Toàn Gia Lưu Đày, Ta Dựa Vào Không Gian Lật Đổ Cả Giang Sơn
Chương 125: Tương kế tựu kế
Đưa đến Xi Mị Lĩnh, nơi này là địa bàn của Phù Tử, bên trong tất cả mọi đều nghe theo lệnh nàng ta.
Nàng ta dẫn Mộ Chiêu Dã và họ vào, kh một ai dám ngăn cản.
th nàng ta dùng cả một ngọn núi để nuôi dưỡng cổ trùng của , đủ loại hình thù, bò, bay, dày đặc. Ba bước vào, toàn thân nổi da gà.
Sau đó nàng ta l ra một chiếc bình lưu ly, bên trong chiếc bình đó là một con trùng đỏ thể phun ra khói đen.
Nàng ta l con trùng đó ra đặt lên cổ tay Bùi Hiếu Trì. Con trùng vẻ đói lắm, liên tục hút m.á.u Bùi Hiếu Trì.
Nếu kh Mộ Chiêu Dã tuyệt đối tự tin vào loại t.h.u.ố.c độc đã ều chế, nàng đã nghĩ Phù T.ử đang hại Bùi Hiếu Trì.
Cổ trùng kh chỉ hút máu, mà còn từng luồng vật chất mỏng như sợi tóc, từ khắp cơ thể Bùi Hiếu Trì, tập trung về cánh tay, sau đó bị con trùng hút ra ngoài.
Thứ mắt thường kh thể th, nhưng Bùi Hiếu Trì lại cảm nhận rõ ràng, Vu cổ thuật này, quả thực kh là chuyện hư vô.
Cổ trùng hút sạch Tình cổ trên Bùi Hiếu Trì, lập tức bạo thể mà c.h.ế.t. Còn Bùi Hiếu Trì và Phù T.ử thì đồng thời phun ra một ngụm m.á.u tươi.
Ngụm m.á.u đen này phun ra, sẽ kh còn bị Tình cổ khống chế nữa.
Phù T.ử trực tiếp ngã quỵ xuống. Sau khi giải cổ, phản phệ của nàng ta còn lớn hơn cả Bùi Hiếu Trì.
Ánh mắt nàng ta cũng dần trở nên th tỉnh, dấu hiệu sắp tỉnh lại.
Th vậy, Mộ Chiêu Dã đành dùng lại chiêu cũ, dùng t.h.u.ố.c Thất thần mê hoặc nàng ta lần nữa. Căn phòng chứa cổ trùng này kh ngoài.
Mộ Chiêu Dã ngồi xổm trước mặt nàng ta, kho tay hỏi.
“Phù Tử, Tình cổ của Bùi Hiếu Trì đã được giải sạch chưa?”
nói, sức đề kháng của cơ thể Phù T.ử thật sự mạnh, đến mức này , nghe Mộ Chiêu Dã hỏi, giữa hai đầu l mày vẫn nhíu lại.
Cuối cùng mới quay về trạng thái vô thần: “Giải !”
tốt!
Mộ Chiêu Dã tiếp tục hỏi: “Vấn đề ta hỏi ngươi, ngươi nói thật. Ngươi vì muốn g.i.ế.c Bùi Thận Tu, và ngươi ân oán gì?”
Ánh mắt Phù T.ử trống rỗng, kh hề do dự trả lời Mộ Chiêu Dã.
“Là Hoàng thượng kiêng kỵ Bùi Thận Tu, Hoàng hậu g.i.ế.c được Bùi Thận Tu, Hoàng thượng sẽ vui mừng, Hoàng thượng vui mừng, địa vị Thái t.ử sẽ vững chắc.
Đợi Thái t.ử đăng cơ, Hoàng hậu hứa sẽ ban Kiềm Trung Quận cho ta quản hạt, tất cả mọi ở đây đều thuộc quyền quản lý của ta.”
Hoàng hậu cũng tham gia vào?
Ba Bùi Thận Tu nhau. Thái t.ử ngu dốt, nếu kh Hoàng hậu trải đường cho ta, ta căn bản kh thể làm Thái tử. Bọn họ sớm nên nghĩ đến ều này.
“Ngươi và Hoàng hậu liên thủ, đã làm những chuyện gì? Ta muốn biết những chuyện các ngươi đã làm, cũng như mọi chi tiết nhỏ nhất.”
Chuyện này Bùi Thận Tu và Bùi Hiếu Trì đều muốn biết.
“Dùng cổ trùng đối phó Bùi Gia Quân. Bùi gia chiến bại ở biên giới, là nhờ cổ thuật của ta lập c.”
Nghe xong lời này, Bùi Thận Tu và Bùi Hiếu Trì, cả hai đều nắm chặt nắm đấm. Hoàng đế vì muốn đối phó Bùi gia.
Ngay cả loại Vu cổ thuật này cũng dùng, còn lợi dụng Hoàng hậu và những kẻ khác muốn l lòng y, liên tục đối phó Bùi gia, để y ngồi kh thu l d tiếng nhân đức.
Phù T.ử tiếp tục nói: “Còn Vũ Lâm Vệ, ta đã chế tạo cho Hoàng hậu một chi quân đội, bọn họ là Hoàng hậu dự trữ cho Thái tử.”
Thì ra là vậy!
Mộ Chiêu Dã thắc mắc, lần bị ám sát trước, Thái t.ử vẫn chưa ều tra ra Vũ Lâm Vệ giả, xem ra là ều tra đến mẫu hậu của .
Và từ sau lần đó, ta kh còn ý định lôi kéo Bùi Thận Tu nữa, ều đó chứng tỏ, ta đã gia nhập hàng ngũ cùng Hoàng hậu muốn g.i.ế.c bọn họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toan-gia-luu-day-ta-dua-vao-khong-gian-lat-do-ca-giang-son/chuong-125-tuong-ke-tuu-ke.html.]
Mộ Chiêu Dã: “Chuyện của Bùi Hiếu Trì, Hoàng hậu và Thái t.ử biết đến sự tồn tại của y kh?”
Đây mới là mấu chốt, nếu thân phận Bùi Hiếu Trì bị trong triều biết được, thì y sẽ kh thể ẩn được nữa.
“Kh, Bùi Hiếu Trì là của ta, ai cũng đừng hòng lợi dụng y.”
Nghe Phù T.ử nói câu này, Bùi Hiếu Trì quay mặt nơi khác, đừng đem việc khống chế y, nói nghe hay ho như vậy.
Nhưng biết được tin tức này, Mộ Chiêu Dã đã biết nên tính toán thế nào cho tương lai.
“ tốt, ta hỏi ngươi câu cuối cùng, ngươi và Hoàng hậu, cùng với Thái tử, liên lạc bằng cách nào?”
Phù Tử: “ ám tiêu. Chuyện g.i.ế.c Bùi Thận Tu, Thái t.ử đích thân đến giám sát, hiện đang ở biệt viện dưới chân núi Xi Mị Lĩnh.”
Thái t.ử cũng ở đây, Mộ Chiêu Dã đứng dậy, đến bên cạnh Bùi Thận Tu và Bùi Hiếu Trì, ánh mắt lộ rõ sự tính toán.
“Chiêu Dã, tuy Thái t.ử kh biết chuyện Vũ Lâm Vệ lần trước, nhưng cũng kh thoát khỏi liên quan. Nếu ta muốn lợi dụng Phù T.ử để g.i.ế.c chúng ta, vậy chúng ta chẳng bằng tương kế tựu kế!”
Ý nghĩ của Bùi Thận Tu, luôn trùng hợp đến kinh ngạc với Mộ Chiêu Dã.
“Được thôi, đã Thái t.ử ở dưới chân núi Xi Mị Lĩnh, dù cũng kh xa, Phù T.ử kh g.i.ế.c ta một phen, thật đáng tiếc.”
Mộ Chiêu Dã gần như dùng hết số t.h.u.ố.c độc Thất thần lên Phù Tử. Ra khỏi Xi Mị Lĩnh, ẩn nấp trong bóng tối Phù T.ử dẫn tấn c nơi ở của Thái t.ử Tạ Quân Lâm.
Phù T.ử giỏi về cổ trùng, thêm vào việc Thái t.ử nhiều hộ vệ bên , trận chiến diễn ra lưỡng bại câu thương. Tạ Quân Lâm còn bị độc trùng cắn, một cánh tay đến khuỷu tay sưng t lên ngay lập tức.
“Phù Tử, ngươi dám đối phó Bổn cung, đâu, g.i.ế.c nàng ta cho Bổn cung.”
của Thái t.ử tổn thất nặng nề, và cổ trùng của Phù T.ử gần như bị hủy diệt.
Mộ Chiêu Dã muốn chính là bọn họ trở mặt thành thù. Bùi gia trở nên như vậy, Phù T.ử cũng phần. Cho dù nàng ta đã cứu Bùi Hiếu Trì, mối thù giữa hai bên, vẫn ở đó.
Kết quả cuối cùng là Phù T.ử bị của Tạ Quân Lâm g.i.ế.c c.h.ế.t, Xi Mị Lĩnh cũng bị Tạ Quân Lâm dùng một mồi lửa thiêu rụi hoàn toàn.
Đó là nơi ở của Thánh nữ Phù Tử, dân Kiềm Trung Quận, đều nghĩ Thánh nữ đã c.h.ế.t trong trận hỏa hoạn lớn đó.
Trong khách ếm, th ba bình an trở về, Lục Tê Ngô lập tức tiến lên đỡ Bùi Hiếu Trì.
“Phu quân, ? Cổ độc đã được giải chưa?”
Đối diện với sự lo lắng của thê tử, Bùi Hiếu Trì vén những sợi tóc lòa xòa trên mặt nàng sang vành tai, cưng chiều gật đầu.
“Giải !”
Hai chữ nhẹ nhàng, nhưng lại khiến bọn họ trải qua muôn vàn khó khăn, hiểm trở. Bùi Hiếu Trì ôm Lục Tê Ngô vào lòng.
Cơ thể kh còn cảm giác đau nhức như bị co thắt nữa, mà chỉ sự rung động khi đối diện với yêu.
Th Bùi Hiếu Trì kh còn bị phản phệ, Lục Tê Ngô cuối cùng cũng thể bật khóc nức nở. Những ngày tháng nàng ta nghĩ Bùi Hiếu Trì đã c.h.ế.t, kh biết đã đau khổ đến nhường nào.
Nàng ta tự ép bản thân, bịt tai lại kh cho nghe những lời đồn thổi. Nàng ta sẵn lòng thủ tiết cả đời vì Bùi Hiếu Trì.
Nhưng ác ngôn như lưỡi d.a.o sắc bén, kh nàng ta bịt tai lại là kh thể làm tổn thương nàng ta.
“Phu quân, biết kh, ta cứ nghĩ đã thật sự c.h.ế.t , biết khoảng thời gian này ta đã khó khăn đến mức nào.
nhiều lần, ta kh muốn sống nữa, muốn theo , nhưng mẫu thân, thân thể lại kh tốt, kh thể rời xa .
Ta vẫn luôn khổ sở giằng xé giữa việc giúp làm tròn hiếu đạo, và tự chấm dứt. Phu quân, còn sống, thật sự quá tốt ...”
“Tê Ngô, xin lỗi nàng, khoảng thời gian này, nàng đã chịu khổ .”
Mộ Chiêu Dã kéo Bùi Thận Tu ra bên ngoài khách ếm. Bùi Hiếu Trì và Lục Tê Ngô khó khăn lắm mới được đoàn tụ, bọn họ nhất định nhiều lời riêng tư muốn nói, nên cho bọn họ một kh gian riêng.
Hai ngồi trên chiếc ghế đu trong sân khách ếm, Bùi Thận Tu lúc sờ vào chiếc nỏ thu nhỏ trên cổ tay, lúc lại thôi.
Ánh mắt y Mộ Chiêu Dã, tràn ngập những tình cảm khác biệt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.