Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tn80: Quân Hôn Ngọt Ngào, Chồng Trước Hối Hận Rồi

Chương 280: Thuốc Độc Bị Phát Giật

Chương trước Chương sau

“Đồ súc sinh!!!”

“Một nhà toàn đồ súc sinh kh biết xấu hổ, bắt nạt ta quá đáng lắm . Chúng nó tưởng em kh còn ngoại gia, tưởng cả nhà ta c.h.ế.t hết kh còn ai đứng ra bênh vực em cho em làm chủ nữa ?”

Nghe Trì Tố Trân kể xong, Trì mẫu tức giận đến mức phổi như sắp nổ tung, bà ta giận run cả , khuôn mặt già nua chùng nhão run rẩy.

“Chúng nó đáng đời! Đáng đời cho cái nhà họ Trần tan cửa nát nhà, đáng đời cho chúng nó tuyệt tự tuyệt tôn. Đó là báo ứng! Nhà họ Trần làm quá nhiều chuyện thất đức, trời x cũng kh tha. Bắt Trần Văn Đức c.h.ế.t mẹ lại mất con.”

Chửi xong nhà họ Trần, Trì mẫu vẫn chưa hả giận, trong lòng bà ta như núi lửa phun trào.

Kh kịp nghĩ đến việc con gái vừa sảy thai chịu nổi kích động hay kh, bà ta chỉ thẳng vào Trì Tố Trân mà mắng:

“Mày cũng đáng đời! Tao với bố mày cho mày ăn học, muốn mày tương lai, kết quả thì ? Một cuộc đời tốt đẹp lại bị mày hủy hoại thế này. Chúng tao vạch cho mày con đường thênh thang rộng mở mày kh , mày đ.â.m đầu leo vách núi cheo leo kia.

ta nói kh sai, đồ phí tiền đúng là đồ phí tiền. Chúng tao đáng ra kh nên đối xử tốt với mày như vậy, đáng ra nên để mày sống cái kiếp đói tám bữa trong ba ngày kia, đáng ra nên gả mày từ sớm.

Mày lại mày xem, mày về nhà chồng chưa đầy một năm, mày còn ra hình thù ta nữa kh?

Hồi đó tao với bố mày, nói với mày bao nhiêu lời gan ruột, hả? Chúng tao bảo thằng Trần Văn Đức đó kh tốt, mày đừng tin, chúng tao bảo cái nhà họ Trần đó là cái hố lửa, mày đừng nhảy vào. Mày còn cái thứ tình yếu chó đẻ gì đó, mày yếu , giờ suýt mất mạng này, mày còn yếu nữa kh hả?

Mày chính là đồ ngu đần, cứ như bị ma ám vậy. Chúng tao làm cha mẹ lẽ nào lại hại mày kh thành?

Mày đọc sách nhiều thế, nhà ta lại còn là cả hai vợ chồng đều làm c chức nhà nước, nào là dì mày, nào là chị dâu mày, chúng tao giới thiệu cho mày bao nhiêu th niên tốt. Tuỳ tiện bê một đứa ra so sánh, cũng kh biết hơn cái thằng mặt trắng Trần Văn Đức bao nhiêu lần.

Chúng tao ngàn phòng vạn ngăn, kết quả là mày liền cả mặt mũi cũng kh cần nữa, sợ chúng tao kh đồng ý, mày cho ta uống thuốc kích dục. Tao nói cho mày biết, cái tội mày chịu hôm nay, đều là đáng đời cho mày cả...”

Vừa từ phòng làm việc của bác sĩ trở về, định đẩy cửa vào, Trần Văn Đức toàn thân cứng đờ đứng sững trước cửa.

Trong đầu chỉ còn văng vẳng lời nói của Trì mẫu:

“Chúng tao ngàn phòng vạn ngăn, kết quả là mày liền cả mặt mũi cũng kh cần nữa, sợ chúng tao kh đồng ý, mày cho ta uống thuốc kích dục....”

“...mày cho ta uống thuốc kích dục....”

“Mẹ ơi, mẹ đừng nói nữa, hu hu hu hu~” - đó là giọng nói vừa xấu hổ vừa phẫn uất, cầu xin của Trì Tố Trân.

“Bây giờ thì mày biết xấu hổ đ. Mày tự làm hỏng cả cuộc đời mày đ. Mày mù , bao nhiêu th niên tốt cho mày chọn, chọn chọn lại lại chọn một cục phân chó thối.

Cái nhà họ Trần đồ trời đánh thần sét g.i.ế.c nổi , với những chuyện trắc đức chúng nó làm, c.h.ế.t một bà mẹ một đứa cháu trai vẫn còn chưa đủ, lẽ ra trời nên giáng một tia sét xuống, đánh c.h.ế.t hết từng đứa từng đứa một...”

Tiếng chửi mắng ên cuồng, tức giận của Trì mẫu kh ngừng vọng ra từ khe cửa.

Trần Văn Đức mặt lạnh như tiền, quay bỏ .

Trong mắt toát ra hơi lạnh thể làm ta đ cứng, bàn tay siết chặt, tờ gi trong tay bị vò nát thành một cục ném xuống đất.

Hóa ra, lúc đó và Trì Tố Trân, kh do trẻ tuổi khí thế kh nhịn được, mà là Trì Tố Trân đã bỏ thuốc cho .

Trần Văn Đức hồi tưởng lại, hôm đó, Trì Tố Trân đến tìm , mang theo hai cái bánh bao nhân thịt, và còn tự tay đút cho ăn.

Chính là sau khi ăn cái bánh bao đó, mới...

"A a a a~"

Trần Văn Đức ra khỏi bệnh viện, giơ chân đá mạnh vào cột ện bên đường, trong miệng gầm lên một tiếng thét nghẹn ngào.

" lại đối xử với tao như vậy? lại đối xử với tao như vậy? Tao tưởng mày là tốt, tao tưởng mày khác với những khác, mày lại dám làm chuyện hèn hạ như vậy!!!"

Nghĩ lại những ngày tháng c.h.ế.t chóc, hỗn loạn vừa qua, vẻ mặt khinh thường của nhà họ Trì đối với , cùng với d tiếng bị hủy hoại, mẹ bị bức tử, mắt Trần Văn Đức đỏ ngầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tn80-quan-hon-ngot-ngao-chong-truoc-hoi-han-roi/chuong-280-thuoc-doc-bi-phat-giat.html.]

Trì mẫu, bà ta còn dám mắng , còn dám chửi nhà họ Trần. Chính nhà họ Trì đã dạy dỗ ra một đứa con gái hèn hạ như vậy, hăm hở cho đàn uống thuốc ngựa giống để trèo lên giường, chỉ để ép cưới nó về.

"Kh biết xấu hổ! Kh biết xấu hổ!!!!"

"Mẹ tao lúc đó đã kh đồng ý. Nếu kh Trì Tố Trân bỏ thuốc hại tao, tính toán tao, tao căn bản đã kh cưới nó về nhà, mẹ tao cũng kh chết, tao càng kh thể từ một văn hóa được mọi kính trọng ngưỡng mộ, biến thành kẻ vấn đề về phẩm hạnh trong mắt mọi .

Nhà họ Trì sớm đã biết chuyện này. Trong lòng họ biết rõ Trì Tố Trân đã làm chuyện kh biết xấu hổ như vậy, họ thế mà còn dám khinh thường tao.

Rốt cuộc là ai đang lấn lướt quá đáng?"

Trong mắt Trần Văn Đức lóe lên một vệt tối, hít sâu hai hơi, trấn áp cơn giận trong lòng, "Nhà họ Trì, mẹ tao sẽ kh c.h.ế.t oan đâu!"

Trong trạm xá, Trì Tố Trân vẫn còn thút thít khóc than, cảm th kh đáng.

Trì mẫu vẫn còn đang thao thao bất tuyệt chửi rủa nhà họ Trần.

Bên ngoài trạm xá, Trần Văn Đức mắt đỏ ngầu, độc ác liếc về phía trạm xá một cái, bước những bước dài rời .

Việc quan trọng nhất bây giờ là để mẹ nhập thổ yên nghỉ.

Còn nợ của nhà họ Trì, sẽ từ từ tính sau.

Trì Tố Trân là con dâu nhà họ Trần, nó dám kh trở về ?

Trì mẫu vốn đã vì hoàn cảnh của con gái mà hận nhà họ Trần, kết quả thật tốt, tiền viện phí lại để cho nhà mẹ đẻ của nó ra, còn nhà họ Trần thì biến mất dạng luôn.

Từ lúc Trì Tố Trân ra khỏi phòng phẫu thuật cho đến lúc trời tối, Trần Văn Đức thậm chí còn kh ló mặt.

Sắp đến giờ cơm , chẳng ai hỏi han quản lý gì.

Trì mẫu kh còn cách nào khác, chỉ thể dặn dò nhân viên trạm xá tr nom giúp, còn thì về nhà lo đồ ăn.

Tại nhà họ Trì, mọi đang ăn cơm thì Trì mẫu đẩy cửa bước vào.

Thạch ngoảnh lại liếc , miệng kh ngừng châm chọc: "Ôi, mẹ về à? Chắc ăn nhỉ? Cả buổi chiều vừa tốn tiền vừa tốn sức, kh biết nhà họ Trần nấu chút thịt rồng cho mẹ ăn kh?"

Đối với cô tiểu cô nương Trì Tố Trân này, Thạch trong bụng đầy oán hận.

là do chính nó đòi sống đòi c.h.ế.t để l, l lại kh chịu ở cho yên, ba ngày năm hôm lại về nhà ăn bám, qu nhiễu khiến nhà mẹ đẻ cũng kh lúc nào yên ổn.

Kh về nhà làm Hoàng hậu nương nương, thì là dẫn nhà thị oai cho nó, tưởng chồng cũng giống chồng nó, kh cần nuôi gia đình ?

Vốn nghe nói tiểu cô nương này nhập viện, con cũng kh còn, trong lòng Thạch còn chút xót thương nó, kết quả tan làm về nhà, cô ta mới biết, tiền viện phí lên trạm xá vẫn là do nhà ta ra.

Ông già bà già c.h.ế.t tiệt này, ép cô và chồng mỗi tháng nộp tiền ăn, kết quả toàn dùng để chu cấp cho con gái.

Lúc này th mẹ chồng trở về, làm cô ta thể nói lời tử tế được.

Trì mẫu vốn đã tức giận đầy bụng, ngay cả đứa con gái nằm trên giường bệnh mất nửa mạng còn bị bà ta mắng cho thậm tệ, kết quả Thạch còn dám tới tìm chuyện kh vui.

"Kh biết nói thì im miệng cho tao! Hai vợ chồng già chúng tao còn chưa chết, còn chưa đến lượt mày ở đây nói ba nói bốn chỉ tay năm ngón!"

"Mẹ..." - Thạch vươn , sẵn sàng giương oai, chuẩn bị bung lực toàn tập.

Trì Bính Khâm bên cạnh vội kéo vợ một cái: "Thôi , tiểu vừa gặp chuyện như vậy, trong lòng ai cũng kh vui, em nói ít hai câu."

Thạch đâu chiều , vung tay áo hất tung tay chồng, bát đũa trong tay rơi xuống bộp một cái trên bàn ăn.

" tưởng muốn nói ? Cái ngày tháng này muốn thì qua, kh qua được thì sớm tan cho xong. dẫn Tiểu Bảo về ngoại, đón cô em gái Hoàng hậu của về mà hầu hạ cho tốt. Vừa hay cả nhà các dính chặt l nhau, đừng đứa này đứa kia hại khác nữa."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...