Tn80: Quân Hôn Ngọt Ngào, Chồng Trước Hối Hận Rồi
Chương 471: Dùng Vinh Dự Để Bảo Vệ Em Ba Lần
Cố Khánh Dũng hỏi nhỏ, như đang bắt chuyện phiếm, "Cháu với bố mẹ hình như thân thiết."
Kiều Giang Tâm mỉm cười, "Bố mẹ đối với cháu tốt, kh nói đến bố mẹ cháu đâu, ngay cả bác cả và bác gái cũng coi cháu như con gái ruột vậy, cái gì cũng nghĩ đến cháu đầu tiên."
Như muốn phản bác câu nói của Kiều Giang Tâm, Cố Khánh Dũng nói, "Vậy mà cháu còn nhỏ tuổi đã chạy đôn chạy đáo ngoài kia kiếm kế sinh nhai, họ cũng yên tâm ?"
"Làm mà yên tâm được ạ? Họ lúc nào cũng c cánh trong lòng, thỉnh thoảng lại gọi ện hỏi thăm, nhớ cháu, lo lắng cho cháu. Nhưng họ càng tôn trọng cháu hơn. Mọi thứ cháu muốn làm, họ đều ủng hộ. Họ l cháu làm niềm kiêu hãnh, tự hào. Cháu nói thẳng với thế này, tuy họ kh bản lĩnh lớn lao gì, nhưng nếu cháu làm ăn thua lỗ, họ sẽ dốc hết tất cả để chống lưng cho cháu."
Kiều Giang Tâm kể với Cố Khánh Dũng về gia đình , về bác cả, về bác gái, về bố mẹ ít nói, về Giang Mộc, thậm chí còn nhắc đến mối liên hệ giữa vợ chồng Hứa Vũ và thằng Trụ Tử.
Cố Khánh Dũng lặng lẽ nghe, thỉnh thoảng lại "ừ" một tiếng.
" nhà của cháu, đều tốt cả."
Kiều Giang Tâm cười nói, "Đ mới gọi là một nhà chứ ạ."
Hàn huyên vài câu, Kiều Giang Tâm bắt đầu dò hỏi tin tức, "Lão gia tử, cháu xem báo th tình hình đối đầu ở biên giới vẫn tiếp diễn, kh biết bao giờ mới kết thúc? Đang lúc Tết đến xuân về, các chiến sĩ cũng kh l một ngày nghỉ ngơi."
Cố Khánh Dũng như kh cảm nhận được ý đồ của cô, vẫn thong thả nói chuyện như bạn cũ, "Tuy vẫn tiếp tục, nhưng thế trận của ta đang nắm thế thượng phong. Theo thống kê... phía ta tiêu diệt hơn 4000 tên địch, số liệt sĩ hi sinh chỉ bằng khoảng một phần mười so với đối phương, tình hình sẽ ngày càng tốt lên thôi..."
Kiều Giang Tâm nghe chăm chú, Cố Khánh Dũng cũng giảng giải chi tiết, từ tình hình quốc tế lớn, đến môi trường, phong tục tập quán nơi biên giới nhỏ.
Món ăn lần lượt được dọn lên, như để đáp lại, Kiều Giang Tâm còn đồng ý uống cùng hai chén rượu.
Lúc ra về, Cố Khánh Dũng đã hơi ngà ngà say, chằm chằm Kiều Giang Tâm một lúc lâu.
"Trước đây ta vẫn luôn kh hiểu, tại Vân Châu lại xem trọng cháu đến vậy. Giờ thì ta đã hiểu , nó đã tìm th ở cháu thứ mà nó hằng khao khát nhưng mãi kh thể được."
Ánh mắt phức tạp, "Cháu biết kh? Lúc Vân Châu , nó kh chào hỏi bất kỳ ai trong nhà, nhưng nó để lại một phong thư, gửi ở chỗ Thám kia, dặn rằng nếu chẳng may nó kh trở về... thì hãy nhờ lão Thám đưa thư cho ta."
"Ta đã qu rầy lão Thám m tháng trời, đủ mọi cách, cuối cùng cũng l trộm được phong thư đó, ta chỉ muốn xem nó đã để lại lời gì cho ta? Trong thư, nó nói, khi ta th bức thư này, lẽ nó đã hi sinh, được vinh d. Nó nói, thứ ta muốn, nó sẽ cho ta, d dự nó giành được, sẽ thuộc về gia tộc họ Cố. Nhưng trong thư, nó nhắc đến cháu. Nó mang theo d dự giành được, trở về nhà họ Cố - nơi nó kh muốn quay về, với nguyện vọng bảo vệ cháu ba lần. Nó nói, nếu cháu kh được bình an, nó ở trên trời sẽ sốt ruột lắm."
Kiều Giang Tâm sững sờ hơn mười giây, mới bật cười, nói với Cố Khánh Dũng, "Ông đang nói gì linh tinh thế? là chiến sĩ ưu tú nhất, sẽ tự trở về để đón nhận những đóa hoa tươi và tràng pháo tay chứ. Với lại, biết mà, để tâm nhất chính là cháu. Chỉ cần cháu còn ở đây, nhất định sẽ trở về tìm cháu."
Trong mắt cô ánh lên sự tin tưởng và kiên định dành cho Cố Vân Châu.
Đứa cháu trai do chính tay nuôi dưỡng, mà lời trăn trối lại là dành cho một ngoài, trong lòng Cố Khánh Dũng vốn dĩ ôm ấp sự oán hận. Nhưng lúc này, nỗi hận đó lại tự nhiên tan biến.
Ông khẽ nói, "Ừ, nó sẽ trở về thôi. Đợi nó khải hoàn trở về, ta sẽ tự tay làm chủ hôn cho hai đứa."
Kiều Giang Tâm trợn mắt, "Ông lão này, đừng tự làm đa sầu đa cảm như vậy, kh khéo đến lúc đó chính lại là bị tổn thương đ."
Tối hôm đó, sau khi thu xếp c việc xong xuôi, Kiều Giang Tâm đứng trên lầu thêu, bảy mảnh gi nhỏ trước mặt.
Cố Vân Châu hồi tháng Tư, tháng Năm bắt đầu viết thư cho cô, mỗi tháng một mảnh gi chưa từng gián đoạn, tính đến nay đã tròn bảy mảnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tn80-quan-hon-ngot-ngao-chong-truoc-hoi-han-roi/chuong-471-dung-vinh-du-de-bao-ve-em-ba-lan.html.]
Mỗi mảnh gi đều chỉ vỏn vẹn vài dòng, trước tiên hỏi thăm Kiều Giang Tâm khỏe kh, sau đó nói với cô rằng vẫn bình an.
Bởi vì nhiệm vụ của đội đặc chủng Cố Vân Châu tham gia bao gồm cả nhiệm vụ thâm nhập và trinh sát đặc biệt nguy hiểm nhất, nên thân phận, hành động và liên lạc của tất cả mọi trong đội đều cần được giữ bí mật.
Những mảnh gi gửi cho Kiều Giang Tâm đều do Đàm Th Lâm tự tay mang đến, kh biết đã làm cách nào, và Kiều Giang Tâm cũng kh thể hồi âm.
Cố Vân Châu tưởng rằng kh nói ra thì Kiều Giang Tâm sẽ kh biết làm gì, mọi đều kh nói rõ, nhưng trong lòng Cố Khánh Dũng và Đàm Th Lâm đều hiểu, Kiều Giang Tâm biết rõ.
Cô tưởng rằng... kỳ thực, cô thật sự lo lắng cho , nỗi lo c cánh trong lòng, nơm nớp kh yên.
Lúc trước, trước khi Cố Vân Châu lên đường, Kiều Giang Tâm đã linh cảm. nói Bành Chí Hoa đã đến biên giới, cho Đại Vương ân huệ, giới thiệu để Đại Vương nhận cô làm chị, muốn Đại Vương sau này trở thành hậu thuẫn cho cô, chuyển nhượng toàn bộ cổ phần bên Chu Khang cho cô, thậm chí còn để lại cả sổ tiết kiệm.
Kiều Giang Tâm kh kẻ ngốc, những sự sắp xếp rõ ràng như vậy, trong lòng cô ít nhiều đã dự đoán.
Buổi tối khi hai ở bên nhau, cô thậm chí đã nghĩ, dù bản thân cũng kh ý định kết hôn, đã hợp với , lại luôn nghĩ cho , hay là... sinh cho một đứa con. Nếu chẳng may xảy ra chuyện gì, cũng coi như để lại cho một chút huyết mạch.
Lúc tình cảm trào dâng, cô đã mượn cớ đùa giỡn mà chủ động, nhưng Cố Vân Châu đã từ chối.
nói hoàn cảnh của Lưu Tân Nghiên khó khăn, sợ sau này chồng của Kiều Giang Tâm sẽ kh đối xử tốt với cô.
Sáng hôm sau, Kiều Giang Tâm vẫn theo kế hoạch của , bước lên chuyến tàu đến huyện Ninh.
________________________________________
Em bé của Lưu Tân Nghiên đã được hai tháng rưỡi, da trắng nõn nà, dễ thương. Lúc Kiều Giang Tâm đến, vừa kịp lúc khách hàng buổi trưa đã tản hết, A Lý và Thái Tiểu Huệ đều ở trong cửa hàng, mọi đang ngồi quây quần bên lò sưởi.
Th Kiều Giang Tâm kéo rèm cửa bước vào, tất cả mọi đều ngẩng đầu ra cửa.
"Giang Tâm, về à?"
"Bọn đang nói đến đ, tớ vừa mới nói, chắc dạo này sắp về ."
A Lý bước tới, giúp Kiều Giang Tâm cất chiếc túi trên xuống, "Chị Giang Tâm, chị mang nhiều đồ thế?"
Kiều Giang Tâm cười nói, "Mua đồ chơi và đồ ăn vặt cho m đứa em ở nhà."
Nói xong, cô lại ngẩng đầu Lưu Tân Nghiên nói, "Minh Trúc Trang đến 28 mới đóng cửa nghỉ Tết, khách đặt tiệc cuối năm nhiều lắm, kh ít khách đến hỏi tiệc tất niên, nếu kh ai cũng muốn ăn Tết, tớ thật sự muốn nhận lắm."
Thái Tiểu Huệ trợn mắt Kiều Giang Tâm, " xem bà là rơi vào tròng tiền , đó là đêm Ba Mươi Tết đ, chủ Kiều. Đầu bếp và nhân viên phục vụ cũng một nhà lớn, họ cũng cần đoàn tụ chứ."
Kiều Giang Tâm cũng kh bận tâm, cười nói, "Chính vì cân nhắc ều này nên tiền tới tay mà tớ cũng kh nhận."
Đào Tử từ trong phòng l ra chiếc cốc chuyên dụng của Kiều Giang Tâm, rót trà nóng cho cô, "Chị Giang Tâm, trong này nước nóng, chị muốn rửa tay rửa mặt trước kh?"
Kiều Giang Tâm rửa ráy xong xuôi bước ra, vừa uống trà nóng vừa ngồi quây quần cùng mọi cười nói vui vẻ, những lo lắng nặng nề và mệt mỏi suốt chặng đường vừa qua dường như đều tan biến hết trong khoảnh khắc này.
Chưa có bình luận nào cho chương này.