Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt
Chương 868: Phượng Khê xâu kẹo hồ lô
Lạc Trần xong lời Hoài Hà , khỏi gật gù:
“Khó trách tông chủ để nàng làm dẫn đầu, quả thật bản lĩnh.”
Hoài Hà thì mặt mày mơ màng, để Phượng Khê dẫn đầu á?
từng nhắc gì tới chuyện nhỉ?
Dù đại bá Phượng Khê cũng hề gì mà?
cũng chẳng hỏi thêm, bởi điều đầu tiên đại bá dạy chính : Lo chuyện thiên hạ thì tổn thọ!
Bên , Cảnh Viêm đang hỏi Phượng Khê:
“Tiểu sư , thật định làm thủ lĩnh dẫn đầu hả? Cái chức dễ gánh đó!”
Quân Văn cũng gật gù: “ , nếu trở thành dẫn đầu Ngộ Đạo Phong, mấy phong khác chắc chắn sẽ nhằm chúng !”
Phượng Khê tươi rói: “ làm thì họ sẽ bỏ qua cho chắc?
Đừng quên, Tư Mã tông chủ để tham gia thí luyện chính để khuấy đục vũng nước !
kéo sự chú ý về phía , làm đạt mục đích ?
Huống hồ, đây cơ hội hiếm để trở thành truyền t.ử Ngộ Đạo Phong, sẽ lão đại họ đó!”
Quân Văn và Cảnh Viêm mà thấy cũng lý, chỉ càng thêm tò mò: Khương Yển vì đỡ cho Phượng Khê?
Phượng Khê thì tủm tỉm:
“Vì đang làm cái khiên chắn cho sư Lạc Trần đó mà!”
Quân Văn: “……”
Cảnh Viêm: “……”
Thì còn nhân cơ hội giúp đỡ nhóm Lạc Trần một vố?
khác cùng lắm chỉ nhất tiễn song điêu, còn tiểu sư họ thì quen chơi kiểu… xâu kẹo hồ lô, xiên một chuỗi cả đám!
Lúc hai mới hiểu vì thái độ Khương Yển đổi nhanh như trở tay, thì tiểu sư nhà họ bẫy một vố!
Bạn thể thích: Xuyên Thành Nông Môn Ác Nữ Làm Giàu Nuôi Nhãi Con - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Ba giỡn cùng đến Tàng Thư Các.
Tàng Thư Các vốn đóng cửa nhiều ngày, nay cuối cùng cũng mở .
Thí luyện sắp tới, Phượng Khê cảm thấy cứ đóng cửa ở lì trong phòng luyện tập cũng , nên quyết định xem sách một chuyến.
Rút kinh nghiệm vụ sách da thú tự bốc cháy , nàng quyết dính dáng gì đến mấy thứ đó nữa, , chạm, nghĩ tới!
bước Tàng Thư Các, Phượng Khê phát hiện bên trong thêm khá nhiều t.ử canh giữ, ai nấy đều chằm chằm sách như thể sợ họ giở trò trộm cắp.
khác thì lẽ thấy áp lực, ba Phượng Khê thì chẳng chút bận tâm, tập trung tinh thần việc sách.
Phượng Khê đang đến say mê thì thần thức vang lên tiếng Huyết Phệ :
“Ngươi đang cái gì mà vớ vẩn ?! đầy rẫy sót!
Mấy cuốn như đáng lẽ nên gom mà đốt , khỏi truyền cho hậu bối!”
đó, Huyết Phệ bắt đầu chỉ từng chỗ trong sách. Dù vài chỗ kiểu “soi xương trong trứng gà”, cũng thật sự vài đoạn rõ rành rành.
Phượng Khê lập tức khen lấy khen để, khiến Huyết Phệ càng khoái chí:
“Thấy ? bảo Trường Sinh Tông chỉ cái tiếng thôi mà!
Tông chủ thì hữu danh vô thực, năm phong ai làm nấy lo, bốn vị thái thượng trưởng lão thì ngày đêm tranh quyền đoạt lợi, còn hộ phái trưởng lão thì mù tịt hết chuyện!
Ngay cả sách trong Tàng Thư Các mà cũng lắm lỗ hổng thế !
khoác , nếu vì tổ huấn Lang Ẩn Uyên, một san bằng Trường Sinh Tông từ lâu !”
Một đám linh sủng xong lời thì hết hồn, ai nấy đều há hốc mồm!
câu cũ: ngươi tài giỏi như , thành cái dạng hiện giờ thế ?!
Phượng Khê thì chẳng để tâm mấy, một phần vì Huyết Phệ quả thật bản lĩnh, mặt khác nàng nghĩ nhốt mộ mấy trăm năm chắc cũng cô đơn quá độ, nay mới dịp ngoài, khoác lác chút cũng .
Thế suốt buổi, Huyết Phệ hăng say soi , cứ như đang chơi trò bắt bao giờ mệt!
Khó cái thật tài, cái gì cũng qua hết !
Phượng Khê một nữa vị “gia gia tiện nghi” bằng con mắt khác, ở mảng tu luyện, ai vượt nổi ở Cửu U đại lục!
Bất tri bất giác, thời gian đóng cửa Tàng Thư Các đến.
Huyết Phệ lập tức gào lên:
“Nhà ai Tàng Thư Các mà đóng cửa hả?! Chẳng nơi xưa nay luôn mở ?!
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/toan-tong-mon-la-cho-liem-chi-co--cho-thiet/chuong-868-phuong-khe-xau-keo-ho-lo.html.]
bảo , Trường Sinh Tông chẳng nên hồn , lộ rõ cả mấy cái chỗ lở loét!”
Phượng Khê cảm thấy vì chơi trò “bới lông tìm vết” , nên giờ mới phát cáu.
Nàng ngáp một cái: “Gia gia , thật Trường Sinh Tông cũng tệ đến mức đó, chỉ quá mạnh, ngộ tính cao siêu!
thứ như dòng thác đổ, đương nhiên thấy cũng lộ lỗ hổng.
Chứ như con đây con tép con tôm, đừng thấy , còn chẳng hiểu gì!”
Huyết Phệ xong trong lòng vô cùng sảng khoái, vẫn cháu gái thiết chuyện mới lọt tai!
Trở về chỗ ở, ba Phượng Khê nghỉ ngơi ngay mà tiếp tục tu luyện đến tận canh tư mới thôi.
Huyết Phệ lòng, ba tiểu t.ử chỉ thiên phú, mà còn vô cùng siêng năng. Tuy thể so với thành tựu năm xưa, tiền đồ thì… thể giới hạn!
Gợi ý siêu phẩm: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành đang nhiều độc giả săn đón.
Sáng hôm , còn tới giờ Tỵ, lượt t.ử tới cửa.
bộ đều t.ử truyền Ngộ Đạo Phong.
Thật lúc nhận tin nhắn từ Khương Yển, mấy vị t.ử truyền ai nấy đều sững , dẫn đội thí luyện … Phượng Khê?!
Bình thường chẳng nên Lạc Trần dẫn đội ?
Dù gì thì Lạc Trần cũng đại sư cả bọn công nhận mà!
Thế nào tự dưng nhảy cái tên Phượng Khê?
mà bọn họ cũng rõ mối quan hệ giữa Khương Yển và Lạc Trần thiết, Khương Yển mà đích truyền tin, thì chuyện tám phần thật .
Cho nên, ai cũng kéo tới.
Phượng Khê thì mặt, mà để Cảnh Viêm với Quân Văn phụ trách tiếp khách.
Hoài Hà cũng lăng xăng phụ giúp tiếp đón.
Trong phòng chật hẹp, chỗ hạn nên đành tụ trong sân tán gẫu chờ đợi.
Tới gần giờ Tỵ, năm nhóm Lạc Trần cuối cùng cũng xuất hiện.
thật, mặc dù Hoài Hà kể một lượt những chiến tích "vĩ đại" Phượng Khê, cả đám xong đều kinh ngạc, cũng chỉ dừng ở mức kinh ngạc thôi.
Vận may một phần thực lực, tất cả.
Bọn họ cũng chẳng cho rằng Phượng Khê mạnh hơn . Nếu thực sự giao đấu, thua chắc chắn bọn họ.
Bọn họ t.ử truyền hàng đầu Trường Sinh Tông, chẳng loại chỉ lý suông. Gần nửa thời gian mỗi năm đều ở ngoài rèn luyện thực chiến, sống ch/ết từng trải qua ít!
Đợi đến khi Quân Văn thấy đến đủ, mới đầu hô lớn trong phòng:
“Tiểu sư ơi, đừng ngủ nữa, tới đông đủ đó!”
: “……”
Cái trò gì đây?
Phượng Khê còn đang… ngủ?!
Bọn ba chân bốn cẳng tới họp, ngươi thì ung dung ngủ trong phòng?! Ngươi cũng coi tụi gì quá đấy!
Đặc biệt Khương Yển, giận đến mức suýt nữa lưng bỏ về!
nghĩ tới việc Phượng Khê lá chắn cho Lạc Trần, đành c.ắ.n răng nhịn xuống.
chỉ nhịn, còn cố mặt giải vây giúp Phượng Khê:
“Phượng Khê đó thương khỏi hẳn, tinh thần vẫn còn kém, dậy trễ chút cũng chuyện bình thường thôi.”
Bốn nhóm Lạc Trần: “……”
Trong lòng bọn họ nảy một suy đoán to gan, chẳng lẽ Khương Yển… tình ý với Phượng Khê?!
Công nhận cô nương đó trông cũng khá xinh, mà… nàng Bắc Vực đấy nhé!
Khương Yển thấy ánh mắt đầy nghi ngờ , trong lòng liền dâng lên một cảm giác ưu việt kiểu: "Các ngươi đều say cả, chỉ tỉnh!"
Các ngươi gì chứ!
đây đang âm thầm bảo vệ sư Lạc Trần đó!
lúc , Phượng Khê vẫn còn ngái ngủ lò dò bước từ trong phòng, ngáp :
“Đến đủ hả? các cứ trò chuyện , ăn sáng cái .”
xong đầu nhà, để cả đám hình trong sân.
: “……”
Khương Yển tức đến nghiến răng ken két, khó trách tông chủ chọn ngươi làm lá chắn, cái tính cách chọc ghét bức tượng bia sống cũng cúi đầu nhận thua!
=========
Chưa có bình luận nào cho chương này.