Tn80: Quân Hôn Ngọt Ngào, Chồng Trước Hối Hận Rồi
Chương 179: Kiều Kiến Quốc Giấu Mìn
Kiều Cửu Vượng quay bước vào nhà.
Kiều Kiến Hoa toàn thân như mất hết tinh thần, mặt lạnh như tiền, vô lực đỡ bà Lôi Hồng Hoa đang nằm trên đất dậy.
Đối với cái gia đình này, cảm th chán ghét đến tột cùng.
Lôi Hồng Hoa đã khóc kh còn ra nước mắt nữa, nhưng những giọt nước mắt già nua vẫn lã chã rơi xuống từ làn da nhăn nheo.
Kiều Kiến Quốc kéo cửa ra, liếc ra ngoài, th chỉ Kiều Kiến Hoa và Lôi Hồng Hoa, thở phào nhẹ nhõm mới bước chân ra khỏi phòng.
“Mẹ, con nói với mẹ mà, đây chẳng là mẹ tự chuốc l hay ?”
“Con đã nói với mẹ bao nhiêu lần , thằng Lại Tử bọn chúng giờ đây đã kh còn là những con trâu ngựa bị mẹ bóc lột mà kh dám phản kháng như trước kia nữa.”
“Bọn chúng giờ là Dạ Xoa, là Hổ Báo, con bảo mẹ đừng trêu chọc chúng, mẹ cứ kh nghe!!!
Bao nhiêu lần , mẹ th mẹ lần nào được lợi chút nào kh?
Giờ thì tốt , bị đánh cho nhé, nhà cửa cũng bị đập phá, cả con và bố cũng bị đánh theo.
May mà con bị đánh nhiều , kinh nghiệm chạy nh, kh thì con cũng bị mẹ hại cho.”
Lôi Hồng Hoa nghe tiếng trách móc của con trai, tiếng nức nghẹn trong lồng n.g.ự.c càng thêm nặng nề.
Nước mắt nước mũi hòa lẫn với bọt m.á.u trên miệng, tr thật đáng sợ.
Kiều Kiến Hoa lạnh giọng quát Kiều Kiến Quốc: “Im miệng! Kh nói kh ai coi mày là câm đâu!
Mày giỏi nói lắm, lúc nãy kh th bóng dáng mày đâu?”
Kiều Kiến Quốc kh phục: “Con nói sai đâu. Theo con, chuyện này đâu chỉ do một mẹ chịu trách nhiệm, nếu kh do và bố nu chiều, thì mẹ thể cảm th bất bình, cứ trêu chọc nhà bên kia hay kh?”
Kiều Kiến Hoa mặt đen lại: “Cút ngay! Đừng bắt động thủ đánh mày!”
Kiều Kiến Quốc lùi lại một bước lớn, nhảy dựng lên gào: “Đánh con? Được đ, đánh con thì con đánh vợ !
và bố đều giống nhau, thâm độc lắm!
Cái việc gì cũng đẩy mẹ ra đứng mũi chịu sào, được lợi thì với bố hưởng, xảy ra chuyện thì một mẹ gánh chịu.
Mẹ đã chẳng nghe lời con, toàn nghe lời với bố, nếu với bố nói một câu, bảo mẹ đừng gây chuyện nữa, thì mẹ như thế này kh?”
Nói Kiều Kiến Quốc càng lúc càng kích động, cúi đầu nói với Lôi Hồng Hoa trên đất: “Mẹ, mẹ cứ bảo con kh ra gì, kh chịu nghe lời con. Con nói cho mẹ biết, sau này mẹ mà còn gây chuyện lung tung như thế, mẹ còn chịu đựng nhiều hơn nữa!”
Kiều Kiến Quốc nói xong, còn như để trút giận, đá bay cái giỏ bị vứt giữa sân, vênh váo ra ngoài đánh bài.
Chán c.h.ế.t được.
Bảo g.i.ế.c gà ăn thì kh giết, giờ tất cả đều bị ta bắt hết .
Biết thế, đã liều mạng bị đánh c.h.ế.t cũng lén mang ra ngoài ăn chung với Lại Cẩu và Nhị Súng Pháo .
Cái nhà này đừng nói là Lý Tiểu Bình kh muốn ở, cũng chẳng muốn ở đâu, được chưa?
Nghĩ đến hôm qua Nhị Súng Pháo bàn định ra ngoài lập nghiệp, lại nhớ lại tình cảnh trong nhà, Kiều Kiến Quốc đột nhiên cảm th hơi động lòng.
Đầu tây thôn, một ngôi nhà ngói cũ nát, Kiều Kiến Quốc đẩy cửa bước vào thì Lại Cẩu và Nhị Súng Pháo đã ngồi quây quần bên bếp lò.
“Kiến Quốc, giờ mới tới? Chờ mày nửa ngày .” Lại Cẩu ngẩng đầu lên nói.
Kiều Kiến Quốc mặt mày ủ rũ: “Lúc nãy nhà thằng Lại Tử đánh tới nhà tao, bị chặn trong nhà, giờ mới chạy ra được. Nhà cửa bị đập phá hết, trừ tao và đứa đang ở cữ ra, cả nhà đều bị đánh.”
Lại Cẩu và Nhị Súng Pháo tròn mắt, dân làng kh giao thiệp với bọn chúng, bọn chúng co cụm bên bếp lò này nên kh nghe tin tức gì, kh ngờ lại lỡ mất một vở kịch hay lớn như vậy.
“Kh là mẹ mày lại vì mày mà sang nhà trước gây sự đ chứ?”
Kiều Kiến Quốc bực bội trong lòng: “ khác nói thế, các cũng nói thế. Gì mà vì tao? Tao bảo bà đâu? Tao chỉ ăn một bát cơm, cần gì sang gây sự?
Mẹ tao làm thế là vì Kiều Kiến Hoa, đừng kéo tao vào, tao chẳng đòi hỏi gì cả.”
Nói câu này, giọng vẫn đầy tức giận. Nhị Súng Pháo và Lại Tử im lặng kh lên tiếng.
Phản pháo lớn tiếng xong, Kiều Kiến Quốc cảm th trong lòng dễ chịu hơn nhiều.
Giọng dịu xuống: “Này, Nhị Súng Pháo, hồi trước kh mày nói muốn ra ngoài lập nghiệp ?
Tao với mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tn80-quan-hon-ngot-ngao-chong-truoc-hoi-han-roi/chuong-179-kieu-kien-quoc-giau-min.html.]
Mẹ kiếp, cái nhà này một ngày cũng kh ở nổi nữa .
Tao sợ cái bà già ngu ngốc nhà tao còn gây chuyện, lúc đó lôi cả tao vào, bị đánh c.h.ế.t mất.”
Nhị Súng Pháo và Lại Cẩu nhau, ngạc nhiên: “ lại đổi ý thế?”
Lại Cẩu cũng tò mò: “Ừ, hồi trước kh mày nói trong nhà cơm nước, đâu cũng kh ? Hai bọn tao đều bị mày khuyên ở yên , giờ mày lại ?”
Kiều Kiến Quốc thở dài: “Ở nhà gì tốt chứ? Tao cũng đâu làm gì thất đức, chỉ thích ăn ngon lười biếng chút thôi, trước kia bị chê trách mắng mỏ cũng thôi , giờ còn nguy cơ mất mạng nữa.
Hơn nữa, bản thân còn kh biết ? Chỉ cần ba đứa bước ra ngoài, ta th đều khạc nhổ, dạy con cái đều bảo đừng học theo bọn .
Ngay cả mắng con, cũng nói, kh nghe lời, sau này sẽ thành Kiều Kiến Quốc.”
Kiều Kiến Quốc nói xong, thở phào một hơi, “Các muốn cả đời bị ta khinh ghét như thế à?
Ra ngoài , dựa vào th minh tài trí của , biết đâu vận may phát tài, lúc đó tao nhất định phong quang trở về mà phô trương.”
Lại Cẩu tưởng tượng cảnh mặc com lê cà vạt, nắm một nắm kẹo rải xuống đất, lũ trẻ trong làng đều cúi nhặt trước mặt , thật quá đã.
“Được, tao với mày.”
Nhị Súng Pháo nghĩ đến cảnh bố mẹ ngày ngày gõ nồi gõ xoong, nghiến răng: “Tao cũng !”
“Khi nào xuất phát? Mà ra ngoài cần tiền chứ, vốn liếng đâu ra?”
“Xin nhà chứ đâu nữa?”
“Nhà mày cho mày à? Mày xin mẹ mày 2 hào đánh bài còn bị bà đuổi đánh, mày quên à?”
“Vậy thì mượn nhà, đợi sau này kiếm được tiền trả lại gấp mười lần cho họ là được.”
Nhà họ Kiều cũ kỹ chim bay mái đổ, còn ở phía bắc thôn, nhà Kiều Giang Tâm đang g.i.ế.c gà ăn mừng.
Lưu A Phương đã thêm nh cho họ Kiều, còn lên tận nhà đập phá nhà họ Kiều cũ một trận, quan trọng nhất là trước mặt nửa thôn đoạn tuyệt quan hệ thân tộc.
Sau này, ngoại trừ việc sinh tử của Kiều Cửu Vượng, hai nhà cơ bản kh cần qua lại nữa.
Bên đó cũng kh thể mượn d nghĩa trưởng bối sang lải nhải dây dưa nữa.
Bất kể là việc nào, đối với gia đình này đều là chuyện vui lớn như trời.
Tám giờ tối, nhà họ Kiều náo nhiệt hẳn lên.
Kiều Hữu Tài tỉ mỉ gắp thịt cho vợ, múc một bát to c xới cơm đem vào phòng.
Phòng khách, lão Chi bộ Kiều Kim Thành và bà Ngưu cũng được mời đến uống rượu.
Ba mỗi dẫn theo một thằng bé, cộng thêm nhà họ Kiều, cả bàn ngồi kh xuể.
Kiều Giang Tâm vốn còn mời Cố Vân Châu và Lưu Tân Nghiên, nhưng họ nghe nói nhà họ Kiều còn khách khác, kh muốn đến, nên Kiều Giang Tâm mang sang hai bát thức ăn.
Thức ăn phong phú, ngoài một con gà thả vườn vừa g.i.ế.c thịt, còn thịt muối trong nhà và đồ nguội Kiều Giang Tâm mua từ thị trấn về.
lớn trong nhà uống rượu nói chuyện ồn ào, bốn đứa trẻ cũng ríu rít, Kiều Giang Tâm đành bưng bát gắp thức ăn sang nhà họ Trình bên cạnh ăn.
Kh khí nhà họ Kiều cũ ảm đạm, Lôi Hồng Hoa được Kiều Kiến Hoa đỡ lên giường nằm, mãi kh xuống giường, đừng nói là Lôi Hồng Hoa và Kiều Kiến Hoa, ngay cả vai Kiều Cửu Vượng cũng thâm tím, trên trán còn nổi một cục bướu.
Kiều Kiến Hoa tìm tam thất nghiền thành bột pha nước bôi vết thương cho mọi , bên này phục dịch hai già, còn dọn dẹp nhà cửa bị đập phá, bên kia còn chăm sóc con nhỏ và sản phụ, bận đến mức chân kh chạm đất, trong lòng uất ức kh biết trút vào đâu.
Kiều Kiến Quốc đúng giờ về ăn cơm, nồi lạnh bếp nguội kh ai nấu, đang định càu nhàu hai câu thì đối mặt với ánh mắt lạnh lùng ghê tởm của Kiều Kiến Hoa.
“ em như thế làm gì? Như con rắn độc vậy!”
Kiều Kiến Quốc vừa gào lên, Kiều Kiến Hoa nhân cơ hội trút giận, túm l Kiều Kiến Quốc vung hai quyền.
Sau khi bị đánh, Kiều Kiến Quốc ngoan ngoãn nấu cơm, còn đến trước giường Lý Tiểu Bình xin lỗi.
Nửa đêm, còn lén vào phòng chị giúp dọn dẹp đồ đạc.
Sáng hôm sau, mới năm rưỡi sáng, trời còn mờ mờ, bên ngoài đã vang lên tiếng mèo kêu dài ngắn.
Kiều Kiến Quốc xách bao tải, tay chạm vào môi bị Kiều Kiến Hoa đánh vỡ, nghĩ thầm kh thể chịu thiệt một cách vô ích.
Thế nên trước khi , còn để lại cho nhà một bức thư tuyệt mệnh.
Chưa có bình luận nào cho chương này.