Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tn80: Quân Hôn Ngọt Ngào, Chồng Trước Hối Hận Rồi

Chương 291: Trần Văn Đức Đề Nghị Ly Hôn

Chương trước Chương sau

Gọi món xong, Thái Tiểu Huệ ngẩng cằm ra hiệu cho Kiều Kiến Quốc, "Đứng phát ngốc gì thế? Đưa tiền ."

"Ừ ừ..." Kiều Kiến Quốc vừa móc túi vừa hỏi, "Nhiều, nhiều kh?"

Lưu Tân Nghiên thậm chí chẳng thèm ngẩng mắt lên, "Ba món tổng cộng ba đồng bảy, cơm trà đủ cả."

Kiều Kiến Quốc rút từ ví ra một tờ năm đồng.

Lưu Tân Nghiên tiếp l, quay luôn, "Đợi một chút, món ăn sắp lên ."

Thái Tiểu Huệ theo bóng lưng Lưu Tân Nghiên rời , tò mò về thái độ của mọi đối với Kiều Kiến Quốc.

"Kiều Kiến Quốc, khai thật , đã làm gì? mọi đều kh ưa vậy?"

"Kiều Kiến Quốc, đang hỏi đ."

Kiều Kiến Quốc bất lực nói, " đừng ồn, đang suy nghĩ."

Dừng lại ít nhất mười m giây, Kiều Kiến Quốc mới lên tiếng, " lẽ... là vì được Kiều Giang Tâm nuôi lớn, nên bọn họ mới kh ưa chăng."

"Phụt~"

Thái Tiểu Huệ phun một ngụm trà thẳng ra ngoài.

" được Giang Tâm nuôi lớn? Đầu vấn đề à? lớn hơn cô bao nhiêu tuổi?" - Thái Tiểu Huệ trợn mắt như gặp ma.

Kiều Kiến Quốc do dự một chút, cũng gật đầu.

" chỉ nghĩ ra được nguyên nhân này thôi, rốt cuộc m em Lại Tử cũng bảo đã nuôi , vợ chồng Kiều Kiến Hoa cũng bảo đã nuôi , bố mẹ cũng bảo đã nuôi , tất cả bọn họ đều nói là họ nuôi , đều kh ưa . Kiều Giang Tâm chắc cũng vì lý do đó."

" hơn cô hơn bốn tuổi, cô từ nhỏ đã theo làm việc, chưa đầy chín tuổi đã nghỉ học theo xuống ruộng. Còn , trước đó, ở nhà toàn ăn kh ngồi , kh những ăn kh ngồi , còn tr phần ngon nhất..."

Ánh mắt Thái Tiểu Huệ Kiều Kiến Quốc thêm hai phần chán ghét. Chả trách ta kh ưa, ngay cả một ngoài như cô nghe xong cũng th kh ưa nổi.

Lưu Tân Nghiên dựa vào quầy thu ngân, về phía bàn Kiều Kiến Quốc kh hiểu hỏi: "Giang Tâm, kh đuổi ta ?"

Kiều Giang Tâm cúi đầu xem do thu m ngày nay, "Chúng ta làm kinh do, đến tiêu tiền, kiếm tiền, tại đuổi ?"

Kiều Kiến Quốc ăn cơm xong, lần lữa mãi cuối cùng cũng lần mò tới quầy thu ngân.

Trên mặt nở nụ cười chiều lòng, "Cái này, Đại Nha à~"

Kiều Giang Tâm liếc một cái, "Gì? gì thì nói, nói cho ngọt ngào vào."

Kiều Kiến Quốc nghẹn lời, ấp úng m giây mới nói, " nghe Tiểu Huệ nói dạo trước về làng, muốn hỏi thăm tình hình nhà Nhị Súng Pháo, cùng như nhà ."

Kiều Giang Tâm giọng chẳng vui, "Muốn biết thì tự về mà xem ."

Kiều Kiến Quốc giọng ệu nặng nề, " kh dám."

Kiều Giang Tâm lúc này mới đưa mắt thẳng Kiều Kiến Quốc, "Lại việc kh dám làm ?"

Kiều Kiến Quốc cười khổ, "Hừ, nói ra thì dài dòng lắm. Chuyện của Nhị Súng Pháo, cũng một phần trách nhiệm. Hồi đó chính đề nghị ra ngoài lập nghiệp mà."

"Hừ, mười một năm chứ ít gì, đời m mười một năm? Huống chi, thời gian dài đằng đẵng như vậy, giữa chừng sẽ bao nhiêu biến cố, ai mà nói trước được."

"Nếu kh trở về, còn mặt mũi nào mà về làng nữa? Cho dù thực sự muốn về, trước hết cũng làm nên d phận đã."

Kiều Giang Tâm cười lạnh, " đúng là tốt thật đ, còn thời gian quan tâm khác."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tn80-quan-hon-ngot-ngao-chong-truoc-hoi-han-roi/chuong-291-tran-van-duc-de-nghi-ly-hon.html.]

Dù cô ghét nhà họ Kiều đến phát ên, nhưng gác lại ân oán cá nhân mà nói, nhà họ Kiều chưa từng lỗi gì với Kiều Kiến Quốc.

Đặc biệt là Lôi Hồng Hoa, vì đứa con bất tài này, bà ta thực sự gây chuyện tày trời, đến nỗi vợ chồng Kiều Kiến Hoa suýt tan đàn xẻ nghé, còn bản thân bà ta cũng sắp tiêu tùng .

Thôi, kh liên quan gì đến . Cô với Kiều Kiến Quốc vốn chẳng ra gì, nhà họ Kiều gặp chuyện, cô chỉ th vui.

Đối mặt với lời châm chọc lạnh lùng của Kiều Giang Tâm, Kiều Kiến Quốc cũng chẳng bận tâm, từ nhỏ đến lớn, vốn chẳng m ai đối xử tử tế với .

"Sau khi chia nhà, các khá lên, giờ còn làm cả cá thể nữa. giỏi hơn bọn . đây. Cái này... đừng nói với trong làng là gặp ở huyện Ninh nhé."

Kiều Kiến Quốc nói xong, kh đợi Kiều Giang Tâm phản hồi, quay bỏ .

Kiều Giang Tâm theo bóng lưng thảm hại của Kiều Kiến Quốc. Tên khốn này hình như thay đổi nhiều nhỉ.

Trước đây ta luôn thái độ ăn bám chờ chết, giờ lại muốn làm nên d phận.

Trạm Y tế Huyện

Trì Tố Trân lê thân thể vừa mới sảy thai x vào phòng bệnh của Trần Văn Đức.

"Trần Văn Đức! Trần Văn Đức! dậy cho ! trai vào đồn c an , mà còn nằm đây ngủ được ? hại đến n nỗi này, còn muốn hại cả trai nữa? Đã tỉnh thì mau đồn c an nói cho rõ ràng, bảo họ thả trai ra ngay!"

Trì Tố Trân ên cuồng gào thét vào mặt Trần Văn Đức, ánh mắt tràn đầy hận ý, như muốn phóng ra thiêu đốt .

Hiện giờ nhà ngoại vì chuyện của Trì Bính Khâm mà đang náo loạn tưng bừng, Thạch trực tiếp x vào bệnh viện mắng cô là đồ tai họa, quét tà, ngay cả bố mẹ cô cũng trách móc cô.

Trải qua nhiều chuyện, Trì Tố Trân trong lòng đã rõ, giờ đây chỗ dựa duy nhất của cô chỉ thể là nhà ngoại.

Nếu trai thực sự chuyện gì, đừng nói Thạch sẽ liều mạng với cô, ngay cả cha mẹ cô cũng sẽ kh tha thứ.

"Nghe kh th hả? bảo đồn c an nói rõ, thả trai ra! Trần Văn Đức, đời trước nợ ? hại cả đời , hại c.h.ế.t con trai vẫn chưa đủ ? Giờ còn muốn hại cả nhà ngoại nữa?"

Ánh mắt Trần Văn Đức phức tạp Trì Tố Trân.

kh thể nào liên tưởng được Trì Tố Trân đầu tóc rối bù, ên cuồng tiều tụy trước mắt này với Trì Tố Trân ăn nói tao nhã của kiếp trước.

Chẳng m chốc, sự phức tạp trong mắt chuyển thành hận ý. Chả trách mẹ sống c.h.ế.t kh đồng ý để cưới Trì Tố Trân. Bởi vì loại đàn bà như Trì Tố Trân chỉ thể cùng hưởng phúc, kh thể cùng chịu khổ.

Giọng lạnh lùng gay gắt, "Trì Tố Trân, cô đừng lúc nào cũng tỏ vẻ như nợ cô. cưỡng ép cưới cô đâu?"

"Rõ ràng là cô tính toán . Cô mất con, lẽ nào kh mất con ? trai cô ở đồn c an ít nhất mạng sống vẫn còn, còn mẹ thì ?"

"Trì Tố Trân, mẹ kh nợ cô, nhà chúng càng kh nợ cô. Cô tự sờ lương tâm nghĩ xem, nhà đối xử bạc với cô kh?"

"Sính lễ, nhà cô đòi bao nhiêu là b nhiêu. Đón dâu, nhà cô muốn làm khó thế nào cũng chiều theo. Vào nhà , cô đối xử với bố mẹ như cha mẹ ruột mà hiếu thuận kh? Cô gánh vác trách nhiệm mà một vợ nên gánh vác kh?"

", ều kiện nhà kh bằng nhà cô, nhưng chuyện này trước hôn nhân cô đã biết còn gì."

"Đã kh thể làm một vợ nhà họ Trần đàng hoàng, lúc trước cô lại tìm đến tính toán ?"

"Trì Tố Trân, đáng lẽ đã lựa chọn tốt hơn. Nếu kh vì cô, nhà đã kh ra n nỗi này. Nhà họ Trần chúng kh nợ cô, ngược lại, chính cô mới là kẻ nợ chúng ."

Trì Tố Trân đỏ mắt, kh thể tin được đàn l lại là một con quỷ dữ như vậy. Cô hít sâu một hơi, kìm nén hận ý trong lòng.

" đến đây kh để nghe giảng đạo lý, phân trần trái. chỉ hỏi , rốt cuộc thế nào mới chịu để trai ra?"

Trần Văn Đức cười lạnh, "Thả trai cô ra? Được thôi! Bảo bố mẹ cô đến đây bàn chuyện ly hôn, bồi thường. Nhà các bức c.h.ế.t mẹ , còn phá hỏng tang lễ của bà, tụ tập gây rối đánh bị thương. Muốn dễ dàng bỏ qua chuyện này, kh thể nào!"

Nói đến đây, giọng chợt dịu xuống, ánh mắt lóe lên sự tính toán, "Tuy nhiên, vì chúng ta đã nhau th chán ghét , vậy thì đừng nên trói buộc nhau nữa. nghĩ đây cũng là ều cô muốn..."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...