Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt
Chương 1551: Cái cú đá kia, thật là sảng khoái quá chừng nha!
Trong lòng Phượng Khê còn phân vân, Quân Văn thì ung dung chẳng bận tâm gì. Dù gì bọn họ cũng đồng môn, sư sư một lòng, mà... trong lòng Lệ Trạch nghĩ đây?
Nàng hết đến khác khéo léo từ chối, bịa đủ cớ để thoái thác, kết quả vẫn thể lay chuyển quyết tâm tặng lễ Cốc Lương trưởng lão.
Phượng Khê đành bất lực nhận lấy, trong lòng chỉ thở dài.
Thực Lệ Trạch ngoại trừ thấy ... chua trong bụng, cũng chẳng nghĩ nhiều. Nếu hạng lòng hẹp hòi, sớm ông sư phụ trời đ.á.n.h chọc tức đến tái mặt!
Gợi ý siêu phẩm: Cánh Đồng Hoang đang nhiều độc giả săn đón.
Cốc Lương trưởng lão để Lệ Trạch đưa Phượng Khê và Quân Văn trở ngoại môn, vì lười, mà vì bản ông hiện tại... tiện gặp .
khỏi sân, Lệ Trạch liền lấy miếng vải đen trùm kín đầu.
tính bụng khi về sẽ cạo sạch cái đầu lục quyển mao (*) quái dị , đội tóc giả như cũ.
(*): lục quyển mao = tóc uốn xoăn thành sáu lọn, kiểu tóc ngớ ngẩn gây chú ý.
Phượng Khê thấy, như mèo vờn chuột:
“ thấy để kiểu tóc cũng... dễ thương lắm nha! Dù cũng nhân chứng cứu đó, cần giấu giếm làm gì!”
Lệ Trạch: “……”
Miệng ngươi chuyện dễ như ... thấy đau chút nào ?!
nghĩ , vì che giấu chuyện “động linh khí ở Luyện Tâm Động”, tông chủ cũng đành nhắm mắt theo lời dối Phượng Khê. nên... trong mắt khác, vẫn hùng!
Cái đầu lục quyển mao , coi như minh chứng vinh quang nha!
Hơn nữa, cái bộ tóc giả ... đội lên cũng ngứa /ên!
Nghĩ , thẳng lưng, gỡ khăn đen, để lộ trọn vẹn mái đầu sáng chói.
Dù thì vốn dĩ hành xử giống thường trong tông môn, thêm nữa cũng chẳng ch/ết ai!
Thế Lệ Trạch đỉnh nguyên cái đầu xoăn tít, rạng rỡ như mặt trời ban trưa, ung dung theo chân Phượng Khê và Quân Văn xuống ngoại môn.
khỏi cổng lớn, đụng mấy tên t.ử mặc y phục truyền.
Một tên hì hì :
“Nha~ Lệ Trạch đó ? Đầu tóc quen lắm nha, hình như giống hệt kiểu sư phụ thời trẻ đó~!”
Tên thứ hai cũng hùa theo:
“ thấy còn giống cái mô hình ‘quy diễn chi thuật’ hôm nữa kìa! lẽ... ngươi nghiên cứu biến dị hả?!”
Tên thứ ba liếc qua Phượng Khê và Quân Văn:
“ đưa đôi long phượng t.h.a.i nhà sư phụ thế?”
Lệ Trạch dù vui, quen , coi như mấy kẻ đó... đang đ.á.n.h rắm.
Phượng Khê thì thế, nàng loại bênh nhà cực kỳ. Nhất khi cái đầu lục quyển mao Lệ Trạch “tác phẩm nàng ban tặng”.
Nàng mỉm .
Quân Văn lập tức kéo Lệ Trạch lùi hai bước.
Tiểu sư ... sinh t.ử khó dò!
Lệ Trạch còn đang lơ ngơ kịp phản ứng, Phượng Khê thong dong cất lời:
“Lệ Trạch sư , Thiên Diễn Đạo Tông khi nào nuôi chó? Giữa ban ngày mà sủa rộ cả lên ?”
Bọn : “……”
Một tên tức giận chỉ mặt nàng:
“Liễu Yểu Điệu! Đừng tưởng Cốc Lương trưởng lão làm chỗ dựa mà làm gì thì làm! Xin ngay! thì... liệu hồn đó!”
Lệ Trạch vội che Phượng Khê phía , trầm mặt:
“ các ngươi cố ý gây chuyện , Yểu Điệu sư chẳng qua chỉ vài câu cho bớt tức. Chuyện lớn chuyện bé, làm ầm lên thì chẳng ai lợi .”
Mấy tên t.ử truyền trợn mắt kinh ngạc.
Bọn họ chèn ép Lệ Trạch mấy năm nay, từng thấy cứng rắn thế !
Mà cũng ... Dù gì Liễu Yểu Điệu cũng ái nữ Cốc Lương trưởng lão, che còn ai che?
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/toan-tong-mon-la-cho-liem-chi-co--cho-thiet/chuong-1551-cai-cu-da--that-la-sang-khoai-qua-chung-nha.html.]
Tên Tô Siêu nhếch mép :
“ đấy. ngươi nàng xin , chuyện coi như xong.”
Lệ Trạch định mở miệng thì Phượng Khê kéo , lạnh:
“ thì thể xin . đạo lý xin s/úc sin/h! Các ngươi... hoặc cút cho nhanh, hoặc xuống đây học ch.ó sủa cho coi!”
Mấy tên : “……”
Cái điê/n nha!
Tuy nàng khuê nữ trưởng lão, phận cũng chỉ tương đương bọn họ. Dựa mà kiêu ngạo thế?!
Vẫn còn ngoại môn t.ử mà!
Đang định làm ầm lên, Phượng Khê sang Lệ Trạch:
“Sư , báo với Cốc Lương trưởng lão một tiếng, bảo kẻ bắt nạt chúng .”
Lệ Trạch: “……”
Báo... phụ ? Việc chẳng con nít mới làm ?
ánh mắt nàng rực lửa, đành gật đầu làm theo.
truyền tin xong thì Cốc Lương trưởng lão phóng tới như gió:
“Lũ ranh con thối! Dám khi dễ đồ ? Chán sống ?!”
Dù ông quái đản, vẫn trưởng lão, còn sư ruột tông chủ, đám truyền t.ử đành nuốt giận.
dừng , ông mắng bọn họ như tát nước, mỗi đứa còn đá một cước trò.
Khó trách Địch Thiên Phóng thích đá , đá ... ghê gớm!
Ông hăm dọa xong, sang Phượng Khê:
“Yểu Điệu, làm lắm! Về ai dám bắt nạt, cứ báo ! làm chủ cho con! Đừng học cái đồ vô dụng sư , ăn h.i.ế.p chỉ ngậm đắng nuốt cay, chẳng khí phách gì cả!”
Lệ Trạch: “……”
Lúc mách lẻo thì ông bảo rèn luyện, trưởng thành, thể ỷ !
Tới lượt tiểu sư thì rẽ sang làm thần hộ mệnh?!
xong ông hừ hừ bỏ , Lệ Trạch theo Phượng Khê và Quân Văn ngoại môn.
bao xa, Tô Siêu bọn chặn đường.
“Lệ Trạch! Ngươi ba tuổi! Việc gì cũng gọi lớn? gan thì truyền đại bỉ tỷ thí !”
Còn kịp phản ứng, Phượng Khê ngẩng đầu:
“ thôi! Ai đấu ... rùa!”
Lệ Trạch nuốt nước miếng.
... ch/ết chắc .
sư nhà lên tiếng, thể lùi bước? lạnh:
Bạn thể thích: Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn - Phó Tranh & Ôn Lương - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“. tỷ thí! chỉ ngươi, ai lên cũng , tiếp hết!”
Trời xanh chứng giám, để câu , gom hết can đảm cả đời!
chỉ Hợp Thể tầng bốn, mấy tên đều tầng năm tầng sáu! lấy gì mà đánh?!
Cùng lắm thì ăn vài trận nhừ xương…
rõ, dù bọn ghét , cũng chẳng đến mức hạ sát thủ.
Đám Tô Siêu còn ném vài câu hăm dọa, mới chịu rút.
bao xa, Phượng Khê thì thầm:
“Sư , ch.ó c.ắ.n thì sủa. xem ... mấy tên nãy, ch.ó ngoan còn chẳng bằng nha~!”
Đám Tô Siêu: “……”
====
Chưa có bình luận nào cho chương này.