Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt
Chương 1603: Sau lưng ai cũng gọi hắn Cốc Lương tạc!
Phượng Khê trong lòng buồn , mặt tỏ vẻ quan tâm, vội vàng chạy tới hỏi han ân cần: “Sư phụ, thương chứ?”
Quân Văn cũng vội vàng chạy tới, hai sư cùng đỡ Cốc Lương trưởng lão đến chỗ đất trống. Kỳ thực Cốc Lương trưởng lão chẳng cả, lòng ông thì tổn thương. Ông mất mặt mặt đồ bảo bối! Mặt mũi sư phụ như ông còn ?! Mất mặt quá! Chờ đến khi phát hiện tóc giả nổ thành xoăn tít, ông cảm thấy như trời sập.
Xem thêm: Đêm Tân Hôn, Ông Trùm Tàn Tật Đã Đứng Dậy (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Xương sống tông môn biến thành… Kẻ chọc xương sống! Ông ngất , khổ nỗi nổ quá nhiều , cơ thể thích nghi , chẳng hề hấn gì.
lúc ông đang vô cùng hổ, Phượng Khê : “Sư phụ, gây động tĩnh lớn như , lĩnh ngộ điều gì ?”
Cốc Lương trưởng lão: “, , ! , Yểu Điệu con chút nào, chính vì điều lĩnh ngộ, nhất thời kích động nên mới cẩn thận tạo trận địa lớn như .”
Phượng Khê tức khắc làm vẻ mặt sùng bái: “Sư phụ, mới điển tịch mà điều lĩnh ngộ ? cũng quá lợi hại ?! Đáng tiếc hiện tại con đối với thuật Quy Diễn còn dốt đặc cán mai, bằng nhất định sẽ nhờ giảng giải cặn kẽ, con và ca ca con cũng thể mở mang kiến thức!”
Cốc Lương trưởng lão thầm nghĩ, may mà con dốt đặc cán mai, bằng chẳng lộ tẩy ?! Tuy nhiên, ánh mắt sùng bái Phượng Khê và Quân Văn làm ông quên sự hổ đó.
Ông đang chuẩn dáng cao nhân thì ở cửa sân truyền đến một tiếng kinh thiên động địa, q/uỷ thần sầu: “Sư phụ! , cũng biến thành tóc xoăn ?!”
Cốc Lương trưởng lão ngẩng đầu qua, liền thấy một đầu tóc xoăn xanh lè đại đồ như con hươu ngốc lao như bay tới!
Cốc Lương trưởng lão giờ khắc thanh lý môn hộ! Ngàn lời vạn tiếng hòa thành một câu: “Ngươi cái nghiệt đồ!”
Lệ Trạch vô cùng hoang mang, vô cùng ủy khuất. xuất quan thấy động tĩnh bên liền chạy như bay tới, chẳng vì lo lắng ? biến thành nghiệt đồ? Sư phụ đây mai rùa làm cho /ên ?!
Phượng Khê nhô đầu qua, tủm tỉm : “Sư , xuất quan ? Chắc chắn thu hoạch lớn lắm nhỉ?”
Lệ Trạch vuốt vuốt mái tóc xoăn xanh lè , chút đắc ý : “Đó dĩ nhiên! Sư hiện tại Hợp Thể tầng bốn hậu kỳ, Hợp Thể tầng năm sắp tới !”
Phượng Khê mắt đầy sùng bái: “Sư , cũng quá lợi hại ?! Chẳng trách mấy ngày chúng Chư Thiên bí cảnh rèn luyện, ít trưởng lão khen tích lũy đầy đủ, lên tiếng thì thôi, một khi tay thì kinh !”
Lệ Trạch đáng thương, đời từng qua lời nào êm tai đến thế, miệng đều toe toét đến tận mang tai! Phượng Khê trong lòng nghĩ, khen xong lão đến khen nhi, nàng sống dễ dàng ?! Cái nhà mà nàng thì banh chành! Cũng may bên cạnh còn Quân Văn giúp diễn phụ, bằng nàng còn mệt hơn!
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/toan-tong-mon-la-cho-liem-chi-co--cho-thiet/chuong-1603--lung-ai-cung-goi-han-coc-luong-tac.html.]
Phượng Khê chợt chuyển đề tài: “ , sư , còn ? Mấy ngày và ca ca Chư Thiên bí cảnh tham gia tuyển chọn t.ử nội môn, ở trong địa cung gặp một vị lão tiền bối. Lão nhân gia chẳng những tặng chúng ít điển tịch thuật Quy Diễn, còn khen sư phụ chúng truyền thừa thuật Quy Diễn công từ đầu đến cuối, thể xương sống tông môn…”
Cốc Lương trưởng lão đang thở phì phò tức khắc sống lưng thẳng tắp! Tuy đại đồ một tên ngốc, cũng may ông còn hai tiểu đồ cơ trí!
Ông nào , lúc trong lòng Lệ Trạch đang nghĩ vị lão tiền bối trong địa cung chắc mù chứ? Nếu thì tiểu sư và sư gì đó, bằng đối phương đá/nh giá sư phụ như ? đồ ngỗ nghịch bất hiếu, thật sự sư phụ quá đáng tin cậy! xem, nổ mai rùa ?! Ba ngày một vụ nổ nhỏ, năm ngày một vụ nổ lớn, trong tông môn lưng đều gọi … Cốc Lương tạc!
Đương nhiên, những lời chỉ dám nghĩ trong lòng, nếu , lão thần côn sư phụ thế nào cũng bóp ch/ết mất! đột nhiên nghĩ đến một khả năng, vẻ mặt kinh hãi về phía Cốc Lương trưởng lão:
“Sư phụ, , sẽ làm nổ mất hết mấy điển tịch đó chứ?!”
Cốc Lương trưởng lão: “…”
Ngươi cái ngh/iệt s/úc! tiếng ?! dù nổ, nhiều nhất cũng chỉ nổ bay một quyển, thể nổ bay hết ?!
Nghĩ đến đây, ông khỏi chút nghĩ mà sợ, may mà tiểu đồ dặn dò ông chép mấy bản điển tịch , hơn nữa nãy ông xem cũng bản chép, bằng … Cốc Lương trưởng lão khỏi toát mồ hôi lạnh. Nếu thật sự làm nổ bay điển tịch, khác, Địch Thiên Phóng chắc đạp ông một vạn ! Nguy hiểm thật, nguy hiểm thật!
Ông trấn tĩnh tâm thần, hừ lạnh : “Ngươi cho rằng ngu như ngươi ? Lấy bản chính nghiên cứu? chỉ làm nổ bay bản chép thôi.”
Lệ Trạch thở phào nhẹ nhõm. . Còn về ngữ khí Cốc Lương trưởng lão, quen . Thầy trò bọn họ một ngày cãi vài thì ngủ còn ngon. Dù cũng yêu đến tương tàn, chẳng cả!
Trong lòng Phượng Khê cũng nhẹ nhõm. Tuy nàng dặn dò Cốc Lương trưởng lão, cũng nhờ ông làm theo mới . Hiện tại xem , vị sư phụ tiện nghi nàng vẫn lời khuyên.
Lúc , một trận gió thổi qua, thật trùng hợp thổi bay tóc giả Cốc Lương trưởng lão. Cốc Lương trưởng lão vội vàng lấy một bộ tóc giả mới đội lên, khôi phục hình tượng lão thần côn tiên phong đạo cốt.
Xem thêm: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Cái Gì?Thời Noãn - Phó Triệu Sâm (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Lệ Trạch thấy , : “Sư phụ, con thấy đừng đội tóc giả nữa, cái thứ cứ như tâm ma ! xem con , bây giờ đội cái đầu tóc xoăn xanh lè , chẳng chút gánh nặng tâm lý nào. Con thấy tâm ma tóc giả , mà giống con, tự ti đó!”
Trong lòng Phượng Khê vô cùng cạn lời. Vị đại sư nàng, y như Ngũ sư lúc , rõ ràng một mà cái miệng “phá hoại”! Ngươi chuyện thì khi thể suy nghĩ một chút ? Vị sư phụ tiện nghi nàng sĩ diện như , ngươi thể uyển chuyển hơn một chút ? Ngươi như làm mặt mũi già nua ông đặt đây? =)))
Quả nhiên, Cốc Lương trưởng lão gầm lên một tiếng, một cước đá bay Lệ Trạch! Lệ Trạch thành công treo lơ lửng cái chạc cây ! mấp máy môi, chỉ ý , cuối cùng vẫn nuốt trở . Thôi , sư phụ ưa , nhiều cũng vô ích.
Chưa có bình luận nào cho chương này.