Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt
Chương 619: Ta là ánh sáng của các ngươi, ta là thần của các ngươi!
Nguyên Trọng suýt nữa thì trợn mắt đến rớt cả tròng ngoài.
Tuy đó tin lời Phượng Khê nàng dùng Thời Toa thạch đập , khi tận mắt thấy ba viên hạch đào nhân to nhỏ đều đang mặt, vẫn chấn động đến thốt nên lời.
“Ngươi... ngươi lấy chúng từ ?”
Phượng Khê cong môi:
“Ngươi đừng quản lấy ở . chỉ hỏi ngươi, ba viên đủ để ngươi thăng từ tầng một lên tầng hai ?”
Nguyên Trọng gật đầu như gà mổ thóc:
“Đủ , quá đủ chứ!”
Thực hai hôm Giám sát sứ tỏ ý đề bạt lên tầng hai. Nếu giờ thêm ba viên mà dâng lên, thì chẳng khác nào chuyện .
Phượng Khê gật đầu:
“Đủ . hỏi ngươi, tầng hai Toa Phong ? Đám phạm nhân ở đó bắt làm gì?”
Nguyên Trọng lắc đầu:
“ thật, ít về tình hình tầng hai. chỉ , hai gã ngục còn cũng . Bởi vì ở Ám Minh ngục, cấp bậc nghiêm ngặt, phép ngóng vượt quyền.”
Phượng Khê lập tức cảm giác giật ba viên Thời Toa thạch.
Thứ quý giá như mang hỏi một kẻ chẳng gì, chẳng khác nào vứt bánh bao cho ch.ó ăn!
Nguyên Trọng cảm nhận ánh mắt nàng, vội vàng thu ba viên Thời Toa thạch .
Phượng Khê: “…”
Thấy hỏi tiếp cũng chẳng gì, Phượng Khê lười nữa. Dù kéo dài thời gian cũng , nàng liền để Nguyên Trọng áp giải về nhà tù, chỉ ngoài mặt vẫn giả vờ t.h.ả.m thương một chút.
nửa đường, hai chạm mặt một gã ngục vẻ thế lực.
Tên đó lạnh:
“Nguyên Trọng, đừng tưởng lập chút công trạng thì thể leo lên tầng hai. cho ngươi , danh sách thăng chức ! Ngươi cả đời đừng mong rời khỏi tầng !”
Nguyên Trọng trong lòng tức ch/ết, ngoài mặt chỉ dám gượng, dám đắc tội.
Gã buông thêm mấy lời khó , thấy Nguyên Trọng dám phản bác thì trừng mắt sang Phượng Khê:
“Ngươi, cái con điên , mệnh cũng cứng thật đấy. Từ Hoạt Thiên Quật mà còn sống , còn sắp lên tầng hai?
Hôm nay thử xem mệnh ngươi cứng đến !”
rút roi bên hông quất thẳng về phía Phượng Khê.
Nguyên Trọng theo bản năng định ngăn , ai ngờ còn kịp làm gì thì tên bỗng hét t.h.ả.m một tiếng, đổ nhào xuống đất, bất tỉnh nhân sự.
Nguyên Trọng giật , đầu Phượng Khê.
Nàng gì, chỉ vô tội chớp mắt.
Nguyên Trọng: “…”
Trong lòng hoảng hốt, tên chút thế lực, nếu xảy chuyện thật thì sẽ khó xử.
Đang rối bời, Phượng Khê liền nhét một viên đan d.ư.ợ.c miệng gã ngục , sang :
“ sẽ phát điên chừng hai ba ngày, đó tỉnh chẳng nhớ gì. Cho dù sưu hồn cũng chẳng tra . làm vì cho ngươi.
Nếu xử , ngươi cơ hội thăng lên tầng hai?
Cứ yên tâm, chỉ cần ngươi thật lòng hợp tác với , đảm bảo đưa ngươi thăng chức thẳng lên tận tầng chín!”
Nguyên Trọng nàng như kẻ điên.
những dám đ.á.n.h ngục , còn huênh hoang giúp leo lên tầng chín?
Nàng tưởng ai?
Ngục chủ chắc?!
thấy viên đan d.ư.ợ.c nãy, vẫn khỏi tin vài phần. Dù gì mấy ngày qua cũng tìm ai thể phá đan phương nàng.
Đang suy nghĩ, Phượng Khê bất ngờ lột lấy nhẫn trữ vật tên ngục , xóa thần thức, bắt đầu lục lọi.
Tìm một hồi mà chẳng thứ gì hữu dụng, nàng chút thất vọng.
cùng đeo nhẫn lên ngón tay tên , lẩm bẩm:
“ còn nghèo hơn cả ngươi, chắc bối cảnh cũng chẳng gì đặc biệt.”
Nguyên Trọng: “... Chúng khi đây đều lục soát nghiêm ngặt. Đồ liên quan đến Ám Minh ngục mang .”
Mắt Phượng Khê chợt lóe sáng:
“ khi đây? các ngươi vốn ở ?”
“Chúng …”
Nguyên Trọng mở miệng liền nhăn mặt, đó lắc đầu .
Phượng Khê ngẩn , xem hạ cấm chế thần thức, giống phong cách Thiên Khuyết Minh.
Chẳng lẽ Ám Minh ngục do Thiên Khuyết Minh lập ?
Nàng hỏi nữa, chỉ ghé tai Nguyên Trọng thì thầm vài câu tự về nhà giam.
Nguyên Trọng thì đỡ gã ngục về chỗ ở, còn gọi cả tên béo lùn đến, đột nhiên ngất xỉu…
Phượng Khê về phòng giam, liền sang nhe răng với Sơn Dương Hồ trong ngục đối diện.
Sơn Dương Hồ rùng :
“Ngươi... ngươi làm gì kiểu đó?”
Phượng Khê khằng khặc mấy tiếng mới mở miệng:
“ sắp lên tầng hai, từ giờ ngươi chính tai mắt ở tầng một.”
Sơn Dương Hồ: “…”
Cái quỷ gì ?
Tai mắt?
Ngươi lên tầng hai phạm nhân, chứ thăng chức !
Phượng Khê mặc kệ, tự lẩm bẩm:
“Nơi căn bản đường sống, cũng chẳng ngày mãn hạn thả.
Xem thêm: Vô Hạn Lưu: Kỹ Năng Của Ta Là Sờ Xác (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Giống như ném một cái đục, chỉ phá vỡ trật tự thì mới cơ hội sống sót.
Các ngươi sống, chỉ một con đường: theo .
ánh sáng các ngươi, thần các ngươi!”
Dứt lời còn múa tay múa chân một trận loạn xạ, trông chẳng khác nào lên cơn.
Sơn Dương Hồ lẩm bẩm mắng một câu “đồ điên”, thèm để ý đến nàng nữa.
trong lòng thấy bất an, con mụ điên thật giả điên, cứ thấy lời nàng gì đó mờ ám?
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/toan-tong-mon-la-cho-liem-chi-co--cho-thiet/chuong-619--la--sang-cua-cac-nguoi--la-than-cua-cac-nguoi.html.]
ít cũng nghĩ như .
ánh mắt Phượng Khê, trong lòng ai cũng mang chút nghi hoặc.
Cho đến khi Phượng Khê bỗng dưng ngửa ngất xỉu.
Đám : “…”
Chẳng lẽ do bọn họ nghĩ nhiều?
Sáng hôm , ngục tầng hai tới gọi tên Phượng Khê và Quân Văn.
khi họ rời , Sơn Dương Hồ phát hiện lan can nhà tù ai đó vẽ lên một con “tiểu vương bát” (rùa con).
Chỉ … thiếu mất một chân.
Gần như vô thức, liền đưa tay xóa sạch hình vẽ .
Bà điên cố ý để ký hiệu cho thật ?
Chẳng lẽ nàng còn định nhờ truyền tin?
Nàng thật sự dắt bọn họ vượt ngục ?
lý nào ?
Mà cũng , nếu chọn hợp tác thì cũng đừng chọn chứ?
Giữa hai còn thù cơ mà!
Từ hôm đó trở , Sơn Dương Hồ đêm nào cũng ngủ yên. thậm chí bắt đầu hoài nghi, Phượng Khê căn bản cố tình chỉnh cho bõ ghét!
Ở phía bên , Phượng Khê và Quân Văn theo chân ngục rời khỏi tầng một nhà lao, tới bậc thang thông lên phía .
đó tầng một, Phượng Khê từng thấy loại bậc thang giống y như , đoán mỗi tầng đều cầu thang nối thông.
Ba cứ thế từng bước từng bước lên, đến tầng hai.
Quả nhiên tầng hai điều kiện khá hơn hẳn: chỉ rộng rãi hơn, mà trong phòng giam còn vài món đồ dùng sinh hoạt đơn giản, qua cũng dễ thở hơn chút.
Phượng Khê đang quan sát xung quanh thì tên ngục vẫn nãy giờ im lặng bỗng bật hai tiếng:
“ mới tới, dạy quy củ !”
dứt lời, các phòng giam liền lượt bước hai mươi mấy phạm nhân, vây chặt lấy Phượng Khê và Quân Văn.
Ngục vứt một câu “Đừng gi/ết đấy” lưng thẳng.
Phượng Khê liếc mắt Quân Văn, hai trong phút chốc hiểu , trong mắt đối phương đều sự... háo hức!
Thì tầng hai vui thế cơ ?
Còn đ.á.n.h một cách công khai, danh chính ngôn thuận nữa?
Phượng Khê: thể làm bá vương nhà ngục.
Quân Văn: thể làm bá vương đầu trái tim tiểu sư .
Đám phạm nhân dĩ nhiên chẳng hai đang nghĩ gì, ánh mắt họ cứ như hai con cừu non mới dắt chuồng, một đám khát m/áu lâu ngày gặp trò vui.
Cuộc sống trong ngục tù buồn chán tẻ nhạt, mới thành cái bao cát cho cả đám xả stress.
Năm nay một lúc tận hai đứa, thế còn trắng trẻo sạch sẽ, quá hợp để đập chơi!
Một tên râu rậm bật khùng khục:
“ luật tầng hai ? Để lột da tụi bây một trận dạy luật !”
vung bàn tay bự như lá sen nhằm Quân Văn mà chụp tới.
Tuy nhà tù phân biệt nam nữ, vì thể diện, vẫn chọn đ.á.n.h nam .
Mà Quân Văn thì... nín nhịn lâu lắm !
một con heo khinh thường tận mặt, giờ mà còn thể hiện tí bản lĩnh thì ngay cả ch.ó mèo trong ngục cũng dám trèo lên đầu !
Thế liếc Phượng Khê một cái như hiệu "yên tâm", sang choảng thẳng với gã râu rậm.
Vì đang ở trong ngục nên ai dám dùng pháp thuật, hai bên chỉ dùng tay chân vật lý.
Trong mắt gã râu rậm, Quân Văn gầy như con gà tre, chỉ cần vài cú đ.ấ.m gục.
Nào ngờ mới chạm mặt một chiêu phát hiện, quá coi thường !
Quân Văn tuy gầy thật cực kỳ linh hoạt, né nhanh hơn cả lươn, căn bản chụp trúng !
chỉ né tránh linh hoạt, tên còn thi thoảng lén chạy lưng đ.á.n.h lén, khiến gã râu rậm như chong chóng, bối rối vô cùng.
Quân Văn thì ngược , nhàn nhã.
Trong lòng nghĩ: So với Heo Vàng, gã râu kém xa!
Chơi đủ , vòng , tung một cú đá bay gã râu rậm lăn đất. đợi gã ngóc đầu dậy, lao lên, cả đè sầm xuống như tảng đá.
“RẦM!”
Gã râu rậm phát một tiếng rên t.h.ả.m thiết, suýt nữa thì bất tỉnh.
Quân Văn gật đầu thầm khen: Chiêu Heo Vàng thật hữu dụng! tập vật lộn với nó nhiều hơn!
Mấy tên phạm nhân còn thấy râu rậm đ.á.n.h bại thì lập tức xuống trêu chọc.
Râu rậm tức đến tím mặt, gầm lên, liền dùng thần thức công kích!
Nếu Quân Văn , đang mải đắc ý thì thể trúng đòn. giờ khác , cũng từng xuống đáy vực, còn lâu mới mắc lầm sơ đẳng như !
sớm chuẩn sẵn, tránh đòn công kích, sang... đập thêm một trận tơi bời.
Trong mắt lúc gã râu rậm, mà ... Heo Vàng.
Cho ngươi dám khinh thường !
Cho ngươi lấy móng chọc !
Cho ngươi hô hố mặt !
Quân Văn đ.á.n.h nghĩ bụng: Hôm nay đ.á.n.h lắm! Tiểu sư chắc chắn sẽ âm thầm khen cho xem!
Ngay lúc đó, gã râu rậm gào lên:
Đừng bỏ lỡ: Bố Mẹ Trộm Bưu Kiện Cho Em Gái, Tôi Trúng Mười Triệu Liền Đoạn Tuyệt, truyện cực cập nhật chương mới.
"Các ngươi ch/ết hết ?! mau nhào vô giúp ?!"
Đám phạm nhân lập tức đồng loạt xông tới!
Phượng Khê lạnh giọng:
"Gì đấy? Định kéo bè kéo phái đ.á.n.h hội đồng ? Mấy thật sống nữa mà!"
Ngay câu , nàng đến mặt một tên. Tên đó chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, hoa mắt chóng mặt, “bốp!” một phát, bay thẳng xa.
Tiếp theo, từng tên một nàng đạp lăn đất như gà rù.
Phượng Khê trong lòng thở dài: Quân Văn quá thật thà. dùng thần thức , cứ dùng cho !
Đến lúc chơi bẩn, kịp phản ứng, còn loay hoay dùng tay đấm. hỏi một câu: đ.á.n.h thế đau tay ? nghĩ tay móng heo?!
Heo Vàng ở góc tường: ... Xem kịch vui thôi, đừng gọi tên nữa.
=========
Chưa có bình luận nào cho chương này.