Tn80: Quân Hôn Ngọt Ngào, Chồng Trước Hối Hận Rồi
Chương 190: Chiếu cố sinh ý
“Tân Nghiên, Tân Nghiên, lại đây, lại đây~”
Kiều Giang Tâm liếc m cái bánh bao trong xửng, vẫy gọi Lưu Tân Nghiên lại thay chỗ.
“ vào trong xem mẻ mới chín chưa.”
Đang bán hàng, Lưu Thúy Vân xách theo một tràng pháo tìm đến.
Nghe th tiếng pháo nổ bên ngoài, Kiều Giang Tâm vội vàng bước ra cửa xem.
“Cô Thúy Vân, cô lại tới ?”, trên mặt Kiều Giang Tâm lộ rõ vẻ vui mừng, nhưng giọng nói lại chút ngạc nhiên.
Lưu Thúy Vân từ trong túi l ra một phong bao lì xì nhỏ, vừa cười đùa vừa nói: “Chúc mừng chúc mừng, chuyện tốt thế này mà cũng kh th báo với , xem ra là coi như ngoài hả?
Trước đó còn hứa hẹn sẽ mời ăn đồ ngon cơ mà.
Nếu kh hôm qua bố cô và bác cả lỡ miệng, thì vẫn còn chưa biết đ.”
Kiều Giang Tâm đón Lưu Thúy Vân vào trong quán ăn, “Cô Thúy Vân, cháu chỉ làm nhỏ thôi, kh định làm ồn ào quá, cô xem bác cả và bố cháu, cháu còn chẳng bảo họ tới nữa là.
Ha ha ha, hiếm cô lại chu đáo thế, còn chuyên chạy tới một chuyến, cô ngồi , đã ăn sáng chưa, vừa hay nếm thử tay nghề của cháu.”
Lưu Thúy Vân cũng chỉ nói vậy thôi, làm mà thật sự trách móc được, cô ngửi th mùi hương trong kh khí đáp lời.
“Vẫn chưa ăn, đều biết cô làm đồ ăn , còn chỗ khác ăn ? Chắc c nhịn bụng tới đây.
Ha ha ha, nh lên, món gì ngon đều mang lên cho hết.”
“Vâng ạ, cô ngồi đợi một lát nhé.”, Kiều Giang Tâm vội vã về phía bếp.
Chẳng m chốc bưng ra một khay, trong khay là một bát mì long tu và hai cái bánh bao to.
Lưu Thúy Vân th lớp vỏ bánh bao to được thấm đẫm nước thịt kia, vô thức nuốt nước miếng.
“Kh nói gì khác, mẫu mã của cô là đã th ngon , là biết ngon liền.”
Cầm l một cái bánh bao to, cắn một miếng lớn vào chỗ đã thấm nước thịt, đôi mắt Lưu Thúy Vân sáng rỡ, giơ ngón tay cái ra khen Kiều Giang Tâm.
Kiều Giang Tâm th phản ứng của khách hàng tốt như vậy, trên mặt cũng kh giấu nổi vui mừng.
“Cô, cô ăn đã nhé, gì cứ gọi cháu.”
Trong lúc nói chuyện, ở cửa Cố Vân Châu đã đang gọi : “Tiểu Kiều, nh lên, Phó viện trưởng Vương tới .”
Kiều Giang Tâm vội vàng quay đón lên, Phó viện trưởng Vương biết hôm nay Kiều Giang Tâm khai trương, nên dẫn hai đồng nghiệp tới ăn sáng.
Một trong số đó là Hồ Song Hỷ.
Hồ Song Hỷ vừa bước vào cửa đã réo lên: “Mùi hương này khiến bụng sôi lên sùng sục , tiểu Kiều à, th cái tên ‘Thực Lý Hương’ của cô nên đổi thành ‘Thập Lý Hương’ mới đúng, bọn đứng đối diện đường còn ngửi th mùi.”
Kiều Giang Tâm vội vàng đón lên: “Chủ nhiệm Hồ, Phó viện trưởng Vương, hoan nghênh hoan nghênh, mời ngồi, mời ngồi.”
Một đàn trẻ tuổi khác lịch sự nói: “Phó viện trưởng Vương, đây là cháu gái bên ngoại của ngài à?”
Phó viện trưởng Vương cười gật đầu: “Ha ha ha, đúng vậy, cháu gái ngoại.”
Nói còn giới thiệu với Kiều Giang Tâm: “Tiểu Kiều, đây là bác sĩ Hoàng từ bệnh viện nhân dân bên cạnh.”
Kiều Giang Tâm lịch sự cười với ta, xã giao vài câu, mới quay vào bếp, nh chóng bưng ra ba bát mì long tu và m cái bánh bao thịt to.
Vừa đặt đồ ăn xuống, bên kia Lưu Tân Nghiên đã gọi: “Giang Tâm, bánh bao chín chưa? Bên này bán hết , mau mang ra .”
Cố Vân Châu giúp Kiều Giang Tâm khiêng xửng hấp ra ngoài.
lượng khách bên ngoài, Kiều Giang Tâm lại cuống cuồng chạy vào bếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tn80-quan-hon-ngot-ngao-chong-truoc-hoi-han-roi/chuong-190-chieu-co-sinh-y.html.]
Cố Vân Châu theo vào trong: “ gì giúp kh?”
Kiều Giang Tâm cũng kh dám khách sáo với : “ cầm đũa chọc thử xem thịt trong nồi đã nhừ chưa, vớt vài miếng ra băm nhỏ, lát nữa em dùng làm nhân.”
Hai trong bếp lục cục bận rộn, bên ngoài lại khách bước vào,
Lưu Thúy Vân ăn xong qua gọi một tiếng: “Giang Tâm, khách đ, ăn xong , cô bận trước .”
Kiều Giang Tâm tay chân luống cuống tiễn cô ra cửa, lại mời khách ngồi.
Mới ngày đầu khai trương, cô kh ngờ việc kinh do lại tốt như vậy, cũng kh ngờ Lưu Thúy Vân và Phó viện trưởng Vương đều tới chiếu cố.
May mà Cố Vân Châu và Lưu Tân Nghiên phụ giúp, kh thì thêm ba đôi tay cũng kh xuể.
Bên này bánh bao vừa chín, Phó viện trưởng Vương cũng ăn xong.
Ông rút ra một tờ mười đồng, chỉ chỉ cái bàn: “Tiểu Kiều, ba , thêm nữa gói cho mười cái bánh bao, mang về cho đồng nghiệp nếm thử.”
Kiều Giang Tâm nói: “Hôm nay cháu mời…”
Lời còn chưa dứt, đối phương đã trừng mắt, đẩy tiền về phía Kiều Giang Tâm: “Hôm nay là ngày đầu cô làm ăn, chỉ được thu vào chứ kh được cho ra đâu nhé, đừng khách sáo với .
đã nói mời Chủ nhiệm Hồ và bác sĩ Hoàng ăn sáng, cô kh l tiền thì tính .”
Kiều Giang Tâm liếc hai kia, mới đưa tay nhận l: “Được, vậy thì cảm ơn chú Vương đã chiếu cố cháu.”
Hồ Song Hỷ và bác sĩ Hoàng lịch sự cảm ơn Phó viện trưởng Vương về bữa sáng, cũng tìm Kiều Giang Tâm mua mười cái bánh bao, nói là mang về cho đồng nghiệp nếm thử.
Kiều Giang Tâm biết họ làm vậy là nể mặt Phó viện trưởng Vương, giúp quảng cáo, trong lòng biết ơn, mỗi đều tặng thêm hai cái bánh bao.
Buổi sáng cứ bận rộn như vậy cho đến sau mười rưỡi, khách hàng mới dần thưa thớt.
Chỉ riêng buổi sáng này, đừng nói Kiều Giang Tâm, ngay cả Lưu Tân Nghiên và Cố Vân Châu cũng chạy vòng qu.
“Giang Tâm, trưa nay định bán gì vậy? cần chuẩn bị trước kh?”, Lưu Tân Nghiên lần đầu làm việc đón khách như thế này, cảm th khá mới mẻ.
Kiều Giang Tâm lắc đầu: “Thôi kh làm nữa, hôm nay chỉ bán mì và bánh bao thôi, những món khác để sau nói tiếp, m món xào chuẩn bị hôm qua, nếu gọi thì bán, kh ai gọi thì cũng kh chào bán nữa, tối nay tự ăn.
Mới bắt đầu thôi, em kh muốn mệt quá, sau này xem phản hồi của khách ều chỉnh món ăn.”
Cố Vân Châu ủng hộ Kiều Giang Tâm: “Chỉ bán hai món đó, khách cũng kh ít đâu, ngon miệng mà lại rẻ, hơn nữa bánh bao và mì, dù là lên món hay ăn đều nh, khách tới đây phần lớn đều vội, gấp gáp, gọi món lại mất thời gian.”
Nghỉ ngơi ba bốn mươi phút, lại bắt đầu bận rộn, khách buổi trưa còn đ hơn buổi sáng.
Món xào chuẩn bị cũng bán hết, Kiều Giang Tâm cả ngày chỉ nấu mì nấu mì, gói bánh bao hấp bánh bao.
Đưa tiễn vị khách cuối cùng của buổi trưa , đã hơn hai giờ bốn mươi.
Nguyên liệu chuẩn bị hôm qua cũng đã dùng hết sạch, Kiều Giang Tâm trực tiếp đóng cửa từ chối khách.
Lưu Tân Nghiên ngồi phịch xuống trước mặt Kiều Giang Tâm: “Đóng cửa làm gì vậy? Lúc này cũng chẳng khách, ngày đầu khai trương, đóng cửa kh tốt đâu?”
Kiều Giang Tâm bưng một đĩa đồ ăn vặt chiên đặt lên bàn: “Dù cũng kh khách, nghỉ một lát , nếu cả ngày cứ làm thế này, cơ thể kh chịu nổi đâu.”
Cố Vân Châu tán thành: “Ừ, sức khỏe là quan trọng nhất, nhưng cửa hàng của em nếu việc kinh do cứ tốt thế này, thì thể cân nhắc thuê làm.
Giúp em nhào bột, thu dọn bát đĩa rửa bát cũng tốt.”
Kiều Giang Tâm vừa ném đồ ăn vào miệng vừa nói: “Em cũng nghĩ vậy, trước kh nghĩ tới chuyện này là vì kh ngờ lại nhiều khách thế.”
Nghĩ tới việc thuê , quen chắc c là tốt nhất, Kiều Giang Tâm nghĩ ngay tới dì Lưu A Hà.
M hôm trước Kiều Hữu Tài còn nói trên bàn ăn chuyện Khương Cường muốn xây nhà, nhà đối phương ba đứa con, cuộc sống cũng khó khăn, nhưng hai vợ chồng đều là chịu khó chịu khổ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.