Tn80: Quân Hôn Ngọt Ngào, Chồng Trước Hối Hận Rồi
Chương 151: Cầu xin tha thứ
Lưu Thiết Lạc đưa mắt Kiều Giang Tâm từ đầu đến chân. Lần gặp trước, Giang Tâm mới lên chín, là một đứa trẻ gầy gò, khẳng khiu như hạt đậu. Chớp mắt một cái đã thành thiếu nữ lớn .
“Giang Tâm đã lớn thế này à?” – Giọng pha lẫn sự phức tạp.
Kiều Giang Tâm cũng đang ngắm nghía Lưu Thiết Lạc. Ông ngoại trước đây cao lớn là thế, kh hiểu lần này th như thấp bé nhiều.
“Dạ vâng, lần gặp trước vẫn là vào dịp tang lễ của bà ngoại, thoáng một cái đã tám năm .”
Ở phía đó, Kiều Hữu Tài th Lưu Thiết Lạc vẫn chưa bu lời, bất kể Lưu Quốc Binh kéo giật thế nào cũng nhất quyết kh chịu đứng dậy.
Lưu A Phương th chồng kh chịu đứng lên, bụng mang dạ chửa run rẩy cũng muốn quỳ xuống.
Những xung qu đang xem náo nhiệt hốt hoảng kêu lên: “Trời ạ, chú Lưu, kh được đâu, cái bụng này xem ra sắp sinh , trời lạnh thế này, chuyện gì thì bảo họ vào trong nhà nói .”
“Đúng vậy đ, lão Lưu à, đây đều là con cháu trong nhà cả, chuyện gì cứ nói ra cho rõ, cần gì cứng nhắc thế. Đứa bé Tiểu Phương này vốn kh loại vô tâm, trước đây chắc c là khó khăn riêng.”
Lý Phượng cũng giật một trận, vội vàng bước tới đỡ l Lưu A Phương: “Chị làm gì thế này? Chị bụng mang dạ chửa thế kia, nếu mệnh hệ gì, chúng mà gánh nổi?”
Kéo l Lưu A Phương, Lý Phượng còn ngoảnh đầu lại gọi Lưu Thiết Lạc một tiếng.
“Ba~”
Ý là, ba xem, bây giờ làm đây.
Bao nhiêu năm nay, trong lòng cô rõ như ban ngày, chồng và cha chồng trên miệng thì trách móc tiểu , kỳ thực rốt cuộc vẫn là xót thương đứa con gái út này.
Quả nhiên, nghe tiếng gọi ‘ba’ của Lý Phượng , Lưu Thiết Lạc nhíu mày liếc Kiều Hữu Tài và vợ.
Kiều Giang Tâm thừa cơ thì thầm một câu: “Ông ngoại, bầu bí của mẹ cháu khó khăn lắm mới được, lẽ cả đời này chỉ cháu và đứa bé này thôi.”
Lưu Thiết Lạc thở dài một tiếng: “Bụng to thế , đừng hành hạ ta nữa.”
Ánh mắt quét qua những hiếu kỳ vây qu, Lưu Thiết Lạc lại nói: “Đang lúc Tết nhất, đừng làm trò cười trước cửa nữa, vào nhà trước .”
Lý Phượng và Lưu Quốc Binh nhau, để lộ ra vẻ mặt ‘quả nhiên như thế’.
Lưu Thiết Lạc nói xong, kh thèm để ý đến những hiếu kỳ bên ngoài, cũng chẳng thèm ngó ngàng gì đến Kiều Hữu Tài và vợ, quay thẳng vào trong nhà.
Kiều Giang Tâm đương nhiên giả vờ ngây ngô, làm bộ kh hiểu được kh khí căng thẳng như kiếm kéo cung giương giữa lớn.
“Ông ngoại, khỏe kh? Bao nhiêu năm kh gặp, nhớ cháu kh...”
Lưu Thiết Lạc nghe th cháu gái ngoại líu lo, vẻ lạnh lùng trên mặt dần dần tan biến chút ít.
Trong mắt Lưu A Phương lóe lên niềm vui mừng khổng lồ. Ba cô cho cô vào nhà ư?
Cô kh nghe nhầm chứ?
Những xung qu th bộ dạng vui mừng của Lưu A Phương, kh khỏi trêu chọc: “Tiểu Phương, ba cô cho cô vào đ, bao nhiêu năm , ba cô kh cho cô đến, cô đã thật sự kh đến à?”
“Đúng vậy, già nói giận dỗi thôi mà, lần này đến , cô giải thích cho rõ ràng, nếu kh cha mẹ cô thương cô cũng thành uổng phí.”
Lưu A Phương nhoẻn miệng cười, vô cùng vui vẻ: “Hữu Tài, em kh nghe nhầm chứ? Ba em, ba em cho em vào à?”
Kiều Hữu Tài theo sự kéo giật của Lưu Quốc Binh cũng đứng dậy: “Hì hì, kh nghe nhầm đâu, ba cho chúng ta vào, kh đuổi chúng ta nữa .”
Dân làng vây qu xung qu bạn một câu một câu nói những lời đùa cợt.
Lưu A Phương chống cái bụng to, chắp tay, gương mặt đầy biết ơn cảm tạ mọi : “Cảm ơn mọi , cảm ơn mọi đã nói giúp , thật sự cảm ơn nhiều.”
“Hữu Tài, nh lên, phát kẹo cho mọi l hên, toàn là quen cả.”
Nói , Lưu A Phương nở nụ cười chào m gương mặt quen thuộc: “Chị Xuân Hoa, Nhị , chú Gia Hào~”
Kiều Hữu Tài vâng dạ một tiếng, vội vàng từ túi trên lưng trâu bốc một nắm kẹo, đưa cho mỗi hai viên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tn80-quan-hon-ngot-ngao-chong-truoc-hoi-han-roi/chuong-151-cau-xin-tha-thu.html.]
Ngay lập tức, bên ngoài tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ và lời nói nịnh hót.
Lưu Quốc Binh giúp Kiều Hữu Tài dắt trâu vào chuồng lợn buộc lại. Lúc Tết, lợn trong chuồng đã bán hết, giờ trống kh, vừa hay dùng để buộc trâu.
“Con trâu này là của các ?” – Lưu Quốc Binh đầy ngưỡng mộ vỗ một cái vào m.ô.n.g trâu – “Nuôi tốt thật, chắc cày bừa khỏe.”
Trâu là báu vật quan trọng nhất trong lòng nhà n, cả thôn Xuyên Tiền của họ, thời tập thể tổng cộng cũng chỉ hai con.
Kiều Hữu Tài liếc con trâu: “Kh của nhà chúng , đây là của hàng xóm, chúng mượn tạm thôi.”
Trong mắt Lưu Quốc Binh lóe lên sự hiểu ra.
Tuy nhà họ Kiều sống khá hơn nhà một chút, nhưng cuộc sống của hai em Kiều Hữu Tài kh dễ dàng gì.
Trong nhà, Lưu Thiết Lạc trong sự đỡ đần của Kiều Giang Tâm ngồi xuống, mới gằn giọng nói: “Lúc nãy cháu nói các đã phân gia, ý là thế nào?”
Kiều Giang Tâm cũng kh giả vờ ngây ngô nữa: “Chính là ý nghe th đ ạ, chúng cháu từ nhà lớn tách ra, giờ tự dựng nhà riêng, tự sinh sống.”
Lưu Quốc Binh lập tức hỏi tiếp: “Thật phân gia à? Lão bà khốn nạn kia chịu bu các à?”
Lưu Thiết Lạc cũng nghi hoặc: “Đám con trước nuôi lớn , kh cần các nữa?”
Kiều Hữu Tài nhoẻn miệng đứng bên cạnh cười l lệ.
Kiều Giang Tâm cười nói: “Ông ngoại, bà ta đâu lương thiện thế, nào chịu bu bố mẹ cháu , bọn cháu tách ra cũng vật lộn một phen đ.”
Lưu Quốc Binh lập tức về phía Lưu A Phương: “Con mụ độc địa đó kh bắt các lột một lớp da ?
Các đừng nói là bị đuổi cổ ra ngoài với hai bàn tay trắng?
Chuyện lớn thế này cũng kh về nói một tiếng, chúng qua đó cũng kh thể để mụ ta quá...”
Nói đến đây, Lưu Quốc Binh như chợt nhớ ra ều gì, lời trong miệng lại nuốt trở lại.
Lưu A Phương lại chợt hiểu ra, lập tức l tay bịt miệng nghẹn ngào.
Lưu Quốc Binh nhíu mày liếc cô ta, Lý Phượng th thần sắc của chồng, vội vàng kéo Lưu A Phương ngồi xuống.
“Đừng khóc nữa, đang Tết đến nhà khóc kh vui đâu.” – Giọng Lý Phượng đầy trêu chọc.
Lưu A Phương trong lòng giật thót, lập tức giơ tay áo lên lau nước mắt: “Xin, xin lỗi, em, em nhất thời kh để ý.”
Đang Tết đến nhà ta khóc, đây là ều vô cùng bất lịch sự, nhiều cho là kh may mắn.
Đang nói chuyện, Lưu đại tỷ và Lưu nhị tỷ dẫn con cái bước vào cửa.
“ cả, chị cả, ba~, chúc Tết chúc Tết, ha ha ha, thật trùng hợp, em và đại tỷ họ gặp nhau giữa đường.”
Giọng nói to như chu của Lưu nhị tỷ chưa vào đến nhà đã suýt làm bay nóc.
Lưu A Phương chống bụng đứng dậy: “Chị hai.”
Lời chúc phúc của Lưu nhị tỷ lập tức kẹt lại trong cổ họng, rõ là đứa em gái m năm kh gặp, sắc mặt cô ta vui mừng: “Tiểu Phương?”
Định bước lên phía trước, chân bỗng dừng lại, ngoảnh đầu Lưu Thiết Lạc.
Cảnh cha cô nổi giận đuổi hai vợ chồng Lưu A Phương vẫn còn in đậm trước mắt, kh nói đã đoạn tuyệt ? Lại hòa hợp à?
Hai vợ chồng Lưu đại tỷ vừa bước vào cửa cũng về phía Lưu Thiết Lạc, như đang hỏi chuyện gì xảy ra?
Lưu Thiết Lạc im lặng một lát: “Hai vợ chồng họ tách ra ở riêng .”
Lưu nhị tỷ th lão phụ thân đã lên tiếng, bước tới nắm l tay Lưu A Phương: “Tách ra tốt, tốt lắm, tự làm chủ , em cũng coi như là thoát khổ .”
Trên mặt Lưu đại tỷ lại kh hề chút vui mừng khi gặp em gái, ánh mắt lạnh lùng liếc Lưu A Phương.
“ gì mà đáng mừng chứ? Chẳng qua chỉ là đứa vô tâm vô phúc. Mẹ từ nhỏ đã thương nó nhất, vậy mà khi l chồng ngay cả một cái tráp sính lễ cũng kh . Đúng là mặt dày, còn dám vênh váo tới đây.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.