nói, “Hôm nay là Ba mươi Tết, mày kh thể quản cái miệng rách đó của mày lại được , ít nói vài câu kh lành ?”
Lôi Hồng Hoa thở dài, quay đầu nói với Kiều Kiến Hoa, “Cái ngày Ba mươi Tết này mà cũng kh thể ra bàn ăn được ? Còn bưng vào cho cô ....”
Kiều Kiến Hoa bắt chước giọng ệu của Kiều Cửu Vượng, kh vui nói, “Chuyện giữa vợ chồng chúng con mẹ đừng loạn xạ, nhiều làm việc, ít nói chuyện, như vậy gia đình mới ngày càng hòa thuận.”
Kiều Kiến Quốc th Lôi Hồng Hoa ăn vạ cười ha hả.
Lôi Hồng Hoa......
Ngày tháng này thật kh thể sống nổi nữa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.