Tn80: Quân Hôn Ngọt Ngào, Chồng Trước Hối Hận Rồi
Chương 140: Tôi không thoải mái, thì đừng ai mong được thoải mái
“ đang trách em đ à~”
Lưu Tân Duyệt vừa dứt lời, Cố Vân Châu ngạc nhiên quay đầu lại.
“Trách em cái gì? Hai chúng ta tuy đã đính hôn, nhưng đều là do trưởng bối quyết định, chẳng ai hỏi ý kiến , chúng ta cũng gần như chưa từng quen biết nhau, lại chuyện trách em?”
Lưu Tân Duyệt lại kh nghĩ vậy, giọng cô chậm rãi, “Chúng ta kh tiếp xúc nhiều, nhưng em hiểu , vốn luôn là ềm đạm và ổn định. Đêm nay mất bình tĩnh như vậy, đây là lần đầu tiên.”
“Dù kh thừa nhận, em cũng hiểu là do vấn đề của em.
Nhưng giờ em đã là chị dâu của , em hy vọng thể chấp nhận sự thật này.....”
Nói xong, Lưu Tân Duyệt kh đợi Cố Vân Châu lên tiếng, quay rời , bước chân dứt khoát.
Cố Vân Châu chỉ nghĩ trong đầu, cô ta bị bệnh à?
Nhưng khoảnh khắc chằm chằm theo bóng lưng Lưu Tân Duyệt rời đắm chìm trong suy nghĩ, lại lọt vào tầm mắt của Cố Vân Hải đang đứng kh xa.
Cố Vân Hải bước về phía em trai mà từ nhỏ đã khiến ghen tị.
“Vân Châu, dù trong lòng em đang nghĩ gì, hy vọng em hiểu rõ, Tân Duyệt đã kết hôn với .
Giờ cô là chị dâu của em.
Hiện tại chúng sống hạnh phúc, hy vọng em nhận rõ vị trí của , đừng gây ra những hiểu lầm kh đáng .”
Cố Vân Hải chỉ dừng lại bên cạnh Cố Vân Châu trong chốc lát, nói hết lời, cũng kh đợi Cố Vân Châu phản ứng, nh chóng rảo bước đuổi theo Lưu Tân Duyệt phía trước.
Cố Vân Châu.......
Kh , m đều bị bệnh hết à?
Tâm trạng vốn đã kh thoải mái, giờ càng thêm nặng nề.
Ngay lúc này, trong đầu bỗng hiện lên một đoạn nói.
“Chỉ cần ta kh vui là lỗi của khác! khác sai hết, ta kh thể nhịn. Ta kh vui thì cả đám đừng hòng vui! Để cho cả nhà phát ên, ta vẫn khỏe mạnh, ta vẫn cười.”
Cố Vân Châu bước dài đuổi theo phía trước.
Tóm chặt l Cố Vân Hải, hướng phía trước hô to, “Lưu Tân Duyệt, cô đứng lại!”
Giọng nói vang vọng, thu hút sự chú ý của cả nhà Cố nhị thẩm vừa mới bước ra cửa.
Cố nhị thẩm tinh thần phấn chấn, lập tức hào hứng, đẩy đứa con gái bên cạnh, “Vân Vân, nh, tìm bác cả và bác mẫu đến, chuyện hay để xem đ.”
Cố Vân Vân ngoảnh đầu chạy vụt vào trong.
Lưu Tân Duyệt nghe th tiếng gọi của Cố Vân Châu, cứng lại, khóe miệng nhếch lên một nụ cười phức tạp, quả nhiên vẫn kh bu bỏ được cô.
“ bu tay ra, kéo làm gì vậy?”, đó là giọng của Cố Vân Hải.
Nụ cười trên môi Lưu Tân Duyệt tắt lịm, vội vàng quay đầu lại.
Dù cô biết Cố Vân Châu kh quên được , nhưng cô cũng hiểu rõ, giờ cô đã gả cho Cố Vân Hải .
Nếu xảy ra chuyện gì đó đồn thổi, thì kh hay ho chút nào.
“Cố Vân Châu, làm gì vậy, bu trai ra.”, Lưu Tân Duyệt trong lòng ngổn ngang trăm mối, hai em nhà họ Cố lại vì cô mà đánh nhau.
Cố Vân Châu kéo Cố Vân Hải đến trước mặt Lưu Tân Duyệt, nói với tốc độ cực nh, “Lưu Tân Duyệt, nói rõ với cô trước mặt trai .
Tốt nhất cô tránh xa ra, cô biết vui mừng thế nào khi hủy hôn với cô kh?
kh biết cô l đâu ra tự tin, đã là chồng , còn tưởng sẽ vương vấn cô, nếu kh đầu thai vào nhà tốt, sinh ra ở gia đình họ Lưu, thì với cô, chà chà~”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tn80-quan-hon-ngot-ngao-chong-truoc-hoi-han-roi/chuong-140-toi-khong-thoai-mai-thi-dung-ai-mong-duoc-thoai-mai.html.]
Cố Vân Châu đảo mắt cô từ trên xuống dưới, vẻ mặt chán ghét, “Các đồng chí nữ trong đoàn văn c, tùy tiện bê một ra cũng tốt hơn cô.
Vừa nãy nói, cô kh nghe th câu nào đúng kh?
Cô tưởng cô là Phan Kim Liên ? Muốn học thủ đoạn của ta, thì cô cũng nhan sắc như ta đã chứ.
Cô biết lúc trước nhà tại lại giấu đính hôn với cô kh?
Bởi vì mọi đều biết, nếu nói thẳng với , chắc c sẽ kh đồng ý.”
Giọng ệu chán ghét thẳng thừng như vậy, khiến Lưu Tân Duyệt vô cùng xấu hổ.
Kh đợi Lưu Tân Duyệt lên tiếng, Cố Vân Châu lại quay sang nói với Cố Vân Hải, “Đã th rõ chưa? nói rõ với vợ trước mặt , vị trí của rõ rành rành, cũng tr chừng vợ , đừng để đã kết hôn còn muốn sang qu rầy .
Còn nữa, cảm ơn , cảm ơn đã đưa phụ nữ này , nếu kh, cả đời sẽ bị trói buộc với cô ta, nghĩ thôi đã th khiếp.”
“ im miệng!”, lên tiếng là Vương Lạc từ trong nhà chạy vụt ra.
Cố Vân Châu kh thèm để ý đến Vương Lạc, chân thành nói với Cố Vân Hải và Lưu Tân Duyệt, “Hai tuy đều là lựa chọn sau cùng của đối phương, nhưng các đã kết hôn .
Dù kh hài lòng về nhau, cũng ráng chịu đựng , cả đời cũng chỉ m chục năm, thoáng cái là qua thôi.
Các nhất định yêu thương nhau, đừng đến qu rầy , bản thân đã kh khỏe, còn muốn sống thêm vài năm nữa!”
Cố Hồng Bân mặt đen như mực, “Vân Châu, con nói bậy cái gì vậy, đó là trai và chị dâu của con đó!”
Cố Vân Châu ngoảnh đầu Cố Hồng Bân, “Con biết đó là trai và chị dâu con, chính vì là một nhà, nên một số chuyện nói cho rõ.
Chính vì coi họ là nhà, nên con mới để họ nhận rõ vị trí của , hy vọng họ sống tốt với nhau.
Bằng kh chị dâu lúc nào cũng tưởng như tiên nữ giáng trần, con vẫn luyến tiếc cô ta, đã chồng còn muốn đáp lại tình cảm do cô ta tưởng tượng ra.
Còn trai, lúc nào cũng sang đe dọa con, bảo con đừng qu rầy vợ , trời đất minh chứng, con căn bản kh xem trọng Lưu Tân Duyệt.”
“, ... Cố Vân Châu, đừng quá đáng!”, Lưu Tân Duyệt như đóa lê bị mưa gi vùi dập, vừa xấu hổ vừa nhục nhã, cố kìm nén nước mắt, môi run rẩy.
Vương Lạc đau lòng con trai cả, quay sang giải thích với Cố Vân Châu, “Vân Châu, nhất định là con hiểu lầm chuyện gì .”
Nói một tràng dài như vậy, khiến n.g.ự.c Cố Vân Châu cũng phập phồng, thở dài một hơi, đồng chí Kiều nói đúng, giờ mọi đều kh vui, trong lòng quả nhiên thoải mái hơn nhiều.
“Con cũng sợ hiểu lầm, nên kh vội vàng giải thích rõ với cả chị dâu ?”
Giọng ệu Cố Vân Châu lại trở về vẻ ôn nhu như trước.
“ cả, yên tâm, em tuyệt đối kh bất kỳ âm mưu gì với vợ , để yên tâm, tối nay em sẽ rời Tế Châu, tránh xa vợ , hai nhất định yêu thương nhau, trường tồn mãi mãi.”
Cố Hồng Bân và Vương Lạc vốn còn trách Cố Vân Châu gây chuyện, nghe vậy lập tức hoảng hốt.
“Kh , Vân Châu con nói gì thế, hôm nay là ba mươi Tết mà.”
Sau khi Cố Vân Châu xảy ra chuyện, nhà họ Cố đưa Cố Vân Hải lên, đã kh ít bàn tán xầm xì.
Nếu truyền ra ngoài, nói đêm ba mươi Tết, Cố Vân Châu vì tránh né chị dâu mà bỏ , thì tấm màn che đậy cuối cùng của nhà họ Cố cũng kh còn.
Đúng là trở thành trò cười lớn nhất thiên hạ.
Vốn dĩ trong khu tập thể đã kh ít nói họ thiên vị, chẳng ều này càng khẳng định thêm ?
Hơn nữa, lão gia tuy dốc sức bồi dưỡng Vân Hải, nhưng Vân Châu rốt cuộc là do một tay lão dìu dắt, trong lòng vẫn tình cảm với , cùng một phần áy náy.
Tối nay vì món ăn trong bữa cơm tất niên đã kh vui , nếu Cố Vân Châu lúc này bỏ , kh chừng vì chuyện này, lão gia sẽ trút giận lên đầu họ.
Cố Hồng Bân vội vàng quát Cố Vân Hải, “Vân Hải, xin lỗi em trai !”
Vương Lạc cũng vội nói, “Vân Hải, các con là em ruột, con là , em trai con sức khỏe chưa tốt, con càng nên nhường nhịn em mới .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.