Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tn80: Quân Hôn Ngọt Ngào, Chồng Trước Hối Hận Rồi

Chương 145: Anh không phải đàn ông, anh chơi không nổi

Chương trước Chương sau

Bành Chí Hoa lạnh lùng cười nhạt, “Cô xác định chưa?”

Lưu Tân Nghiên gật đầu, “Xác định, muốn cùng nhóm với Cố.”

“Được, cùng đồng chí Kiều một nhóm.” Bành Chí Hoa đến ngồi đối diện Kiều Giang Tâm, còn vẫy tay bảo Kiều Giang Tâm ngồi xuống cho nh.

Kiều Giang Tâm ngại ngùng nói, “ Bành, kh biết chơi giỏi lắm.”

Bành Chí Hoa bình tĩnh đáp, “Kh , theo đảm bảo em tg chắc!”

Cố Vân Châu từ nãy đến giờ vẫn im lặng, mọi bảo bốc bài thì cũng bốc bài theo.

Động tác của chút vụng về, bốc bài chậm hơn ba kia.

“Nh lên nào Cố.”

Cố làm gì thế?”

Bị thúc giục m lần, trong lòng Lưu Tân Nghiên dâng lên linh cảm kh lành.

Cô lo lắng hỏi, “ Cố, bốc bài chậm thế?”

Trên mặt Cố Vân Châu kh một chút tâm tình, giọng nói ôn hòa, “ kh rành lắm, m quân bài này là xếp cùng nhau à? Số càng to, chứng tỏ bài càng lớn? ngoài số ra còn chữ cái vậy?”

Lưu Tân Nghiên kinh ngạc đến mức hàm dưới suýt nữa rơi xuống chân.

Cô mang theo tâm trạng bất an hỏi một cách thận trọng, “ Cố, trước đây chơi qua chưa?”

Cố Vân Châu lắc đầu, “Chưa, mọi giải thích luật chơi cho trước .”

.......

Lưu Tân Nghiên há hốc mồm.

“Ha ha ha ha ha~, bảo cô tr , ha ha, ngốc chứ gì?” Bành Chí Hoa biểu cảm tuyệt vọng của cô, cười ha hả.

Cười xong Lưu Tân Nghiên, còn đắc ý hướng về Kiều Giang Tâm khoe khoang, “Đồng chí Kiều, đã nói cùng nhóm với bảo đảm cô tg mà.”

Lưu Tân Nghiên quay đầu một cách máy móc về phía Bành Chí Hoa, “Từ đầu đã biết?”

Bành Chí Hoa cười gật đầu, “Ừ, ban đầu định cùng nhóm với Vân Châu, nhưng cô ra tay nh như chớp, một cái đã giành mất , mà nói nhiều lại thành ra tr với cô.”

Lưu Tân Nghiên lại về phía Cố Vân Châu, “ Cố, vậy kh nói?”

Cố Vân Châu vô tội, “Cô kh hỏi mà.”

Mặc dù Lưu Tân Nghiên ôm chân Phật lúc nguy cấp, lập tức kéo Cố Vân Châu học cấp tốc luật chơi và kỹ năng, nhưng hai ván đầu, hai vẫn thảm bại.

Theo quy định, trên trán cả Lưu Tân Nghiên và Cố Vân Châu đều bị vẽ một chữ Vương, bên má bị vẽ một số 8.

Đến ván thứ ba, Cố Vân Châu cuối cùng cũng đã vào guồng, hai bên đánh cảm giác ngang tài ngang sức, nhưng cuối cùng vẫn là Bành Chí Hoa và Kiều Giang Tâm tg sát nút.

Lưu Tân Nghiên hào hứng đầy khí thế, “Tới , vẽ , ván này các tg sát nút, ván sau, sẽ đến lượt chúng .”

Bành Chí Hoa một tay nắn l mặt Lưu Tân Nghiên, kh chút mềm lòng, trên má trái cô vẽ một số 0 thật to, quay đầu vẽ lên mặt Cố Vân Châu.

“Được , đối xứng , thua nữa là các kh còn chỗ nào trên mặt để vẽ đâu.”

Lưu Tân Nghiên tức giận nói, “Ai bảo vẽ to thế! Lại đây, báo thù, đợi tg, cũng vẽ cho một cái siêu to!”

Kiều Giang Tâm khuôn mặt hai , cười kh nhặt được mồm.

“Nào, chơi tiếp.” Lưu Tân Nghiên xào bài xong, đập mạnh bộ bài xuống bàn, vung tay một cái, khí chất bá chủ d lên.

Bành Chí Hoa đặt bút xuống, tránh chiếc ghế dài bước ra ngoài vươn vai, “Ba chơi , mua ít đồ cho mọi , về.”

Nói xong, kh đợi mọi phản hồi, quay đầu bước ra ngoài.

Lưu Tân Nghiên bóng lưng Bành Chí Hoa rời mà sửng sốt, ba giây sau quay đầu Cố Vân Châu cũng đang ngơ ngác, hoàn toàn kh kìm được nữa.

, cô ta, Bành Chí Hoa, thua kh nổi, kh được chạy, a a a, quay lại đây cho ~”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tn80-quan-hon-ngot-ngao-chong-truoc-hoi-han-roi/chuong-145--khong-phai-dan-ong--choi-khong-noi.html.]

Ngoài cửa, Bành Chí Hoa nghe th tiếng gầm của Lưu Tân Nghiên, lập tức phóng như báo vào khoang lái, khởi động, đạp ga.

Lúc Lưu Tân Nghiên đuổi ra, đúng lúc Bành Chí Hoa lái xe chạy ngang qua trước mặt cô, còn từ cửa sổ xe nhe răng cười ha hả với Lưu Tân Nghiên.

“Hôm nay kh rảnh, đợi dịp lại chơi cùng em nhé.”

Lưu Tân Nghiên nhảy cẫng lên gào thét phía sau, “Bành Chí Hoa, đúng là đồ đào ngũ, th Cố đã biết chơi nên bỏ chạy. đàn kh, đừng để coi thường , sợ đúng kh, a a a a, quay lại đây cho ~”

Từ ngoài cửa bước vào, Lưu Tân Nghiên vẫn còn tức giận.

“Bành Chí Hoa quá đáng quá, sau này sẽ kh chơi với nữa.”

Cô giơ ba ngón tay về phía Kiều Giang Tâm, “Ba ván, mới ba ván, đã bỏ chạy , thà rằng từ đầu đừng chơi còn hơn, ba ván, ba ván đều là chúng thua, đến cả cơ hội báo thù cũng kh ......”

Kiều Giang Tâm thuận theo Lưu Tân Nghiên gật đầu, “Ừ, quá đáng quá, mới ba ván, lần sau chúng ta kh chơi với nữa.”

Lưu Tân Nghiên cảm th dễ chịu hơn, “Giang Tâm, vẫn là tốt, nào, kh chơi thì ba chúng ta chơi.”

Kiều Giang Tâm tươi cười đáp lễ, “Ra ngoài lâu thế , về nhà xem một chút trước.”

Lưu Tân Nghiên lưu luyến kh rời, “Vậy về nh nhé.”

Kiều Giang Tâm chạy nh, “Ừ, nhất định.”

Vừa bước vào cửa nhà, liền nghe th Lưu A Phương khó xử nói, “Hay là... thôi ? Lúc đó gây chuyện như vậy, thật kh còn mặt mũi nào mà nữa.”

Kiều Giang Tâm biểu cảm ủ rũ của Lưu A Phương, kh khỏi hỏi, “Mẹ, thôi cái gì thế?”

Kiều Hữu Tài thở dài, “Hừm~, bố đang bàn với mẹ con chuyện chúc Tết nhà đây.”

Kiều Giang Tâm nghe vậy lập tức hiểu ra tại Lưu A Phương lại khó xử.

Nhà họ ngoại của Lưu A Phương ở thôn Xuyên Tiền, tận cùng phía Tây thị trấn, cách thôn Cao Thạch mười bảy, mười tám dặm đường núi, nơi mà nghe nói ngay cả quân Nhật cũng kh tìm th.

Điều kiện nhà họ Lưu còn kém nhà họ Kiều nhiều, lúc trước Lưu A Phương gả về đây cơ bản cũng kh đòi hỏi lễ vật gì, là vì nhà họ Lưu cho rằng thôn Cao Thạch giàu hơn chút so với chỗ hẻo lánh của họ, lại gần thị trấn hơn, muốn con gái cuộc sống nhẹ nhàng hơn.

M năm đầu sau khi Lưu A Phương gả về, hai nhà vẫn còn qua lại.

Thời gian lâu, ý kiến của Lôi Hồng Hoa ngày càng lớn, cho rằng lễ tiết phía nhà họ Lưu quá nhiều, tết nhất, lễ tết, họ hàng cưới xin ma chay, đủ thứ lễ nghi.

Làm lỡ việc đồng áng đã đành, về thăm còn mang theo ít đồ, kh thể tay kh, nên dần dần, Lôi Hồng Hoa kh cho Lưu A Phương về nữa.

Lưu A Phương dù thực sự muốn về, cũng chỉ về tay kh, ăn no về, còn bù lại hết số việc đã bị lỡ.

Tính cách Lưu A Phương mềm yếu, căn bản kh dám cãi lại Lôi Hồng Hoa.

Dần dà, phía nhà họ Lưu lẽ cũng biết Lưu A Phương khó xử, nhiều chuyện qua lại nhân tình cũng kh th báo cho cô nữa.

Lần cuối cùng nhà họ Lưu lên thăm, là mẹ Lưu đến thăm con gái bị sảy thai, một bà lão đội nắng to, đường xá xa xôi mang đồ đến thăm con gái, Lôi Hồng Hoa kh những kh giữ lại ăn cơm, mà còn châm chọc mẹ Lưu một trận.

Mẹ Lưu nhịn giận lại xót cảnh ngộ của con gái.

Lúc đó Lưu A Phương tuổi cũng kh nhỏ, mãi kh thai, vất vả lắm mới lại kh giữ được, cuộc sống thậm chí còn khó khăn hơn cả lúc ở nhà ngoại.

Bà lão cảm th Lưu A Phương rơi vào hoàn cảnh như bây giờ, là do lúc trước kh chọn đúng , rõ ràng trong đội cũng th niên chịu khó chăm chỉ, bà lại muốn cho con gái gả ra ngoài.

Bà lau nước mắt, tinh thần hoảng hốt về nhà, giữa đường ngã xuống mương, nếu kh nhà họ Lưu th trời tối mà vẫn chưa về nên tìm, thì mẹ Lưu đã mất từ hôm đó .

Mặc dù được nhà khiêng về, nhưng mẹ Lưu cũng lâm bệnh kh dậy nổi, thêm nữa u uất trong lòng lại thiếu thốn thuốc men, sức khỏe càng ngày càng kém, sau đó kéo dài một năm thì mất.

Mà trong một năm này, mẹ Lưu nhớ thương con gái Lưu A Phương, nhiều lần gửi thư bảo Lưu A Phương về, đều bị Lôi Hồng Hoa chặn lại.

Đến khi mẹ Lưu qua đời, Lôi Hồng Hoa th kh giấu được nữa, mới nói cho Lưu A Phương biết, hai vợ chồng vội vã chạy về.

Sau khi tang lễ kết thúc, nhà họ Lưu lạnh nhạt th báo với Lưu A Phương, từ nay về sau hai nhà cứ thế mà đoạn tuyệt.

Lưu A Phương sau đó cũng từng trơ mặt về một lần, nhưng kh được ai niềm nở.

Thêm vào đó sự ngăn cản của Lôi Hồng Hoa, lại làm, trong tay kh một xu, lương thực trong nhà đều do Lôi Hồng Hoa nắm giữ, đủ thứ nguyên nhân chồng chất khiến Lưu A Phương đến giờ đã tròn hơn tám năm chưa từng về nhà.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...