Tn80: Quân Hôn Ngọt Ngào, Chồng Trước Hối Hận Rồi
Chương 192: Có công việc, tương lai rộng mở
“Hữu Tài, kh đùa đ chứ?” - Lưu A Hà và chồng dán chặt mắt vào Kiều Hữu Tài.
Th vẻ mặt kích động của hai vợ chồng Lưu A Hà, Kiều Hữu Tài cũng nở nụ cười.
“Kh đùa đâu, Giang Tâm gửi ện báo về nói vậy, trưa nay đưa thư mới mang đến nhà chúng . Bên đó chắc cũng đang gấp , thế nên chúng vội vã đến ngay đêm hôm qua.”
Khâu Cường đỡ l bức ện báo xem, giọng đầy kinh ngạc: “Giang Tâm mở quán ăn trong thành phố?”
Chuyện gia đình em th gia này khá giả hơn, biết rõ, nhưng kh ngờ họ đã thể vào tận thành phố mở quán ăn.
Đây nào chỉ là khá giả, đây rõ ràng đã thành đại gia còn gì.
“Giang Tâm lại bản lĩnh như vậy ? Thật là thành c.” - Lưu A Hà vươn cổ dài vào tờ gi trong tay chồng.
Kiều Hữu Phúc và Kiều Hữu Tài trước khi ra khỏi nhà đã được Tần Tuyết nhắc nhở, nghe vậy liền vội nói theo lời Tần Tuyết dạy:
“Kh kh , cái quán ăn này cũng là nhờ ân nhân giúp đỡ mới dựng lên được. Thật ra thì nhà chúng chẳng giúp được gì, Giang Tâm cũng kh dễ dàng gì. Ở trong quán, mặc dù cháu quyền quyết định nhất định, nhưng kh cái gì cũng tự làm chủ được.
Lần này nói cần tuyển , Giang Tâm lập tức nghĩ ngay đến dì hai. Nghĩ rằng đều là nhà, thể kéo nhau một bước hay một bước.” - Kiều Hữu Phúc cười nói.
Kiều Hữu Tài lập tức nối theo: “Đúng vậy, đúng vậy. Bên đó cháu còn đang chần chừ, muốn giữ chỗ c việc này cho chị. Chúng cũng sợ cháu khó xử, thế nên vội đến hỏi chị. Nếu bên chị kh thể được, thể bên ân nhân kia cũng đang muốn nhét vào.”
Lưu A Hà vội vàng biểu thị thái độ: “ được, lại kh được? M đứa con ở nhà đều lớn hết , với lại còn Khâu Cường ở nhà tr coi nữa.”
Chuyện tốt như vậy, cháu gái lại thể nghĩ đến , dù thành hay kh, Lưu A Hà cũng đều biết ơn.
“Khi nào thì ? Nếu gấp, thu xếp đồ đạc ngay bây giờ, sáng mai lên thành phố tìm cháu.”
Kiều Hữu Tài suy nghĩ một chút nói: “Vậy thì sáng mai, dẫn chị .”
Kiều Hữu Phúc th hai vợ chồng Lưu A Hà dường như chưa hiểu hết ý, vội xen vào: “Dì hai, chuyện này lẽ chị chưa hiểu rõ. C việc này kh là biên chế nhà nước, mà là làm tư.
Giống như hai em chúng bây giờ, hiện tại đã mở cửa, tự lại khắp nơi buôn bán nhỏ, trên kh quản nữa. Cái quán của Giang Tâm bây giờ cũng kh của nhà nước, là tư nhân.
Nhưng cũng ểm giống nhà nước, đều là làm việc lĩnh tiền. Nhưng nếu làm kh tốt, bên ân nhân kia thể sẽ kh hài lòng, đến lúc đó....”
Lưu A Hà vội vỗ n.g.ự.c đảm bảo: “ chắc c kh thành vấn đề, yên tâm, nhất định kh để Giang Tâm thêm phiền phức.”
Nghìn lần cảm tạ, đưa hai em Kiều Hữu Phúc ra về, hai vợ chồng Lưu A Hà trở vào nhà, nắm tay nhau hét lên.
“A a a a a, Khâu Cường, mau véo em một cái , em được vào thành phố làm việc ? Em c việc ?”
Khâu Cường cũng nhe răng cười, mắt cong thành vầng trăng khuyết: “Ừm ừm, nghe th , em c việc .”
“Một tháng bao ăn bao ở 25 đồng, qua thời gian thử việc là 28 đồng. 28 đồng một tháng đó, một năm mười hai tháng là... là....”
Trưởng tử của Lưu A Hà là Khâu Thạch năm nay đã 19 tuổi, tốt nghiệp cấp hai thì ở nhà theo bố mẹ làm n, nghe vậy liền nói: “Mẹ, 28 một tháng, mười hai tháng là 336 đồng.”
Lưu A Hha xúc động Khâu Cường: “Hơn ba trăm đồng đó, làm vài năm, tiền xây nhà cũng , đến lúc đó tiền cưới vợ cho Khâu Thạch cũng luôn.”
Khâu Thạch vốn đang cười, nghe mẹ nhắc đến chuyện cưới vợ, hơi kh tự nhiên liếc hai em gái.
Khâu Cường cười khành khạch: “Ừm, đừng nói m chuyện đó nữa, thu xếp đồ đạc trước . Sáng mai sớm, bên Giang Tâm còn đang giữ chỗ cho chị đ. Ở nhà em đừng lo, lúc nào rảnh sẽ lên thành phố thăm em, hoặc em ngày nghỉ thì về.”
Bên ngoài cửa, chị dâu họ Khâu xách cái nia đầy tro, nghiêng tai áp sát dưới cửa sổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tn80-quan-hon-ngot-ngao-chong-truoc-hoi-han-roi/chuong-192-co-cong-viec-tuong-lai-rong-mo.html.]
Nghe một lúc, bà nhíu mày trở về phòng.
“Nhà ơi, nhà ơi, bên thằng em thứ hai đang vui mừng nhảy cẫng lên kìa. nói xem, cái em th gia kia mang tin tốt gì đến cho họ vậy?
Lúc nãy hình như nghe th họ hô ' việc làm ', ' việc làm ', ý là vậy?”
đàn nằm trên giường kh quay đầu lại: “Ôi, ngủ , bận cả ngày còn ngồi lê đôi mách. tưởng ai cũng rảnh rỗi như à? Lại còn c việc? Thứ quý giá như c việc, ai thể đem cho khác được? Mẹ tưởng trên trời rơi xuống thỏi vàng à?”
Chị dâu họ Khâu nghĩ lại cũng , lẽ đa nghi quá. Nếu chuyện tốt như vậy, cũng chưa tới lượt thằng em thứ hai như họ.
Hai vợ chồng Lưu A Hà trằn trọc cả đêm kh ngủ được, vừa chợp mắt được một chút thì gà trống bên ngoài đã gáy.
Hai vợ chồng vội vàng dậy thu xếp đồ đạc. Hiện tại thời tiết vẫn còn lạnh, ngoài quần áo thay ra, Khâu Cường còn cho Lưu A Hà mang theo một cái chăn b nặng năm sáu cân.
Lưu A Hà cái chăn nói: “Cái tốt này để ở nhà, đưa em cái cũ .”
Khâu Cường tự buộc chặt cái chăn: “Mang cái này , cái này ấm. ở nhà ứng phó tạm thế nào cũng được, lạnh thì còn thể sưởi lửa. Em ra ngoài sẽ kh tiện như ở nhà đâu, với lại mang chăn rách thì chỉ tổ bị ta chê cười.”
Lưu A Hà kh nói nữa, mặc bộ quần áo đẹp nhất của , vừa chải đầu vừa chồng thu xếp đồ cho .
Trong mắt tràn đầy kỳ vọng và mong đợi về tương lai.
Luồn đại một củ khoai lang hấp vào túi, Khâu Cường vác bao và dẫn Lưu A Hà lên huyện.
Hai vợ chồng ra khỏi nhà lúc năm rưỡi sáng, thở hổn hển bộ đến huyện thì đã hơn sáu giờ bốn mươi.
Hai theo như hẹn hôm qua, đợi ở cửa hàng lương thực phía sau ểm dừng xe khách.
Một lúc sau, Kiều Hữu Tài cũng đến.
xa xa đôi giày và ống quần lấm đất của hai vợ chồng, biết ngay là họ đã dùng đôi chân lần theo ánh trăng từ nhà đến.
kh lên tiếng, trước tiên đến cửa hàng ăn quốc do ở huyện mua bảy cái bánh bao nhân thịt lớn, mới đến cửa hàng lương thực gặp hai .
“Chị hai, hai rể, hai đến sớm hơn à?” - Kiều Hữu Tài chưa đến nhưng tiếng đã đến trước.
Lưu A Hà và Khâu Cường vội vàng đứng dậy từ dưới đất: “Kh , chúng cũng vừa đến.”
Kiều Hữu Tài l ra một cái bánh bao từ túi gi dầu, đưa phần còn lại cho Lưu A Hà và Khâu Cường: “Ăn sáng , xe khách còn một lúc nữa mới đến.”
Lưu A Hà vội vã khoát tay: “Kh, kh, chúng ăn , đúng vậy, chúng ăn xong mới đến.”
Kiều Hữu Tài nhét túi vào lòng cô: “Dù đã ăn , đường xa như vậy cũng đói thôi. Ăn nh , lát nữa vào thành phố biết đâu làm việc ngay, lúc đó kh sức thì kh được.”
Lưu A Hà nghe vậy cũng kh từ chối nữa: “Cảm ơn.”
Cô l một cái, lại đưa túi gi dầu cho Kiều Hữu Tài. Kiều Hữu Tài đỡ l đưa ngược vào lòng Khâu Cường.
“ kh thể chúng ăn chứ? Tối qua ăn trứng đường thẻ đâu khách khứa gì với hai .”
Khâu Cường sững sờ một chút, cũng đưa tay l một cái, lại đưa túi gi dầu còn lại cho Kiều Hữu Tài.
Kiều Hữu Tài kh nhận: “Phần còn lại cho bọn trẻ, cái bánh bao thịt này của chú mời bọn trẻ, còn mời nổi.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.