Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tn80: Quân Hôn Ngọt Ngào, Chồng Trước Hối Hận Rồi

Chương 216: Thuở Nào Mang Chí Lớn Tung Trời

Chương trước Chương sau

Đường Hương Ngọc dẫn Trì Tố Trân, đôi mắt đỏ hoe vì khóc, về nhà .

Trì Tố Trân càng khóc càng th ấm ức, nghĩ đến những lời Trần Văn Đức quát tháo cùng ánh mắt trách móc, thất vọng của , cô khó chịu đến nghẹt thở.

Đã từng, cô tưởng rằng chỉ cần hai thật lòng yêu nhau, là thể vượt qua mọi khó khăn.

Nhưng bây giờ, cô phát hiện kh vậy, tình yêu rốt cuộc là thứ gì chứ?

Chưa đầy nửa năm, cô đã hối hận , lẽ ra cô nên nghe lời bố mẹ, nên tìm một đàn c việc trong thành phố.

Tài tử của khoa Văn ích gì chứ? kh thể giúp cô làm việc, kh thể nuôi sống cô, cũng kh thể kiếm về thịt cá, bột mỳ trắng cho gia đình.

Đã từng cô ngưỡng mộ tài hoa văn chương của Trần Văn Đức, giờ đây sống thực tế mới phát hiện, thứ đó chẳng đáng một xu.

Đường Hương Ngọc vắt khăn cho Trì Tố Trân lau mặt. Bản thân bà kh lòng dạ sắt đá, nghĩ đến cảnh cũng từng làm dâu mà khổ sở mới qua được, bà tốt bụng khuyên nhủ:

"Tố Trân này, bình thường cháu đừng đối đầu với mẹ chồng. Bà ta miệng lưỡi lắm lời, ăn nói cay nghiệt, cháu là vai vế nhỏ, đương nhiên thấp hơn bà ta một bậc. Cháu tr cãi với bà ta, chẳng là tự chuốc l khổ đau hay ?

Cháu cũng đừng trách Văn Đức. Nếu cháu cứ cãi vã với Văn Đức đến mức làm tổn thương tình cảm, chẳng là đẩy về phía mẹ chồng cháu hay ?

Sau này gặp chuyện gì, đều đứng về phía mẹ chồng cháu, thì lúc đó cháu mới thực sự khổ."

Một bên khác, Xa Kim Mai đang đập nồi đập chảo.

Hôm nay trận chiến này, bà ta dựa vào d nghĩa bề trên tg thế một chút, nhưng cũng chẳng kiếm được bao nhiêu lợi.

May mắn là cuối cùng con trai vẫn đứng về phía .

Trần Văn Đức lúc nãy đ kh tiện nói, giờ mới tìm cách nói lý lẽ với Xa Kim Mai.

"Mẹ, Tố Trân chỗ nào làm kh tốt, mẹ cứ nói rõ ràng với con bé. Trước khi kết hôn mẹ đã biết nó được nu chiều lớn lên .

ai sinh ra đã biết làm những việc đồng áng đâu? Nó đã hứa với con sẽ thay con hiếu thảo với bố mẹ, chăm sóc em chồng, chúng ta cho nó thời gian thích ứng chứ."

Trần Văn Đức sắc mặt khó coi, giọng ệu cũng mang theo bất mãn, "Mẹ nói chuyện đừng lúc nào cũng đ.â.m chọt, ném đá giấu tay. Bình thường tính nó khá tốt, nếu mẹ nói chuyện kh quá đáng, thì đã kh xảy ra chuyện như vậy!"

Xa Kim Mai lập tức vỡ òa.

", đúng là kh ai sinh ra đã biết! Vậy mẹ sinh ra là để nợ nhà các hay ?

Trước đây bảo làm cỗ bàn lớn, tiền cỗ bàn l từ tiền hồi môn của nó. Nào, nói cho mẹ nghe xem, tiền đâu?

Chỉ vì chuyện hai kết hôn, nhà còn ký gi nợ, ngay cả học phí của em trai còn thiếu đây này."

Xa Kim Mai trong lòng đầy đắng cay, tại kh ai th cảm cho bà chứ?

" bảo mẹ th cảm cho này, thể tất cho kia, vậy ai sẽ th cảm cho mẹ đây? Hu hu…

cả ngày đóng cửa trong phòng viết lách, thùng gạo trong nhà sắp cạn đáy kh th, mảnh vá trên chúng mẹ kh th.

Bố ho cả đêm kh nghe th, em trai nói thầy giáo đã ểm d nó m lần cũng giả vờ kh biết.

Vụ xuân đã qua , hoa màu trên ruộng kh ai quản, còn muốn mẹ thế nào nữa đây hu hu hu~"

Mặc dù Xa Kim Mai kh nói rõ, nhưng ý tứ trong lời đã quá rõ ràng.

Trần Văn Đức xấu hổ đến đỏ mặt, "Lại thế nữa, lại thế nữa! Tại mẹ lúc nào cũng nhai nhai lại mãi những chuyện này? Con kh đang nỗ lực ? Là do mẹ, do mọi ở nhà suốt ngày cãi vã, kh một phút yên ổn, khiến con căn bản kh tâm trạng yên tĩnh để sáng tác!"

Xa Kim Mai gào lên: " sáng tác cái khỉ gì! ta sắp c.h.ế.t đói còn sáng tác! kh nói bản thảo của thể đổi l gạo mì trắng ?

Ở đâu? l ra cho mẹ xem này!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tn80-quan-hon-ngot-ngao-chong-truoc-hoi-han-roi/chuong-216-thuo-nao-mang-chi-lon-tung-troi.html.]

Mẹ chỉ một mạng này thôi, cứ xem đến lúc nào thì bức c.h.ế.t mẹ !"

"Trước đây mẹ bảo cưới Kiều Đại Nha về, kh chịu, cho rằng ta kh học thức, kh xứng với . nhất định cưới con tiện nhân hồ ly Trì Tố Trân đó về, cưới về để làm gì? nói cho mẹ biết cưới về để làm gì?"

Xa Kim Mai nhớ lại lời trong làng nói nhà họ Kiều ở trong thành còn mở được cửa hàng, trong lòng càng hận. Nếu lúc trước Trần Văn Đức chịu nghe lời bà, nhà đến nỗi khó khăn thế này kh?

" kh muốn cưới Kiều Đại Nha về chăm lo cho gia đình, con thích là Trì Tố Trân lại chẳng làm được trò trống gì. Vậy thì thay nó gánh vác gia nghiệp nhà họ Trần này ! hãy để bố mẹ được nghỉ ngơi, giải quyết học phí cho em trai em gái !

Nếu thực sự cái quyết tâm như lúc cưới Trì Tố Trân, chiều nay hãy cùng mẹ xuống ruộng làm !"

Xa Kim Mai giọng ệu dứt khoát, "Bố mẹ nuôi lớn khôn, vất vả cho ăn học, lại còn cưới vợ cho . Bố vì các mà thân thể suy kiệt, giờ đây mẹ già này còn vất vả nuôi các nữa hay ?"

Trần Văn Đức kh dám thẳng vào mắt Xa Kim Mai, ánh mắt đảo chỗ khác, giọng nói cũng nhỏ dần.

" đàn bà quê mùa ngu dốt, chỉ biết chăm chăm vào chút lợi nhỏ trước mắt. Con đã nói , con sẽ kh mãi như thế này. Con cần thời gian! Việc mẹ và mọi cần làm bây giờ là tạo cho con một môi trường tốt, để con thể yên tâm sáng tác kh lo nghĩ. Các thân nhất của con, các nên ủng hộ con chứ!"

Nói xong, Trần Văn Đức đứng dậy thẳng về phòng sách của , đóng sầm cửa lại.

Bước vào phòng, tâm trạng vẫn chưa thể bình tĩnh.

Tiếng gào thét của Xa Kim Mai kh ngừng hiện lên trong đầu, khiến vô cùng bực bội.

ra cửa sổ, cố nén nỗi uất ức trong lòng, quay cầm l cây bút máy, viết thật mạnh lên cuốn sổ một bài thơ:

"Cành rậm rạp rối lòng ta,

Đường lầy ngòi rãnh khó qua khó lường.

Núi cao thăm thẳm hoa lê,

Gió mưa dập vỗ, hiên ngang vách ngàn."

Nét bút cuối cùng hạ xuống, trực tiếp rách toạc tờ gi bên dưới ngòi bút, đủ th đã dùng lực mạnh đến thế nào.

là kẻ đọc sách, đầy tài văn chương, nhất định thể dựa vào tài học của mà nên !

"Chỉ là vận may kh tốt, bị cái đống bùn lầy nơi gia đình này kéo lại mà thôi. Thuở nào mang chí lớn tung trời, Giờ đây th lối mịt mù khôn thấu." Giọng mang theo nỗi buồn.

" chỉ là chưa gặp được quý nhân của thôi. Chỉ cần cho cơ hội, nhất định sẽ khiến những kẻ cười nhạo ên rồ hiểu…"

Trần Văn Đức tự an ủi , mơ tưởng đến cảnh sau khi c thành d toại, mọi sẽ xu nịnh, tâng bốc, sùng bái .

Trong chốc lát, toàn thân tràn đầy khí thế.

với tay nhặt l bản thảo chưa hoàn thành bên cạnh, bắt đầu kiểm tra.

Đây là một bài tùy bút ca ngợi làng quê mà đã vắt óc viết ra, toàn bài từ chương hoa lệ, ngôn từ ưu mỹ, đầy rẫy các câu văn ệp cấu, kỹ xảo, thậm chí còn m bài thơ vui tự phối theo.

chép lại bài tùy bút thành m bản, cùng với m bài thơ đã chép sẵn trên bàn, cẩn thận cho vào trong phong bì.

Bốn phong bì, bốn địa chỉ nhận.

Một bản thảo gửi nhiều nơi, kh tin lại kh gặp được một biết hàng.

Trời sắp tối hẳn, Trì Tố Trân vẫn chưa ý định về nhà. Đường Hương Ngọc lịch sự hỏi:

"Tố Trân, hôm nay đừng về nữa, ở lại nhà tam thẩm ăn cơm hãy . Vừa hay trong nhà còn để dành được một lát thịt muối từ Tết."

Trì Tố Trân vốn kh muốn về, nghe th còn thịt muối, lập tức gật đầu: "Dạ, vậy hôm nay cháu ở lại nhà tam thẩm ăn vậy."

"Vẫn là nhà tam thẩm tốt, lúc này còn thịt muối. Cháu gả vào nhà họ Trần lâu như vậy, chỉ th một bát trứng hấp. Mẹ chồng cháu keo kiệt lắm."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...