Tn80: Quân Hôn Ngọt Ngào, Chồng Trước Hối Hận Rồi
Chương 463: Anh cũng đang chê cười tôi phải không?
Lưu A Phương đáp lại, "Giang Tâm, nhà này vẫn còn tiền mà, trước đây trên ện thoại con kh bảo là ở Châu Kỳ muốn hợp tác với ta làm ăn gì đó ?
Tiền trong tay con đủ kh? Nhà chúng ta tạm thời chưa cần dùng đến tiền, lương thực và rau củ trong nhà cơ bản đều từ ruộng vườn nhà cả, tiền hàng phía chủ Lưu cũng đã quen, bảo thể cho nợ trước.
Con cần dùng tiền, cứ thoải mái lên tiếng với nhà, đừng khách sáo với bọn ta."
Kiều Giang Tâm vội vàng khoát tay, "Đủ , đủ ạ."
Lưu A Phương lại nói, "À, , nhà mà đồng chí Cố trước giúp đỡ đó, mang lễ vật đến tận cửa cảm ơn ."
Kiều Giang Tâm kh hiểu, " nào cơ?"
Tần Tuyết nói, "Chính là nhà ngoại của Trì Tố Trân đó, trước cô ta kh đốt nhà sa? Lúc đó trong nhà, kẻ bị thương bị chết, nhà cửa cũng cháy rụi, kh kịp lo được, giờ ta đã chôn cất xong, con cái cũng ra viện , trong nhà tạm thời ổn định , nên tìm đến cửa.
Họ kh biết tìm đồng chí Cố ở đâu, nên dò hỏi tới nhà chúng ta, để lại một đôi rượu, m hộp hoa quả hộp, cùng một xâu thịt."
"Đồng chí Cố Châu Kỳ , chúng ta cũng liên lạc kh được, định mang đồ đạc đến cho Trình đại gia, nhưng Trình đại gia cũng sắp về , nên đồ đạc tạm thời để ở nhà chúng ta. Thịt lợn sợ hỏng, chúng đem làm thịt muối , lát nữa con lên trên đó, con mang cho ."
Kiều Giang Tâm lại chộp l một th tin khác, "Ông Trình đại gia về ư?"
Tần Tuyết gật đầu, "Ừ, tuổi tác đã cao, đồng chí Cố bọn họ cũng , cháu Trình đại gia ở nhà kh yên tâm, nên đón về . Xe bò cũng bán lại cho nhà chúng ta , giờ Hứa Vũ tr nom ruộng đất, con bò kia, đang chăm sóc cẩn thận lắm."
Liêu Phúc Trân bu lời trêu chọc, "Ông già này quý nó kh chịu được, trong lòng à, thằng Trụ đứng nhất, con bò đứng nhì, còn xếp sau cả con bò cơ.
Trước khi Trình đại gia về, ều lo lắng nhất chính là con bò, giờ biết được già này thương nó như vậy, hẳn là thể yên tâm ."
Giọng ệu chua chát của bà khiến mọi mặt đều phá lên cười.
Đang lúc mọi trò chuyện hăng say, bên ngoài vang lên tiếng hét lớn vang vọng, "Cửa hàng nhà họ Kiều, Kiều Giang Tâm ở đây kh? ện thoại tìm cô ."
Kiều Giang Tâm từ ban c xuống, là một nhân viên bưu ện đang xe đạp.
", đây!", Cô vội vàng chạy xuống dưới.
tìm , kh là Lưu Tân Nghiên bọn họ ở huyện Ninh, thì cũng là Cố Vân Châu ở Châu Kỳ.
Kiều Giang Tâm cảm th khả năng là Cố Vân Châu cao hơn, bởi trước khi dẫn Lưu Tân Nghiên xuống đây, cô để lại lời n cho đơn vị của ta.
Ngồi phía sau xe đạp của nhân viên bưu ện, vài phút sau đã đến bưu ện, chờ khoảng năm phút, chu ện thoại reo lên.
Nhân viên c tác bên trong bệ cửa sổ nhấc máy, hỏi một câu đưa ống nghe ra ngoài cửa sổ cho Kiều Giang Tâm.
"A lô~"
"Giang Tâm, là ."
" Cố, em đoán ngay là ."
"Ừ, vừa về, nhận được thư em để lại cho là gọi ện ngay cho huyện Ninh, phía phó viện trưởng Vương bảo em về quê , lại gọi đến chỗ này."
" em đột nhiên về vậy? nghe trong cửa hàng các em nói nhiều đến cửa hàng gây sự kh?"
Kiều Giang Tâm hỏi, " đến cửa hàng của em à?"
Cố Vân Châu ừm một tiếng, " hoàn thành nhiệm vụ về, việc đầu tiên là đến cửa hàng tìm em."
Kiều Giang Tâm đành kể sơ qua tình hình gần đây cho Cố Vân Châu nghe, "Em cứ cảm th vấn đề, mọi chuyện trùng hợp quá, giống như đứng đằng sau thúc đẩy chuyện này vậy.
Tâm trạng của chị Nghiên ngày càng kh ổn, ngày nào cũng khóc, em cảm th môi trường và con nơi đó đen tối lắm , kh còn phù hợp để chị ở lại nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tn80-quan-hon-ngot-ngao-chong-truoc-hoi-han-roi/chuong-463--cung-dang-che-cuoi-toi-phai-khong.html.]
Thêm nữa em cũng lâu kh về, trong nhà cũng nhiều việc cần xử lý, nên em đưa chị đến huyện Ninh."
Cố Vân Châu tỏ ra tán thành, "Em làm đúng đó. Ngoài ra, phía Chí Hoa lẽ đã tin tức ."
Giọng Kiều Giang Tâm lộ rõ vẻ vui mừng, " Bành tin tức ạ? Tình hình hiện giờ thế nào? ổn kh? Bao lâu nữa thì về, biết chị Nghiên đang mang thai chưa?"
"Giang Tâm." Cố Vân Châu ngắt lời Kiều Giang Tâm.
"Ý là thể đã tin tức, vẫn chưa xác định rõ. Thầy để lại lời n ở do trại, bảo về là qua đó ngay. Giờ còn chưa kịp . Trước đây chính là nhờ thầy liên lạc giúp với Chí Hoa, nên thầy tìm qua, thể là chuyện của Chí Hoa. Tình hình cụ thể thế nào đợi qua gặp thầy mới biết được."
Kiều Giang Tâm thúc giục, "Được , phía em cứ yên tâm. M hôm nữa em lên trên đó. nh chóng qua chỗ thầy xem tình hình thế nào. Chiều mai em lên huyện Ninh , lúc đó gọi đến chỗ phó viện trưởng Vương tìm em là được."
Cúp máy, lòng Kiều Giang Tâm bỗng nhẹ nhõm hẳn. Cô vẫn luôn kh tin Bành gặp chuyện, bởi vì trong quân đội kh hề văn bản chính thức, chỉ Lưu Tân Nghiên vì quá lo lắng nên mới rối trí, bị bàn tay đen đằng sau khu đảo.
Giờ đã tin tức từ phía Bành , vậy thì lòng chị Nghiên cũng thể yên ổn trở lại.
"Lại là sinh viên đại học họ Trần à~"
" gửi bao nhiêu lần , suốt ngày đến hỏi, lần nào cũng bị trả về. Theo nói này, cứ chăm chỉ cày cuốc . Việc viết sách, đâu ai cũng viết được đâu."
Kiều Giang Tâm vừa bước ra khỏi cổng bưu ện, đã th Trần Văn Đức tiều tụy đang đẩy chiếc xe đạp, cúi gầm mặt chịu sự chế nhạo.
ta sắc mặt vàng vọt, tóc và râu đều lâu ngày kh chăm chút, chân đôi giày vải rách lỗ, khó nhọc cúi đầu đẩy xe đạp định bỏ .
Vì lao động đồng áng, đôi bàn tay trắng trẻo thon dài kiếp trước giờ đã thô ráp, nứt nẻ, kẽ móng tay toàn là đen.
"Mù à, đ.â.m vào đâu thế hả?"
Kiều Giang Tâm nghe th tiếng mắng của bà thím kia, bật cười phì một tiếng.
Nhà văn nổi tiếng đời sau.
"Xin lỗi, xin lỗi."
Trần Văn Đức ngẩng đầu xin lỗi, vô tình chạm mắt với Kiều Giang Tâm.
Trong chốc lát, cảm th toàn thân như bốc cháy, xấu hổ muốn tìm khe đất chui xuống.
Kiều Giang Tâm coi như kh th , quay đầu bỏ .
đôi giày da dưới chân đối phương, tóc đuôi gà phấp phới trong gió cùng chiếc áo khoác dạ tr kh hề rẻ tiền, các đốt ngón tay Trần Văn Đức nắm c.h.ặ.t t.a.y lái xe đạp trắng bệch.
"Kiều Đại Nha!!"
đẩy xe đạp đuổi theo, "Kiều Giang Tâm!"
"Cô cũng đang chê cười kh, cô cũng giống bọn họ, đều đang chế nhạo , cô cho rằng rời xa cô thì chẳng ra gì kh? Cô dựa vào cái gì mà chê cười , bọn họ kh biết, rõ ràng cô là biết rõ, chính là nhà văn lớn, tác phẩm 'Leo Núi' của nhiều tháng liền nằm trong bảng xếp hạng sách bán chạy, còn lên đài truyền hình, được phỏng vấn..."
Kiều Giang Tâm Trần Văn Đức đứng trước mặt, nói lảm nhảm kh đầu kh đuôi, trên mặt đầy vẻ chán ghét, " bị ên à? Những ều nói kh biết. bị thần kinh loạn mắc chứng hoang tưởng à?
biết? biết cái gì chứ? với quen nhau đâu?
bệnh thì bệnh viện khám sớm , đừng ra ngoài hù khác. kh th sống tốt, lại muốn đến ăn vạ chứ gì?"
Kiều Giang Tâm mắng xong liền bỏ , trong khoảnh khắc quay lưng, khóe miệng nở một nụ cười châm biếm.
Còn 'Leo Núi'? Tâm cảnh của bây giờ giống với trước đây kh? 'Leo Núi' viết ra bây giờ còn là 'Leo Núi' ngày xưa kh?
Tình hình kinh tế xã hội bây giờ giống với kiếp trước kh? Bây giờ mới là thập niên 80, nhiều còn kh đủ cơm ăn, m ai thể l tiền nhàn rỗi ra mua cái tiểu thuyết vớ vẩn của ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.