Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt
Chương 276: Phượng Khê rơi “bịch” một tiếng
Phượng Khê cũng bội phục chính .
Nàng làm mà lợi hại đến như chứ?!
thể ngầu đến độ long trời lở đất như ?!
Tùy tiện đảo qua một cái liền tìm sơ hở sống đám Thiên Khuyết Minh!
Chỉ cần dùng thần thức tìm thấy đối phương, thừa lúc đối phương còn kịp ngưng tụ thể, chụp cho một phát xong, liền còn cơ hội ngưng tụ thành nữa!
Hơn nữa, lúc kịp ngưng tụ, đối phương cực kỳ yếu ớt, tuỳ tiện phách một cái thành bê chao!
Chỉ , nàng cũng chiêu áp dụng cho .
Dù thì ai cũng thần thức mạnh mẽ như nàng, mà một khi đám Thiên Khuyết Minh phát giác vấn đề, chừng sẽ nghĩ cách vá lỗ hổng.
mặc kệ thế nào, cứ kiếm một mẻ !
Thấy ai công kích thần thức nàng, lá gan Phượng Khê cũng to dần, thần thức trải ngày càng rộng.
Phát hiện ai sắp sống liền vọt tới chụp một cái!
Chỉ , trong mắt một vài , cảnh tượng trông chẳng khác nào Phượng Khê đang múa may loạn xạ với khí, trông như một con ngốc đang nghịch dại!
đều thấy khó hiểu: sống Thiên Khuyết Minh ít thế nhỉ?
cũng lác đác hai ba im bặt.
Phượng Khê chụp mấy tên tép riu, cảm thấy chán ngấy.
Nàng quyết định canh me lão giả áo xám.
Chỉ , Nhan tướng quân bên vẻ cầm cự nổi, rõ ràng rơi thế hạ phong.
Đám vệ Nhan tướng quân cũng quấn lấy, căn bản rảnh qua giúp.
Phượng Khê giúp, tu vi nàng thấp quá!
Xem , chỉ thể chơi mưu hèn kế bẩn thôi!
Nàng vòng qua vòng , nấp lưng lão giả áo xám, tất nhiên cách mấy trượng, dám gần quá kẻo phát hiện.
Phượng Khê móc hai tấm phù lớn, dùng giọng the thé nhại giọng Trì Mộc gào lên:
“Đại nhân ơi, Trì Mộc đây! Cứu ! Cứu với!”
Lão giả áo xám theo bản năng ngoảnh đầu , Phượng Khê liền ném phù triện về phía .
Lão áo xám bất ngờ, ngay đó liền khinh miệt.
vung tay, dùng linh lực bao lấy mấy tấm phù tiện tay ném trả về phía Phượng Khê.
Phượng Khê hoảng tới mức co giò bỏ chạy.
Đừng bỏ lỡ: Ly Hôn Thì Đã Sao, truyện cực cập nhật chương mới.
Cảnh tượng chạy trốn chật vật … khỏi cần miêu tả!
Lão áo xám đang đắc ý thì trong lòng khựng .
trúng kế !
tưởng Phượng Khê dùng phù triện đ.á.n.h lén , ai ngờ đầu để lỡ một khoảnh khắc.
Mà chính trong khoảnh khắc , mười tám bàn tay nhỏ từ bò tới sát bên.
Tuy thèm để mấy cái bàn tay con con mắt, đầu lo đối phó Phượng Khê mất một nhịp, bây giờ bàn tay quấy nhiễu thêm một nhịp thì kiếm Nhan tướng quân bổ tới nơi.
Lão áo xám tránh kịp, chỉ đành c.ắ.n răng nghênh đón một kiếm .
“Phụt!” – phun một búng m,áu tươi.
tức đến nội thương!
đường đường tu sĩ Hóa Thần đại viên mãn mà một tiểu nha đầu nhãi nhép giở trò đùa giỡn?!
còn đang c.h.ử.i Trì Mộc ngu ngốc, thế thì cái gì?!
Nhan tướng quân thì chẳng buồn suy nghĩ nhiều, chỉ : Thừa lúc ngươi bệnh, lấy mạng ngươi!
Chiêu nhanh hơn chiêu , liều mạng ché.m giế.t như đ.á.n.h bạc cái mạng già!
Dù đối phương sẽ sống , gi.ết một ít một , còn giúp khác tranh thủ cơ hội.
Phượng Khê né phù triện chính , tung tăng .
nàng xa hơn, bắt đầu lảm nhảm với vẻ đắc ý:
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/toan-tong-mon-la-cho-liem-chi-co--cho-thiet/chuong-276-phuong-khe-roi-bich-mot-tieng.html.]
“ cháu ngoan , ngươi đừng mà ỷ địa hình hiểm yếu để cố thủ, cái bộ dạng phế vật ngươi , đối thủ Nhan tướng quân nhà ?
Ái chà, má.u ngươi thế mà cũng đỏ ?
Chậc chậc, còn tưởng ngươi tâm đen thì má,u cũng đen chứ!
, ngươi chắc còn Trì Mộc phản bội hả?
khai hết bí mật các ngươi đấy!
Các ngươi căn bản cái gì gọi sống , thực @#¥@%%@##¥%##@#@…”
Lão áo xám theo bản năng rõ xem nàng đang gì, Phượng Khê lấp lửng, lí nhí, khiến vô thức phân tâm.
Nhan tướng quân thì chỉ chờ khoảnh khắc , dốc lực bổ một kiếm!
Một kiếm chỉ c.h.é.m lão giả áo xám thành hai nửa, mà còn chẻ mặt đất một đường rãnh sâu hoắm!
Theo tính cách Phượng Khê, giờ chắc tranh thủ thổi một tràng cầu vồng!
mà nàng giờ rảnh làm chuyện đó!
Nàng lập tức mở rộng thần thức tới cực hạn, truy tìm tung tích lão giả áo xám.
Trong lúc đó, vài tên tép riu nhảy nàng đều mặc kệ, làm như thấy.
Cuối cùng, nàng thấy bóng dáng lão giả áo xám, chỉ xa.
Phượng Khê về phía Nhan tướng quân, vội :
“Mau! Mau ném qua bên !”
Nhan tướng quân hiểu chuyện gì, thấy ánh mắt khẩn trương nàng thì vẫn làm theo.
Hệt như ném tay nải, ném Phượng Khê tới chỗ nàng chỉ.
Phượng Khê rơi “bịch” một tiếng, xương cốt như rụng rời.
giờ thời gian than !
Nàng liền thả mấy cái bàn tay nhỏ đập về phía thể còn ngưng thật lão áo xám, còn sợ đối phương c.hết, tay trái vung luôn mấy đạo linh hỏa!
Chụp ch,ết thì thi.êu ch,ết ngươi!
Lão áo xám tiêu tán.
chỉ giây lát, xuất hiện.
Phượng Khê vẫn theo quy trình cũ, vì tay sớm nên dễ dàng chụp tan.
Lặp tám , cuối cùng mặt đất rơi xuống một chiếc nhẫn trữ vật cùng một thanh linh kiếm.
Đáng thương , lão áo xám vốn tu sĩ Hóa Thần đại viên mãn, mà tiểu tu sĩ Trúc Cơ như Phượng Khê giỡn cho tới chế.t.
Nhan tướng quân lúc cũng chạy tới bên cạnh nàng, tuy nàng múa may làm gì, cũng ngăn cản.
Gợi ý siêu phẩm: Tn70: Cưới Chớp Nhoáng, Theo Chồng Nhập Ngũ, Đại Tiểu Thư Mang Cả Kho Hàng Tỉ Xuyên Về Quá Khứ đang nhiều độc giả săn đón.
Chỉ đến khi thấy nhẫn trữ vật và linh kiếm đất, mới chấn kinh!
mới giao đấu với lão áo xám, đương nhiên nhận đây đồ đối phương!
Tiểu Khâu thật sự giế.t ?!
Cái … thể?!
còn đang ngơ ngác, Phượng Khê hô:
“Nhan tướng quân! Giờ đối phương như rắn mất đầu, chính cơ hội để chúng tiêu diệt hết bọn chúng!
Mau, theo xông lên!”
Nhan tướng quân: “…”
Rốt cuộc ai mới lão đại hả?!
Ngay đó, thấy Phượng Khê kéo cổ họng hét lớn:
“Quân Nhu Doanh Khâu thiên tướng c.h.é.m rụng thống soái Hóa Thần kỳ đại viên mãn Thiên Khuyết Minh!
Các tướng sĩ! Thiên Khuyết Minh mất đầu lĩnh, g.iết !
Xông lên!
Gi.ết sạch bọn chúng!
Báo thù cho những ngã xuống!”
=========
Chưa có bình luận nào cho chương này.