Toàn Gia Lưu Đày, Ta Dựa Vào Không Gian Lật Đổ Cả Giang Sơn
Chương 236: Ta Có Người Muốn Bảo Vệ
Mộ Chiêu Dã trang ểm. Sắc mặt nàng kh còn tốt như trước, nhưng chỉ cần tô thêm một lớp trang ểm mỏng, khác sẽ kh nhận ra.
Buổi tối ánh đèn lờ mờ, chỉ cần nàng uống thêm chút Linh Tuyền thủy, ngay cả Bùi Thận Tu cũng kh phát hiện ra.
Ngày hôm sau, nàng dậy sớm trang ểm, hoàn toàn kh để Bùi Thận Tu th được bộ dạng thực sự của nàng.
“Hạo, ta biết ngươi vì muốn tốt cho ta. Nhưng ta ở đây, ta cũng muốn bảo vệ, vì vậy, ngươi đừng khuyên can ta nữa.”
Lòng Nghiêm Hạo Nhiên chợt nhói đau. mím môi một lúc lâu, mới hỏi Mộ Chiêu Dã.
“Tỷ, ... đáng để Tỷ làm vậy kh? Thậm chí còn kh màng đến bản thân .”
Mộ Chiêu Dã gật đầu kh chút do dự.
Ở thế giới cũ, Nghiêm Hạo Nhiên đã bảo quản t.h.i t.h.ể nàng, nhưng dù nàng trở về, cũng chưa chắc đã đ.á.n.h thức được chức năng cơ thể ban đầu.
Còn ở đây, dù tan biến, ít nhất nàng còn thêm chút thời gian ở bên Bùi Thận Tu.
Chưa đến giây phút cuối cùng, Nghiêm Hạo Nhiên sẽ kh bỏ cuộc. Sau bữa cơm này, cả ba đã nói rõ mọi chuyện. Thời gian Nghiêm Hạo Nhiên thể ở lại đây kh được quá ba tháng.
Hiện tại đã lãng phí hơn nửa tháng, vẫn kh thể thuyết phục được Mộ Chiêu Dã. Xem ra chỉ thể chờ đợi.
Rời khỏi Vạn Phúc Lâu, Nghiêm Hạo Nhiên cùng Mộ Chiêu Dã đến xưởng dược.
Cũng trùng hợp, Bùi Ninh Ninh đang ăn cơm ở Vạn Phúc Lâu, nàng vừa vặn th ba họ ra ngoài.
Lúc lên xe ngựa, Nghiêm Hạo Nhiên còn phong nhã đưa tay ra, còn Mộ Chiêu Dã kh từ chối, đặt tay lên tay .
Nàng mượn lực tay , bước lên xe ngựa.
Cảnh tượng này vừa vặn bị Bùi Ninh Ninh th. Nàng trợn tròn mắt, kh dám tin.
Nhị tẩu phóng khoáng thì đúng , nhưng vừa nãy là Nghiêm Hạo Nhiên kia mà. Dù cũng là ngoại nam, thể kéo tay Nhị tẩu chứ?
Nhị tẩu chẳng lẽ...
Bùi Ninh Ninh lắc đầu, gạt bỏ những suy nghĩ rối ren trong đầu.
Kh thể nào, Nhị tẩu và Nhị ca ân ái như vậy, chắc c kh thể để mắt đến Nghiêm Hạo Nhiên.
Nàng đã nghĩ quá nhiều .
Lan Gia Niên theo ánh mắt của Bùi Ninh Ninh, nhưng đã kh còn th ai nữa. khó hiểu hỏi:
“Ninh Ninh, nàng gì vậy?”
Bùi Ninh Ninh quay lại: “Kh gì, ăn cơm .”
Bề ngoài kh biểu lộ, nhưng trong lòng Bùi Ninh Ninh đã ghi nhớ cái tên Nghiêm Hạo Nhiên này.
Lần sau gặp lại Nghiêm Hạo Nhiên, nàng nhất định cảnh cáo , bảo tránh xa Nhị tẩu của nàng một chút.
M ngày tiếp theo, Bùi Thận Tu vẫn bận rộn với triều chính, còn Bùi Ninh Ninh lại gần gũi với Lan Gia Niên.
Bùi phủ và nhà họ Lan đều ngầm đồng ý, cả hai nhà đều ý muốn kết th gia, giờ chỉ chờ hai họ bằng lòng hay kh.
Cũng là buổi chiều hẹn Lan Gia Niên, Bùi Ninh Ninh lại vừa vặn gặp Nghiêm Hạo Nhiên đến Bùi Vương phủ tìm Mộ Chiêu Dã.
Đúng là đạp phá thiết hài vô mịch xứ, đắc lai toàn bất phí c phu (Giày sắt mòn tìm kh th, tốn chút c sức lại tìm được). Nàng quyết định kh gặp mặt nữa, mà sẽ dạy dỗ cái tên Nghiêm Hạo Nhiên này trước.
Bùi Ninh Ninh thẳng đến trước mặt Nghiêm Hạo Nhiên, kh nói hai lời, liền rút roi da đeo bên ra.
Nàng lộ vẻ chán ghét, tiến sát Nghiêm Hạo Nhiên.
Cảm nhận được đối diện đến đây với thái độ kh thiện chí, Nghiêm Hạo Nhiên lùi lại hai bước.
đã nhường bước, nhưng Bùi Ninh Ninh vẫn tiếp tục bám theo, chiếc roi trong tay càng lúc càng tiến gần.
cũng kh khách khí nữa, trực tiếp x lên đoạt l chiếc roi. Bùi Ninh Ninh thân thủ tốt, roi là vũ khí sở trường của nàng.
Sau vài hiệp đấu với Nghiêm Hạo Nhiên, nàng kh thể làm bị thương, khi áp sát giao chiến, chiếc roi trên tay cuối cùng còn bị Nghiêm Hạo Nhiên đoạt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toan-gia-luu-day-ta-dua-vao-khong-gian-lat-do-ca-giang-son/chuong-236-ta-co-nguoi-muon-bao-ve.html.]
“Nghiêm Hạo Nhiên, ngươi to gan thật!”
Nghiêm Hạo Nhiên giận dữ lườm Bùi Ninh Ninh, ném thẳng chiếc roi vừa đoạt được xuống đất.
“Cơ thể này, vẫn còn quá kém.”
Bùi Ninh Ninh là An Ninh quận chúa, mà cha của Nghiêm Hạo Nhiên chẳng qua chỉ là một Thị lang nhỏ của Hình bộ, vậy mà dám vô lễ với nàng như vậy.
“Nghiêm Hạo Nhiên, ngươi dám ném roi của ta, ngươi chán sống kh?”
Nghiêm Hạo Nhiên cũng kh chiều theo Bùi Ninh Ninh, vốn kh của thế giới này, căn bản kh cần tuân theo luật lệ của nơi đây.
“Ngươi đến đúng lúc lắm, hãy chuyển lời đến Bùi Thận Tu. Nếu kh muốn Mộ Chiêu Dã c.h.ế.t, hãy đến Nghiêm phủ tìm ta.
Chuyện của Mộ Chiêu Dã, ta biết nhiều hơn . Chỉ ta mới thể cứu được Mộ Chiêu Dã.”
Nói xong, Nghiêm Hạo Nhiên liếc cánh cổng Bùi Vương phủ, trên mặt vẫn lộ rõ sự bất bình.
Lời lẽ loạn xạ gì đây.
Bùi Ninh Ninh cảm th ta chẳng hiểu gì cả, lại còn dám nguyền rủa Nhị tẩu của nàng.
“Nghiêm Hạo Nhiên, ngươi nghĩ ngươi là ai mà dám khoác lác? Ta cảnh cáo ngươi, hãy tránh xa Nhị tẩu của ta ra. Nếu ta còn phát hiện ngươi dây dưa kh dứt với nàng, ta gặp ngươi lần nào, đ.á.n.h ngươi lần đó.”
Nghiêm Hạo Nhiên kh để lời của Bùi Ninh Ninh vào tai. Mộ Chiêu Dã kh muốn cùng , kh thể ép buộc.
Đã kh thể ra tay từ Mộ Chiêu Dã, vậy sẽ bắt đầu từ Bùi Thận Tu.
Bùi Thận Tu chẳng yêu nàng ? Chắc c sẽ kh đành lòng nàng tiêu tan, nàng c.h.ế.t yểu ở tuổi đời còn trẻ như vậy.
Bùi Ninh Ninh kh đ.á.n.h lại Nghiêm Hạo Nhiên, bị làm cho một bụng tức giận, cũng chẳng còn muốn ra ngoài nữa. Nàng sai nha hoàn báo với Lan Gia Niên, bảo kh cần đợi .
Càng nghĩ về lời Nghiêm Hạo Nhiên nói, nàng càng bực bội. Nhưng chuyện này liên quan đến Mộ Chiêu Dã, nàng kh thể kh để tâm.
Mãi đến tối, Mộ Chiêu Dã mới từ bên ngoài trở về, bước chân cả nàng đều lảo đảo.
Bùi Ninh Ninh chạy nh ra cổng lớn, đỡ Mộ Chiêu Dã từ tay nha hoàn, để nàng tựa vào .
“Nhị tẩu, Nhị tẩu kh khỏe kh? mau tự bắt mạch xem , cần dùng t.h.u.ố.c gì, ta lập tức sai mua ngay.”
Mộ Chiêu Dã xua tay lắc đầu. Cơ thể nàng lúc này, ngay cả Linh Tuyền thủy trong kh gian cũng kh còn tác dụng lớn, huống hồ là các loại d.ư.ợ.c liệu khác.
Quả thực giống như lời Nghiêm Hạo Nhiên nói, nàng cảm th ý thức của đang dần dần tan biến.
“Ta kh , chỉ là hơi mệt chút thôi. Đỡ ta về phòng, ta muốn nằm nghỉ một lát, nghỉ một lát là ổn thôi.”
Bùi Ninh Ninh kh hiểu y thuật, chỉ thể làm theo những gì Mộ Chiêu Dã nói.
Đỡ Mộ Chiêu Dã vào phòng ngủ, nàng lập tức sai vào cung, gọi Bùi Thận Tu trở về.
Trực giác mách bảo nàng Mộ Chiêu Dã kh ổn, đó là một cảm giác khó tả.
Nghe tin, Bùi Thận Tu cưỡi ngựa phi nh từ Hoàng cung trở về, bước vào Bùi Vương phủ, ai gọi cũng như kh nghe th.
th Mộ Chiêu Dã đang yên tĩnh ngủ trên giường, lồng n.g.ự.c vẫn phập phồng hít thở, mới thở phào một hơi thật sâu.
Trước đây nàng đã từng bị đau tim, bây giờ lại như vậy, Bùi Thận Tu thật sự sợ hãi.
“Ninh Ninh, sai đến xem cho Nhị tẩu chưa?”
Bùi Ninh Ninh gật đầu: “Phủ y đã xem qua , Thái y cũng đã sai gọi, giờ chắc đang trên đường đến.
Phủ y nói, Nhị tẩu kh bị bệnh gì, chỉ là quá mệt mỏi, dẫn đến cơ thể suy nhược. Nhưng ta cứ cảm th kh ...”
Lúc này, Bùi Ninh Ninh chợt nhớ đến lời Nghiêm Hạo Nhiên nói, nhưng những lời đó quá vô căn cứ.
Bùi Thận Tu c giữ bên cạnh Mộ Chiêu Dã, đợi Thái y đến bắt mạch, kết quả cuối cùng cũng giống như lời Bùi Ninh Ninh nói.
Chỉ là quá mệt mỏi, quá suy yếu, kh thể tìm ra bệnh chứng nào khác.
“Nhị ca, ra đây, ta chuyện muốn nói với , là về Nhị tẩu.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.