Tổ Trạch Nhà Họ Cố
Chương 2
**03**
Mép tấm ván đó vểnh lên.
Giống như một bờ môi khô nứt nẻ.
Nhịp tim vô cớ lỡ một nhịp.
dùng móng tay cạy nhẹ khe hở.
Tấm ván phát tiếng “cạch” khe khẽ.
Nó động đậy .
dừng tay, quanh.
Phòng khách yên tĩnh.
Chỉ tiếng gió ngoài cửa sổ và tiếng ù ù tủ lạnh.
hít một thật sâu.
Tự nhủ đừng suy nghĩ lung tung.
thể chỉ do lâu năm sửa chữa nên gỗ vênh thôi.
xổm xuống nữa.
, dùng móng tay.
dùng ngón tay kẹp lấy mép ván vểnh lên.
dè dặt bẻ ngoài.
hề gặp chút cản trở nào.
Tấm ván cỡ tờ giấy A4 tháo dễ dàng.
Một lỗ hổng tối om hiện mắt.
Phía lỗ hổng một tầng lót bên trong tủ.
Bên trong tối.
Bám đầy bụi dày và mạng nhện.
bật đèn pin điện thoại soi .
Luồng sáng lướt qua trong bóng tối.
dừng ở một góc.
Nơi đó một vật im lìm.
Một phong bì bằng giấy xi măng.
Màu phong bì ố vàng, các mép sờn.
Trông vẻ khá lâu đời.
thở chợt nín bặt.
Vẻ mặt nhẹ nhõm như trút gánh nặng Lý Thư cùng sự căng thẳng bất thường cô lập tức xẹt qua trong đầu .
Chiếc tủ sách quả nhiên bí mật.
thò tay .
Khoảnh khắc ngón tay chạm phong bì, một cảm giác lạnh ngắt, dày dặn truyền đến.
Nặng hơn tưởng tượng.
lôi nó ngoài.
Phong bì dán kín.
Chỉ quấn một sợi dây đỏ mỏng, vòng qua vòng khác.
ánh đèn, thấy mặt phong bì bằng bút máy hai chữ.
tên .
Mà hai chữ kỳ lạ.
“ ”.
Tay bắt đầu run lên kiểm soát.
Hai chữ giống như hai chiếc móc câu, khoét thẳng tim .
?
Cái gì ?
cái phong bì , thứ bên trong phong bì?
Đây sự trùng hợp, một sự sắp đặt?
bệt xuống sàn gỗ lạnh lẽo.
Tay cầm chiếc phong bì nặng trịch.
Tim đập liên hồi trong lồng ngực.
một dự cảm mãnh liệt.
Thứ trong phong bì thể sẽ đổi cuộc đời .
chằm chằm sợi dây đỏ.
Nó như một con rắn đang ngủ đông, ngoan ngoãn cuộn tròn.
Tháo nó , chiếc hộp Pandora sẽ mở.
tháo nó , bí mật sẽ mãi mãi bí mật.
Tay run rẩy suốt ba phút đồng hồ.
Mồ hôi rịn từ lòng bàn tay, làm ướt một góc giấy xi măng.
Xem thêm: Xinh Đẹp Sau Ly Hôn Hoắc Tổng Đêm Đêm Xin Hoà Giải - Hoắc Yến Thời, Tô Vãn Ninh (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Cuối cùng, dùng những ngón tay run rẩy cầm lấy đầu sợi dây đỏ.
Kéo nhẹ một cái.
Sợi dây đỏ tuột .
Miệng phong bì mở.
**04**
Ngón tay dừng ở miệng phong bì.
Bên trong tiền giấy.
Cũng chẳng vàng bạc châu báu gì.
dốc ngược phong bì.
Một xấp đồ dày trượt xuống lòng bàn tay .
ảnh chụp.
Một xấp ảnh đen trắng cũ kỹ.
xấp ảnh đè lên một cuốn sổ bìa cứng cỡ bàn tay.
Trông như một cuốn nhật ký cũ.
cầm những bức ảnh lên .
Bức đầu tiên ảnh chụp một một phụ nữ.
Bà mặc sườn xám, gốc cây hải đường.
Nụ dịu dàng, trong ánh mắt giấu một nỗi buồn hóa giải .
quen phụ nữ .
tiếp tục lật xuống .
Bức thứ hai ảnh gia đình.
Cạnh phụ nữ mặc sườn xám một đàn ông nho nhã, đeo kính gọng vàng.
Ở giữa họ một bé năm, sáu tuổi.
bé mặc quần yếm, tươi ống kính.
Đường nét khuôn mặt bé giống đàn ông .
Phía họ một biệt thự nhỏ kiểu Tây sang trọng.
Gợi ý siêu phẩm: Thập Niên 70: Trọng Sinh Làm Thần Y đang nhiều độc giả săn đón.
lật từng tấm, từng tấm một.
Những bức ảnh ghi từng khoảnh khắc trong cuộc sống gia đình .
đàn ông báo trong thư phòng.
phụ nữ thêu hoa ngoài sân.
bé đuổi theo quả bóng cao su bãi cỏ.
Họ trông thật hạnh phúc, thật viên mãn.
Giống hệt những thước phim cổ.
càng xem, lòng càng chùng xuống.
Bởi vì trong vài bức ảnh cuối cùng, đàn ông đó biến mất.
Chỉ còn phụ nữ và bé.
Nụ phụ nữ cũng biến mất.
Ánh mắt bà trở nên trống rỗng và đầy sợ hãi.
Bức ảnh cuối cùng.
ảnh chụp một bé .
bé chiếc tủ sách.
Chính chiếc tủ mua về.
Trong ảnh, chiếc tủ vẫn còn mới, lớp sơn bóng loáng.
bé áp mặt cánh cửa kính tủ, chằm chằm ống kính.
Trong đôi mắt còn nụ nữa.
Chỉ còn một nỗi sợ hãi tột cùng, thuộc về lứa tuổi .
bỏ những bức ảnh xuống, lòng bàn tay lạnh toát.
Những bức ảnh giống như một câu đố câm lặng.
Kể một câu chuyện bi thương mà hiểu.
Ánh mắt rơi cuốn nhật ký.
Bìa màu xanh sẫm, bìa cứng sờn đến mức lộ cả lớp bìa các-tông bên trong.
bất kỳ chữ nào.
lật trang đầu tiên.
Một mùi mực cũ kỹ phả mặt.
Nét chữ thanh tú, chữ phụ nữ.
Ngày tháng ghi đó từ 70 năm .
“Hôm nay, .”
“ làm một việc quan trọng.”
“ bảo con hãy giữ lấy ngôi nhà , giữ lấy cái tủ , đợi về.”
“ hỏi bao lâu.”
“ trả lời.”
“Chỉ lặp lặp rằng, tủ còn thì nhà còn.”
“ , những thứ quan trọng nhất gia đình đều giấu trong đó.”
“ bảo, dù chuyện gì xảy , cũng để khác bí mật .”
lật sang trang tiếp theo.
“ ba ngày , tin tức gì.”
“ bắt đầu thấy sợ.”
“Đêm nào cũng mơ thấy .”
“ cả đầy máu mặt , bảo mau chạy .”
lật từng trang, từng trang.
Nội dung nhật ký từ nỗi nhớ nhung, chờ đợi ban đầu, dần biến thành hoảng loạn và tuyệt vọng.
“ đang theo dõi chúng .”
“ dám khỏi nhà.”
“Bọn họ tìm thứ đó.”
“Họ tưởng để thứ đó cho .”
“ gì cả.”
“ chỉ giữ lấy chiếc tủ .”
“Đây kỷ vật duy nhất để cho hai con.”
Những trang cuối cuốn nhật ký, nét chữ trở nên nguệch ngoạc và hỗn loạn.
Đầy những nét gạch xóa và dấu chấm than.
“Bọn họ xông !”
“Họ đập vỡ bình hoa, xé rách rèm cửa!”
“Họ khiêng cái tủ !”
“ ôm chặt cái tủ, chết cũng buông!”
“Bọn họ đánh , đá , nhất quyết buông!”
“Thằng bé đang , đến khản cả giọng.”
“ bảo nó, con ơi, nhớ kỹ lời bố dặn.”
“Giữ lấy cái tủ!”
Trang cuối cùng, chỉ một câu.
Màu đỏ như máu, giống như bằng chút sức lực cuối cùng.
“Đồ ở ngăn bí mật, con trai .”
Hai chữ đó, “ ”.
Hóa Lý Thư , tưởng nên mới tiện tay chép hai chữ lên phong bì.
Tim như một bàn tay vô hình bóp chặt.
Cuốn nhật ký căn bản ghi chép chuyện vặt vãnh trong gia đình.
Đây di ngôn một phụ nữ.
một bí mật bảo vệ bằng cả mạng sống.
Còn Lý Thư, tại cô bán chiếc tủ ?
Cô bí mật ?
Nếu , cô chỉ bán với giá 180 tệ?
Nếu , tại cô căng thẳng, nhẹ nhõm như trút gánh nặng đến thế?
Vô câu hỏi luẩn quẩn trong đầu .
lúc .
“Reng reng reng…”
Điện thoại đột ngột vang lên giữa phòng khách yên tĩnh.
một lạ.
chằm chằm dãy đó, chần chừ ấn nút .
Chưa có bình luận nào cho chương này.