Tn80: Quân Hôn Ngọt Ngào, Chồng Trước Hối Hận Rồi
Chương 411: Thuốc Bắc không chữa được mẹ tôi, dùng thuốc trừ sâu
Lôi Hồng Hoa nghe những lời chỉ chó mắng mèo của Kiều Kiến Quốc mà tức nghẹn họng, kh chịu nổi.
Bà ta ôm l n.g.ự.c rên rỉ: "Ôi ôi... oái oái..."
Một y tá tới hỏi bà ta: "Cụ ơi, cụ làm vậy? chỗ nào kh khỏe à?"
Lôi Hồng Hoa liếc mắt Kiều Kiến Quốc đang giận dữ mặt mày đen sì, nói: "Tim đau quá, hu hu... gặp một nhà kh biết ều, cái tuổi này mà còn bị chính con trai chỉ thẳng vào mắt mà mắng, cô nói xem sống còn ý nghĩa gì nữa?"
Y tá kia suýt nữa thì lộn cả nhãn cầu. Nhiệm vụ của cô là chăm sóc bệnh nhân, chứ đâu đến đây để nghe ta diễn kịch. Ngày nào cũng diễn kịch trong buồng bệnh, họ kh cần làm việc nữa đâu?
Cô ta cười nhạt mà nói: "Đau tim à? lẽ là do gan hỏa vượng, kh thì bảo bác sĩ kê cho cụ ít thuốc Bắc để th nhiệt, ví dụ như hoàng liên chẳng hạn?"
Y tá biết Lôi Hồng Hoa tiếc tiền, ý cô nói vậy là muốn bà ta đừng gây chuyện nữa.
Kết quả là Kiều Kiến Quốc đứng bên cạnh kh nhịn được nữa: "Đồng chí y tá, bệnh của mẹ uống thuốc Bắc kh tác dụng đâu."
Lôi Hồng Hoa đang kh biết làm để xuống thang, thì con trai ruột đã đưa tới cái bậc thang. Quả nhiên, con trai bà cũng kh là kh quan tâm đến bà.
Nhưng ngay giây tiếp theo, bà nghe th Kiều Kiến Quốc nói: "Thuốc Bắc kh trị được tận gốc, cô bảo bác sĩ kê cho mẹ ít thuốc trừ sâu ."
Lôi Hồng Hoa.........
Kiều Kiến Quốc Lôi Hồng Hoa đang cứng họng, trong lòng thầm chửi bới. Ngày ngày đòi c.h.ế.t đòi sống để uy h.i.ế.p ai vậy? tưởng tin cái trò của bà ta kh?
Mồm miệng lảm nhảm kh ngừng, cả nhà kh một tốt, tất cả đều đối xử tệ với bà ta, ai cũng th kh vừa mắt, kh tự xem lại bản thân vấn đề gì kh?
Kết quả là Lôi Hồng Hoa sụp đổ.
Con trai ruột muốn bác sĩ kê thuốc trừ sâu cho ư?
Đứa con trai mà bà ta một nắng hai sương, vất vả nuôi nấng khôn lớn, lại đối xử với bà như vậy.
Một tiếng gào khóc chói tai đầy bi phẫn vang lên.
Đồng chí y tá Lôi Hồng Hoa đang nằm lăn trên sàn, kh ngừng đá vào giường bệnh, mắt gần như trợn ngược.
Cho dù ngày mai cô kh sống nữa, cô cũng kh dám tùy tiện và bu thả như Lôi Hồng Hoa đâu.
Đây rốt cuộc là loại dân nào vậy?
Trước đó, Kiều Kiến Quốc và Thái Tiểu Huệ ngày nào cũng cãi nhau trong buồng bệnh như gà chọi, nghe nói toàn thân đầy thương tích cũng là do đánh nhau với khác. M y tá họ bàn tán riêng với nhau rằng Kiều Kiến Quốc chính là một 'kẻ hủy diệt', còn bây giờ Lôi Hồng Hoa này là ? Đây chẳng lẽ là mẹ của kẻ hủy diệt, đến để hủy diệt thế giới ?
Lôi Hồng Hoa cũng kh muốn vậy đâu. Bà ta kh muốn tốn tiền mua thuốc Bắc, cũng kh muốn uống thuốc trừ sâu. Giữa mất mạng và mất tiền, bà ta chọn mất mặt.
Cuối cùng, Kiều Kiến Quốc đã thua cuộc. Cùng với Kiều Kiến Hoa vừa mua cơm về, hai em hạ xin lỗi Lôi Hồng Hoa, dỗ dành cho bà ta nguôi ngoai.
Ánh mắt khác thường và những lời bàn tán chỉ chỏ của bệnh nhân và nhân viên y tế xung qu khiến cho kẻ vô liêm sỉ như Kiều Kiến Quốc cũng gần như chín .
Nhân lúc trai Kiều Kiến Hoa dìu Lôi Hồng Hoa vệ sinh, Kiều Kiến Quốc ném tất cả số tiền trên lên gối của Lôi Hồng Hoa, chống vào tường, nhảy lò cò một chân bỏ chạy.
Thái Tiểu Huệ con mụ yêu tinh kia, thật hại c.h.ế.t ta .
L của ta nửa mạng còn chưa đủ, giờ còn kéo cả Lôi Hồng Hoa tới đây hành hạ ta.
Lúc này, Thái Tiểu Huệ đang buồn chán ở Thực Lý Hương, tán gẫu với Đào Tử, ánh mắt thoáng ra ngoài, đúng lúc tr th Kiều Kiến Quốc đầu quấn băng, chống một cây cán chổi lau nhà kh biết nhặt được từ đâu, nhảy lò cò tiến về phía trước.
Thỉnh thoảng còn ngoái đầu lại về phía cổng bệnh viện sau lưng.
"Ê ê, Kiều Kiến Quốc, ra ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tn80-quan-hon-ngot-ngao-chong-truoc-hoi-han-roi/chuong-411-thuoc-bac-khong-chua-duoc-me-toi-dung-thuoc-tru-sau.html.]
Kiều Kiến Quốc ngẩng đầu đứng trước mặt, suýt ngất .
Chết thật, từng một, thể tha cho kh?
Khi th một bóng quen thuộc lao ra từ cổng bệnh viện, Kiều Kiến Quốc đẩy bật Thái Tiểu Huệ ra, vội vàng lết qua lết lại chui tót vào Thực Lý Hương.
Thở hổn hển vài hơi, về phía cổng bệnh viện đối diện, Kiều Kiến Hoa trước sau, quay một vòng hỏi thăm vài , bất đắc dĩ quay vào trong.
Nghĩ đến những ngày tháng bị hành hạ vừa qua, lần đầu tiên trong mắt Kiều Kiến Quốc lóe lên chút cảm giác tội lỗi.
Mẹ là một khó chiều như vậy, mà lại bỏ mặc bà ta cho trai, thật chút áy náy.
Thái Tiểu Huệ Kiều Kiến Quốc, lại theo ánh mắt về phía cổng bệnh viện đối diện, trên mặt đầy dấu chấm hỏi.
"Làm gì vậy, Kiều Kiến Quốc? khỏe à? Ra viện nh thế? Hay là... đuổi g.i.ế.c ?"
Kiều Kiến Quốc trừng mắt Thái Tiểu Huệ, tất cả đều là do con mụ yêu tinh này hại.
"Ê, nói chuyện tử tế với , kiểu gì vậy?"
Tính khí nóng nảy của Thái Tiểu Huệ lập tức bốc lên.
Kiều Kiến Quốc giận dữ nói: " kiểu gì mà cô kh hiểu à? cảm ơn cả mười tám đời tổ tiên nhà cô, cảm ơn cô đã đưa vào viện, cảm ơn cô kh g.i.ế.c c.h.ế.t lại còn vèo mẹ đến đây hành hạ mỗi ngày."
"Hai ngày nay cô bỏ , cô đã kh về xem một lần nào ? Đừng nói là , m cô y tá trong viện kia cũng sắp phát ên , ta làm tử tế lại còn cứu chữa bệnh, ta trêu chọc ai?
Còn hỏi khỏe chưa? Cô mù à kh th? Cô thế này giống khỏe kh?
Còn đuổi g.i.ế.c , đuổi g.i.ế.c chẳng là do cô tìm đến cho đó ?"
Thái Tiểu Huệ khó tin hỏi: " nói gì vậy? Đó kh là mẹ đẻ, trai ruột, bố đẻ của ?"
Kiều Kiến Quốc giận dữ nói: "Cô chịu dùng não nghĩ một chút kh, tại đến Tết cũng kh muốn về? Cô thân với Kiều Đại Nha như vậy, cô đã kh hỏi qua cô về quá khứ với mẹ ?"
Thái Tiểu Huệ biện bạch: "Giang Tâm nói , kh muốn về là vì làm chuyện xấu, hại , kh dám về, liên quan gì đến mẹ ?"
" lười nói chuyện với cô." - Kiều Kiến Quốc liếc về phía cổng bệnh viện đối diện, chống gậy lau nhà bỏ .
"Ê ê, đâu vậy? thế kia mà ra viện được à?"
Thái Tiểu Huệ bộ dạng của , liền hỏi thêm một câu.
Kiều Kiến Quốc giận dữ nói: "Cái bệnh viện đó còn ở lại được nữa kh? Về ký túc xá, nếu c.h.ế.t vào một ngày nào đó, chắc c là do cô hại, lúc đó nhất định sẽ nửa đêm đến tìm cô đòi mạng!"
Tối hôm đó, Thái Tiểu Huệ mất ngủ.
Mặc dù tính khí cô nóng nảy, nhưng cô cũng kh là xấu. Đối với Kiều Kiến Quốc, cô cảm th chút áy náy.
Nghĩ suốt nửa đêm, Thái Tiểu Huệ nhớ đến bức thư xin nghỉ phép mà Kiều Kiến Quốc trước đây nhờ cô chuyển . Sáng hôm sau, Thái Tiểu Huệ tìm đến tiệm làm bảng lụa, làm bảng lụa cho Kiều Kiến Quốc.
Đã chỗ thiếu sót, thì bù đắp ngay, cô Thái Tiểu Huệ này cũng kh là kh biết ều.
Lưu Tân Nghiên nói làm là làm, sáng hôm sau liền đến bệnh viện nộp đơn xin thôi việc.
Vốn đã chuẩn bị tâm lý bị làm khó kh l được lương, cộng thêm hôm qua lại chịu một bực bội, hôm nay cô chẳng nu chiều ai, lớn tiếng cãi nhau với lãnh đạo một trận, Lưu Tân Nghiên oai phong lẫm liệt bỏ .
Trở về ký túc xá, cô vẫy tay với Kiều Giang Tâm: "Thu dọn đồ đạc, chúng ta đến ở lầu thêu. Giờ đã cái ăn cái mặc, chỗ để , còn dựa vào cái gì để khống chế ? còn nu chiều làm gì?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.