Tn80: Quân Hôn Ngọt Ngào, Chồng Trước Hối Hận Rồi
Chương 210: Hãy Nhớ Lấy, Đừng Chọc Tôi
Cố Vân Châu hoàn toàn kh để ý đến sự van xin của Vương Lạc, nh chóng nhặt nhạnh đồ đạc của và nhét đại vào túi hành lý.
Vương Lạc hoảng hốt chạy đến giật l chiếc túi của .
“Vân Châu, con đang làm gì vậy? Con nhất định làm khó mẹ như thế ? Mẹ là mẹ của con đó~”
Vừa lúc Cố Hồng Bước bước vào cửa đã nghe th tiếng ồn ào trên lầu, vội vàng lên lầu xem xét.
“Chuyện gì thế?”
th hai mẹ con đang giằng co với nhau, mặt hầm hầm hỏi.
Vương Lạc như bắt được phao cứu sinh, “Hồng Bước, mau nói với nó , nó lại định bỏ , hu hu, lúc này mà thì bên nội mẹ biết giải thích thế nào đây, nó cố tình làm mẹ khó xử đó~”
Cố Hồng Bước tim gan như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.
Cái gì gọi là làm Vương Lạc khó xử, chẳng lẽ kh khó xử ?
Lần trước đã bỏ chạy vào đêm ba mươi Tết, bị lão gia chỉ thẳng vào mặt mắng, trong khu gia thuộc, giữa các đồng đội, bao nhiêu chỉ trỏ sau lưng, châm chọc .
cũng kh ngờ, đứa con trai út đã thành ra cái thể này mà trong quân ngũ vẫn nhân duyên khá tốt.
Ngay cả cấp trên của cũng bênh vực nó, nói móc nói méo với , thậm chí Vân Hải còn vì chuyện này mà bị bài xích trong quân đội.
Bây giờ vừa mới yên ổn, tình hình vừa khá lên chút ít, lại thêm một lần nữa...
Nghĩ đến hậu quả sau đó, mặt Cố Hồng Bước tái x.
Giọng lập tức dịu xuống, tiến đến kéo túi hành lý của Cố Vân Châu, khuyên nhủ nhẹ nhàng.
“Kh , Vân Châu, con đang làm gì vậy? Ở nhà lại chỗ nào kh vừa ý con ?
Đều là một nhà, con việc gì thì cứ nói ra, đều là lớn , còn cứ động một tí là chơi trò bỏ nhà hoài vậy?”
Cố Vân Châu lạnh lùng, “Ông hỏi nhầm , nên hỏi mẹ mới đúng.”
Cố Hồng Bước vội quay đầu Vương Lạc sốt ruột, “Tốt đẹp thế này, em lại chọc nó làm gì?”
Vương Lạc ấm ức mếu máo, “Em cũng kh biết em đã làm gì nữa, em mới nói hai câu thôi, nó đã đứng dậy thu đồ định , giống như...”
Giống như não vấn đề vậy.
Vương Lạc tức sắp c.h.ế.t được, viên đạn đó b.ắ.n vào cạnh tim, kh b.ắ.n vào não, cả con lại đảo lộn tính cách thế chứ.
Trước đây đứa con ngoan ngoãn nghe lời kh bao giờ khiến họ bận tâm, giờ lại trở thành nghịch tử, nói móc nói méo với họ cũng đành, động một tí lại xách túi định bỏ .
Một chút cũng kh quan tâm đến hậu quả mà hành động của nó sẽ gây ra cho gia đình.
Cố Hồng Bước nghe vợ nói, lập tức quay đầu Cố Vân Châu, “Con th đ, mẹ con cũng kh biết đã làm gì!”
Túi hành lý của Cố Vân Châu bị Cố Hồng Bước giật l, ôm chặt trong lòng.
“Vân Châu à, bây giờ tính khí con ngày càng...”
Lời còn chưa dứt, Cố Vân Châu đã bỏ lại túi đồ, bước lớn ra ngoài.
“Này này này~”
Cố Hồng Bước ném túi hành lý cho vợ, vội vàng chạy lên ngăn con.
“Vân Châu, Vân Châu, con đang làm gì vậy? Ông nội con tuổi đã cao thế này , thọ con cũng kh thể để vui vẻ một chút ? việc gì con cứ nói ra.
Dù con muốn , cũng đợi nội xong sinh nhật đã chứ, kh thì truyền ra ngoài, ta sẽ bảo con bất hiếu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tn80-quan-hon-ngot-ngao-chong-truoc-hoi-han-roi/chuong-210-hay-nho-lay-dung-choc-toi.html.]
Cố Vân Châu kh chút biểu cảm, “Tính mạng con còn kh biết lúc nào sẽ mất, con còn quan tâm đến d tiếng?”
Cố Hồng Bước tính tình cũng nổi lên, quay sang Cố Vân Châu nói, “Rốt cuộc con muốn làm gì chứ!!!”
Cố Vân Châu lạnh lùng Cố Hồng Bước, “Ông nên hỏi mẹ muốn làm gì mới đúng?”
Vương Lạc vội giải thích, “Mẹ, mẹ chỉ lên hỏi Vân Châu muốn ăn gì, để mẹ sắp xếp.”
Cố Vân Châu vẫn là câu đó, “ bà kh hỏi Cố Vân Hải thích ăn gì?”
Vương Lạc như trời giáng.
Bà hỏi con trai thích ăn gì mà cũng thành sai ?
Cố Vân Châu tiếp tục, “Bà mượn cớ hỏi thích ăn gì để lên án cảnh cáo kh?
Lên án năm trước đã bỏ vào đêm ba mươi Tết, cảnh cáo , Cố Vân Hải kh thiếu nợ cái gì, , các sợ sẽ làm gì ta ?
đã thành ra thế này , còn gì thể đe dọa được Cố Vân Hải nữa?
Hơn nữa, rốt cuộc thiếu nợ hay kh, trong lòng các kh số à?”
Cố Vân Châu vừa nói ra lời đó, Vương Lạc và Cố Hồng Bước đều ánh mắt lảng tránh, né tránh tầm của .
Một lúc lâu, Cố Hồng Bước quay sang quát lớn với Vương Lạc, “ làm mẹ như em kh? Con trai thích ăn gì mà em cũng kh biết?
đã nói với em chưa, Vân Hải đã lớn thế , em hãy quan tâm nhiều hơn đến Vân Châu.
Còn nữa, em đừng vô cớ nói bậy trước mặt Vân Châu, chính vì mẹ kh biết phân biệt nặng nhẹ như em, hai em chúng mới hiềm khích!”
Vương Lạc vừa định tr cãi, đối mặt với ánh mắt của Cố Hồng Bước, lời trong miệng kh nói ra.
Cố Hồng Bước quát mắng Vương Lạc xong, mới quay lại cười với Cố Vân Châu nói, “Này Vân Châu, là mẹ con kh biết ăn nói, con đừng để bụng.
Con xem, trước đây con một mực theo nội trong quân đội, thời gian ở với chúng ta cũng ít, nên trên phương diện sinh hoạt nhiều chỗ chúng ta đã lơ là con.
Sau này và mẹ con nhất định sẽ bù đắp cho con thật tốt, ngày mai là sinh nhật nội , con đừng gây rối nữa được kh?”
Cố Vân Châu đón l ánh mắt của Cố Hồng Bước, “Hãy nhớ l, đừng đến qu rầy , nói kh chỉ là các , bao gồm cả Cố Vân Hải và Lưu Tân Duyệt.
Tốt nhất nói với bọn họ một tiếng, kh việc gì thì đừng đến chọc .
Nếu còn nghĩ như trước đây, đến trước mặt tìm cảm giác tồn tại, động một tí lại chọc một cái, dám đảm bảo, kẻ mất mặt chắc c sẽ là bọn họ.”
Nói xong, Cố Vân Châu giật l túi hành lý từ tay Vương Lạc và trở về phòng.
Cố Hồng Bước thở phào nhẹ nhõm, “Đứa con ngỗ nghịch này, thật là coi trời bằng vung.”
Vương Lạc ấm ức kh thôi, “Hồng Bước, hu hu, Vân Châu lại biến thành như thế này vậy? Giống như một con nhím vậy, chúng ta là một nhà mà, thái độ của nó là thế nào chứ? Như đối phó với kẻ thù giai cấp vậy.
Chúng ta là cha mẹ của nó, Vân Hải là trai ruột của nó mà, xem những lời nó nói kìa.”
Cố Hồng Bước quát thầm, “Được , em đã biết nó và trước đây kh giống nhau, thì đừng trước mặt nó lảm nhảm nữa.
Hiện tại tình hình của nó thế nào trong lòng em kh số ? Từ chỗ cao như thế ngã xuống, thân thể lại thành ra thế này, nếu là em, em tâm trạng nào để dỗ dành gia đình vui vẻ kh?”
Vương Lạc tr cãi nhỏ, “Gì mà gọi là lảm nhảm, em chỉ hỏi nó muốn ăn gì? Phân tích cho nó hiểu tính nghiêm trọng và hậu quả của việc lần trước nó bướng bỉnh bỏ , em chỉ sợ trong lòng nó oán trách Vân Hải, mới muốn giải thích với nó, ai ngờ nó hiểu lầm thành ra thế, em là mẹ nó, dạy nó vài câu mà cũng kh được nói ?”
Cố Hồng Bước kh vui Vương Lạc một cái, “Con trai ruột của em, nó thích ăn gì mà em cũng kh biết à?
Cha nói đúng, kh trách Vân Châu kh thân với chúng ta.
Nhiều năm nay, em chỉ cần chuyển một phần tâm trí đặt trên Vân Hải sang Vân Châu, nó cũng kh đến nỗi biến thành như bây giờ!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.