Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tn80: Quân Hôn Ngọt Ngào, Chồng Trước Hối Hận Rồi

Chương 305: Phóng Hỏa Tự Sát

Chương trước Chương sau

Bước ra từ cửa hàng cung tiêu, Kiều Giang Tâm và Cố Vân Châu trong miệng đều ngậm một túi nhựa to bằng bàn tay.

Trong túi nhựa đựng nước ngọt vị quýt.

Cố Vân Châu về phía cửa hàng nhỏ bên đường, khẽ hỏi: "Sắp đến giờ cơm trưa , những thợ kia cần cung cấp bữa trưa kh?"

Kiều Giang Tâm lắc đầu: "Bọn họ đều là thợ trong trấn, giá cả đã thỏa thuận hôm qua là giá kh bao gồm cơm. Lát nữa họ về ăn cơm, chúng ta cũng về ăn cơm. Hôm nay thím Liệu nói sẽ mổ gà đ."

Đang lúc nói chuyện, phía sau vang lên tiếng bước chân gấp gáp.

Kiều Giang Tâm chỉ cảm th một lực đ.â.m sầm vào vai , khiến cô loạng choạng ngã về phía bên.

Cố Vân Châu nh tay nh mắt, lập tức ôm chặt l trong lòng, ánh mắt lạnh lùng về phía sau lưng đàn bà tóc tai bù xù đang chạy phía trước.

" đường vậy? Đâm vào ta này."

đàn bà kia như kh nghe th, hai tay nắm chặt, ên cuồng chạy về phía trước.

Kiều Giang Tâm sững : "Ủa, hình như là cô bán hàng họ Thạch lúc nãy ở cửa hàng cung tiêu?"

Kiều Giang Tâm đã mua kh ít đồ từ tay Thạch , lần trước Tần Tuyết nhập viện, cô đến mua đồ, kh mang đủ tiền, đã nhờ đối phương giữ lại món đồ muốn mua, quay về l tiền quay lại. Thạch thật sự đã kh bán cho khác, giữ lại cho Kiều Giang Tâm.

Thêm nữa, thái độ phục vụ của đối phương kh giống như những nhân viên bán hàng khác, kh hề tỏ ra bất mãn hay cao ngạo, nên Kiều Giang Tâm ấn tượng khá tốt với cô ta.

Vừa dứt lời, phía sau lại vang lên tiếng bước chân rời rạc, m đuổi theo phía sau Thạch chạy về phía trước.

"Nh, nh, kh xong , cái Thạch này cũng đúng là gặp vận đen, lại gặp đứa tiểu cô thư như vậy chứ."

Kiều Giang Tâm vội kéo một thím: "Thím ơi, chuyện gì vậy? mọi đều chạy về phía trước thế?"

thím kia rướn cổ hét: "Cháy, phía trước cháy , nghe nói là một đàn bà đã ly hôn, cãi nhau với chị dâu, phóng hỏa tự sát trong nhà, còn nhốt cháu trai trong phòng."

Cố Vân Châu vốn là quân nhân, nghe th bắt giữ trẻ con và phóng hỏa, lập tức nh chóng theo sau m kia.

Kiều Giang Tâm cũng vội vàng theo mọi về phía trước.

Trước cửa một ngôi nhà đang bốc khói nghi ngút, Thạch ên cuồng gõ cửa: "Trì Tố Trân, con đĩ cái, mày muốn c.h.ế.t thì c.h.ế.t một , mày tư cách gì mang theo con trai tao? Mày mở cửa ra, mày mở cửa ra, mày trả Tiểu Bảo cho tao!!!"

Mẹ họ Trì ngồi bệt dưới đất, vỗ đùi: "Nghiệp chướng, nghiệp chướng, Tố Trân, con kh được làm chuyện ngu ngốc!"

Bố họ Trì một tay kéo phăng Thạch ra, lùi lại m bước l đà, giơ chân đá mạnh vào cửa.

"Ầm, ầm ~"

Cánh cửa là gỗ đặc, từ trong nhà then chốt lại, căn bản kh đá nổi.

Trong phòng, Tiểu Bảo khóc thét đầy sợ hãi, còn kèm theo tiếng ho dữ dội.

"Hu hu, mẹ ơi ~, mẹ ơi ~, cứu con, Tiểu Bảo sợ, mẹ ơi ~"

Thạch càng cuống quýt hơn, cuống đến mất hết lý trí, đứng trước cửa ên cuồng chửi bới.

"Trì Tố Trân con đĩ cái, mày bản lĩnh thì cứ lao vào tao đây, mày ra tay với một đứa trẻ, đàn bà độc ác như mày kh xứng làm mẹ, con trai mày rời xa mày, là lựa chọn đúng đắn nhất của nó....."

Mẹ họ Trì bật dậy: ", , con đừng kích động nó nữa, nó đã bị các bức ên ."

Thạch ngoảnh đầu lại, túm l cổ áo mẹ họ Trì, đôi mắt đỏ ngầu, vả hai cái bạt tai vào mặt bà ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tn80-quan-hon-ngot-ngao-chong-truoc-hoi-han-roi/chuong-305-phong-hoa-tu-sat.html.]

"Con già họ Trì, nếu kh hai lão bất tử các nu chiều, nó dám làm chuyện này. Tao nói cho các biết, tốt nhất các cầu nguyện Tiểu Bảo kh chuyện gì, nếu kh, lão nương sẽ bắt cả nhà họ Trì các đền mạng cho Tiểu Bảo của tao!!!!"

Bố họ Trì mặt đen lại: "Cãi nhau cái gì, nh lên, gọi đến phá cửa ra!"

Trong phòng, Trì Tố Trân ngọn lửa đang cháy trên ghế sofa, nghe tiếng khóc lóc, kêu gào, chửi mắng bên ngoài, trong mắt lóe lên cảm giác hả hê của sự trả thù.

thì cả đời cô cũng đã bị hủy , hôn nhân tan vỡ, con trai kh còn, thân thể cũng hư hỏng, d tiếng tiêu tan.

Vốn tưởng nhà mẹ đẻ sẽ là con đường lui duy nhất của , ai ngờ Thạch con đĩ đó ngày ngày trề môi giở mặt.

trai đứng về phía Thạch , ngay cả cha mẹ vốn luôn cưng chiều cũng trách móc , bắt nhẫn nhịn.

nhẫn nhịn cái gì? Đây là nhà của Trì Tố Trân từ nhỏ đến lớn, sau khi Thạch gả về đây, nơi này lại kh còn là nhà của cô nữa?

Cô đang ở cữ, cô là bệnh.

Họ là thân nhất của cô, họ nên chăm sóc cô, quan tâm đến cô chứ.

Sáng nay, cô chỉ ăn bát trứng hấp mà Thạch hấp cho Tiểu Bảo, con đĩ đó đã dám ra tay đánh cô.

Ngay cả trai Trì Bính Khâm cũng mắng cô: "Tố Trân, em cũng kh còn nhỏ nữa, biết ều một chút được kh? Nhà cửa đã bị em làm loạn thành thế nào ?

Em ra ngoài mà nghe xem, ta đang bàn tán xì xào gì về nhà họ Trì chúng ta, đang chê cười chúng ta thế nào.

Những gì chúng ta thể làm cho em đều đã làm , làm kh thể kh lương tâm, em nhất định làm cho nhà cửa cũng chim bay chó chạy ?"

Cô chỉ biện giải vài câu: "Nhà đâu thiếu hai quả trứng này, Tiểu Bảo ăn được lại kh ăn được? cũng là một thành viên trong gia đình này, là em gái ruột của , đang ở cữ, cũng cần bồi bổ cơ thể."

Thạch nghe thế lập tức chửi mắng cô thậm tệ: "Mày đã mang về nhà một đồng nào kh? Thân thể mày hư hỏng là do tao ? Mày muốn ăn, mày lên nhà họ Trần bảo Xa Kim Mai hấp cho mà ăn.

Nếu mày tự hấp mà ăn, tao cũng kh đến nỗi tức thế này. Mày tư cách gì cướp bát trứng hấp của Tiểu Bảo tao? Mày là đứa tao đẻ ra ?

Lúc trước đã nói, đừng gây thêm rắc rối cho gia đình, nếu mày kh biết ều như vậy, sớm thì cút ra khỏi nhà, tao kh nghĩa vụ hầu hạ mày!"

Bố mẹ họ Trì muốn xen vào, cũng bị Thạch chửi cho một trận tơi bời.

Sau khi Thạch ra khỏi nhà làm, bố mẹ họ Trì ngay trước mặt Trì Tố Trân đã bàn bạc tìm cho cô một nhà chồng khác, thậm chí còn muốn giới thiệu cô cho đứa con trai xấu xí tàn tật của tiệm bán quan tài.

Trì Tố Trân kh chịu nổi, cãi lại bố mẹ vài câu.

Bị bố họ Trì chỉ thẳng vào mặt mắng: "Bây giờ con rơi vào hoàn cảnh này, căn bản kh là lỗi của Trần Văn Đức, con tưởng con kh lỗi ?

Con còn kh xem nổi ta, con tư cách gì kh xem nổi ta? ta còn chưa chê con là đàn bà đã ly hôn lại kh sinh đẻ được, chuyện thân thể con bị thương tổn chúng ta đều đang giấu giếm, ta mới chịu xem mặt con.

Nếu kh, đứa con trai xấu xí tàn tật của ta chưa chắc đã trúng con."

Mẹ họ Trì cũng khuyên cô: "Tố Trân à, Trần Tg tuy xấu một chút, nhưng nhà họ Trần nghề thủ c, cửa tiệm, hơn nữa lại ở ngay trong trấn, trước mặt chúng ta, kh xuống ruộng, chúng ta còn tr nom được. Gả chồng là để ăn mặc, đẹp trai tác dụng gì?

Nhà họ Trần chỉ Trần Tg là con trai, ều kiện gia đình cũng kh kém, ta lại kh chê con đã ly hôn, chỉ cần con gả đó, sống tốt cuộc sống, hai năm nữa ều dưỡng thân thể, nếu thể mang thai được một đứa con, thì đời con coi như cũng chỗ dựa.

Hơn nữa, chúng ta đều ở trước mặt, họ kh bắt nạt được con đâu. ta bây giờ cũng là th con còn trẻ, lại d là từng học đại học...."

Trì Tố Trân càng nghĩ càng cảm th kiếp này của kh còn gì để mong đợi, sống như vậy chi bằng c.h.ế.t quách cho xong.

Cô hận Trần Văn Đức, hận nhà họ Trần, cũng hận cha mẹ kh hiểu , hận trai kh bảo vệ , hận Thạch bức ép từng bước.

Cô muốn họ hối hận, cô muốn Thạch hối hận...


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...