Tn80: Quân Hôn Ngọt Ngào, Chồng Trước Hối Hận Rồi
Chương 233: Hồ Xương Lương bị đâm
“Ai mua thịt lừa vậy?” Kiều Giang Tâm đĩa thịt lừa trên bàn hỏi.
Bành Chí Hoa đáp: “ mua đ. Lúc trước Tân Nghiên vì m cái bánh chẻo thịt lừa mà còn khóc mếu đây này, lát nữa để cô ăn cho đã.”
Lưu Tân Nghiên vội vàng l quà ra: “Giang Tâm, đây là đồ mua cho , còn đây nữa, món này là cho dì hai và A Lý.”
Biết là còn thêm cả Đào Tử, Lưu Tân Nghiên còn bù lại cho Đào Tử một chiếc nơ buộc tóc bằng vải lụa.
Đào Tử vui mừng khôn xiết, cô bé kh ngờ cũng phần.
Kiều Giang Tâm liếc túi lớn bên cạnh đĩa thịt lừa, hơi ngạc nhiên Cố Vân Châu: “Cái này là cho à?”
Cố Vân Châu ngồi ở bàn bên cạnh, ánh mắt dính chặt vào Kiều Giang Tâm, cười tủm tỉm.
“À, cái này… đặc sản Tế Châu. Lúc trước nói là mang quà về cho mà, kh biết mua gì, th Tân Nghiên thích ăn nên cũng mua cho một ít.”
Kiều Giang Tâm mở túi ra, bên trong kh ít đồ: một túi đồ ăn vặt, còn băng đô, khăn lụa và cả bút máy.
Cô l ra chiếc bút máy nữ tính xinh xắn kia.
Cố Vân Châu giới thiệu: “ thường xuyên ghi chép sổ sách và học bài, th cây bút đang dùng kh được tốt lắm, nên tiện tay mua cho một cây. Nhân viên bán hàng giới thiệu mẫu này là dành cho nữ, nhẹ và viết trơn, hợp với .”
Sợ Kiều Giang Tâm khách sáo với , Cố Vân Châu lại nói: “ đừng khách sáo với nhé. thường xuyên đến đây ăn uống kh tốn tiền, còn kh chịu nhận tiền của . Nếu còn khách sáo, thì cũng ngại kh dám lên đây ăn cơm nữa.”
Kiều Giang Tâm bác bỏ: “ thể so sánh như vậy được? và Tân Nghiên đã giúp biết bao nhiêu việc. Hơn nữa còn thường xuyên mua thức ăn về, chỉ giúp tay cầm cái xẻng xào nấu cùng ăn một bữa thôi. Cây bút máy này kh rẻ chút nào.”
Bành Chí Hoa vội ngắt lời: “Đây là Vân Châu tự tay lên cửa hàng bách hóa chọn đ. mà khách sáo, thì coi như phí c vô ích . nhận mới vui, nếu cảm th áy náy, lát nữa nấu cho bọn một bàn tiệc toàn lừa là được.”
Kiều Giang Tâm cũng kh khách sáo giả tạo, trong lòng nghĩ lát nữa tìm cơ hội tặng lại quà là được.
“Được , hôm nay ăn tiệc toàn lừa.”
Cô cất hết đồ đạc vào phòng , xách thịt lừa định vào bếp.
“Mọi ngồi chờ một lát nhé, vào sơ chế thịt lừa.”
Lưu A Hà mắt, theo vào trong: “Giang Tâm, dì cùng với cháu. Đào Tử kia, con tr khách bên ngoài một chút.”
“Dạ.” Đào Tử ngượng ngùng đáp.
Cô bé nghe dì hai nói , m vị này lẽ là cổ đ lớn của cửa hàng, cô bé hơi sợ, sợ làm kh tốt chỗ nào, ta sẽ bảo chị Giang Tâm đuổi việc .
Lúc trước mới đến, mẹ cô nói với chị Giang Tâm chỉ cần cho ăn ở là được, nhưng làm được một tuần, chị Giang Tâm đã tìm cô nói chuyện, bảo một tháng sẽ trả cho cô mười hai tệ, và sẽ kh nói với mẹ cô, để cô tự lén tiết kiệm mua đồ dùng cho .
Một tháng mười hai tệ, cả đời cô chưa từng th nhiều tiền như vậy, được ăn ngon ở tốt, lại còn tiền, cô vô cùng trân trọng c việc khó khăn lắm mới được này.
Bên ngoài, Lưu Tân Nghiên trở về môi trường quen thuộc lại tràn đầy sức sống, đứng cạnh lồng hấp bánh ở cửa giúp khách l bánh bao, gặp khách quen còn nhiệt tình nói chuyện vài câu.
“Chào bác Bảy, lâu kh gặp, bác lại khỏe ra .”
“Ừ, cháu về à, trước về quê một chuyến, ha ha ha, chỉ là nhớ mọi quá thôi, thế nên lại vội vã quay về đây.”
Cố Vân Châu th Bành Chí Hoa cứ chằm chằm vào Lưu Tân Nghiên, liền nhỏ giọng nói: “Từ nhỏ đã để ý , bây giờ may mắn thoát được hôn ước, nắm chặt l, cẩn thận Âu Dương Nhược Phi đuổi theo đến huyện Ninh, lúc đó lại kh còn phần của nữa.”
Bành Chí Hoa vốn đang gương mặt tươi cười rạng rỡ của Lưu Tân Nghiên mà thầm mừng, nghe vậy kh khỏi sững sờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tn80-quan-hon-ngot-ngao-chong-truoc-hoi-han-roi/chuong-233-ho-xuong-luong-bi-dam.html.]
“Cái gì? Thằng khốn Âu Dương Nhược Phi đó còn đuổi đến tận đây ?”
Cố Vân Châu nói: “Tính ta ngoài c việc ra thì kh nhiệt tình với ai, nhưng bao nhiêu năm nay kh thiếu những nữ đồng chí vây qu , ngoài Tân Nghiên ra, th thèm để ý đến ai khác kh? Dù cũng lớn lên cùng nhau, luôn quấn quýt bên đột nhiên kh làm nữa, kh chừng sẽ kh quen. Hơn nữa, nghe nói Tân Nghiên là trực tiếp đến nhà họ Âu Dương để hủy hôn, Âu Dương Nhược Phi còn chưa biết đâu, nếu biết , thể sẽ tìm đến đ.”
Bành Chí Hoa lập tức sốt ruột: “ mà dám đến, đánh c.h.ế.t .”
Cố Vân Châu xúi giục: “Nói cho cùng cũng kh thể ở đây mãi được, chiều muộn nhất là về đơn vị còn gì, lần sau gặp nhau kh biết là khi nào nữa. Thôi thì, trước khi trực tiếp nói rõ ra .”
Bành Chí Hoa im thin thít.
Kiều Giang Tâm bận rộn cả buổi trưa, làm ra ba món đại trà: bánh chẻo thịt lừa, thịt lừa xào, thịt lừa hầm củ cải.
Phó viện trưởng Vương cũng được gọi đến ăn giải ngán, thêm cả Kiều Giang Tâm, một bàn ngồi năm .
Phó viện Vương nuốt miếng thịt lừa hầm nhừ mềm, lại gắp tiếp bánh chẻo: “Kh trách ta nói trên trời thì thịt rồng, dưới đất thì thịt lừa. Món này các kiếm đâu ra vậy? Lần trước nghe nói các bánh chẻo, kh gọi ăn nhỉ, thể góp tiền mà.”
Lưu Tân Nghiên nói kh rõ ràng vì miệng đầy đồ ăn: “ và Cố tổng cộng mới ăn lần thứ ba thôi, hai lần đều là Bành kiếm được, lần trước trả giá đắt lắm mới mua được một cân thịt, gói bánh chẻo còn kh đủ bọn ăn nữa là. Ông lão này kh nói huyện Ninh là sào huyệt của ? Ông kiếm , bọn cũng sẵn sàng góp tiền.”
Bành Chí Hoa gắp cho Lưu Tân Nghiên một miếng thịt lừa: “Em thích thì lần sau lại tìm.”
Lưu Tân Nghiên vội gật đầu: “Ừ, em thích, nếu thể gặp được thì cứ kiếm về . Phó viện trưởng Vương vừa nói đ, sẽ góp tiền cho mà.”
Kiều Giang Tâm miếng thịt lừa mà Bành Chí Hoa gắp vào bát Lưu Tân Nghiên, tay gắp đồ ăn cũng khựng lại.
Ánh mắt vô thức liếc Cố Vân Châu, dùng mắt hỏi : Hai này chuyện gì vậy? cảm giác hai họ như tình ý gì với nhau vậy?
Cố Vân Châu nhận được ánh mắt chất vấn của Kiều Giang Tâm, cũng gắp từ đĩa củ cải ra một miếng thịt lừa bỏ vào bát Kiều Giang Tâm.
Kiều Giang Tâm miếng thịt lừa trong bát , cả sững sờ.
Vừa mới còn nghĩ Lưu Tân Nghiên tình ý, bây giờ thì cô, cô cũng thế ?
“Ăn nh , kh thì bị Tân Nghiên và Phó viện trưởng Vương tr hết .” Cố Vân Châu khẽ nói.
“Ừ, ừ…”
Ngay lúc này, bên ngoài cửa kh xa vang lên một tràng tiếng thét kinh hãi.
“Á á á á, cứu mạng với, cứu mạng với!”
Kiều Giang Tâm vội đứng dậy: “Là tiếng Thái Tiểu Huệ?”
Một đoàn vội vã đứng dậy bước ra ngoài.
Vừa ra đến cửa đã th một cảnh tượng hãi hùng: Hồ Xương Lương tay ôm bụng, mặt trắng bệch chạy về phía này, m.á.u tươi đang trào ra từ kẽ tay , nhỏ xuống đất thành vệt, còn phía sau , một gã đàn mặt mày ên cuồng đang đuổi theo.
“Đứng lại, mày hủy hoại sự nghiệp của tao, tao đ.â.m c.h.ế.t mày!”
th đối phương sắp đuổi kịp Hồ Xương Lương, Thái Tiểu Huệ hoảng hốt hét liên tục, những xung qu càng hỗn loạn.
Bành Chí Hoa nh tay lẹ mắt, một bước chéo chân kéo Hồ Xương Lương giật về phía sau, một cước đá vào n.g.ự.c gã đàn kia.
Gã đàn bị đá văng ra, Hồ Xương Lương ôm vết thương ngã vật xuống trước mặt Phó viện trưởng Vương, cả hai bàn tay đều nhuốm đầy máu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.