Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt

Chương 926: Ngôn ngữ thực sự là một môn nghệ thuật.

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Tư Mã tông chủ cảm thấy bản quá khổ !

mấy đầu bốn môn phái lớn ở Bắc Vực ai nấy đều sống ung dung nhẹ nhàng, ai t.h.ả.m như !

Ít nhất trong môn phái kẻ thù truyền kiếp đội mồ sống dậy hành !

Cũng chẳng tranh đấu quyền lực với cha sống dai ch/ết nổi!

Trong lúc còn đang nghĩ tới nghĩ lui, Bá trưởng lão bỗng thở dài:

“Dù việc làm tổn thương thần thức bốn chúng , nếu cái nhân gieo, thì cũng chỉ đành nuốt quả đắng mà thôi.

Nếu ngươi ý kiến gì, thì quyết định .”

Nếu đổi Phượng Khê, chắc chắn sẽ dễ gì đồng ý như . Dù gì thì việc các phong còn tăng thêm danh ngạch thực chất khiến t.ử Ngộ Đạo Phong khó giành cơ duyên hơn.

Cho nên, mấy phong ít nhất cũng nên bồi thường cho Ngộ Đạo Phong.

Mà nếu bồi thường gì, thì chí ít cũng để bốn vị thái thượng trưởng lão cùng các phong chủ ghi nhớ ơn tình Ngộ Đạo Phong, để còn mặc cả vụ khác chứ!

Tư Mã tông chủ mấy năm nay đè đầu cưỡi cổ, nay mới hời chút đỉnh, còn món hời lớn, nên cũng dám làm căng, sợ một mất mười.

Thế , gì thêm.

Lúc , Bá trưởng lão bỗng đổi chủ đề:

“Tông chủ, nha đầu Phượng Khê thương tích ?”

Tư Mã tông chủ thoáng ngập ngừng, đoán ẩn ý trong lời , vẫn đáp:

“Tuy vẫn còn yếu, chung gì đáng ngại.”

Bá trưởng lão gật đầu:

“Nếu , bảo nó sáng mai tới đây một chuyến, bốn chúng chuyện bàn riêng với nó.”

Tư Mã tông chủ trong lòng trầm xuống. Gọi một Phượng Khê tới... ý gì đây?

Lẽ nào định bịt đầu diệt khẩu?

Tuy cũng nghi ngờ vụ thiên lôi do Phượng Khê gây , xét đại cục lẫn cảm tình cá nhân, đều Phượng Khê gặp chuyện. định tìm cớ từ chối, Bá trưởng lão :

“Tông chủ, ngươi yên tâm. Chúng chỉ hỏi thăm tình hình con nhím trận pháp, thể dựa đó mà nghĩ cách phá giải trận bàn tự hủy.

Nếu ngươi yên tâm, thì sáng mai cứ cùng nó cũng .”

Tư Mã tông chủ giống đùa, bèn đáp:

“Tiền bối khách sáo , gì mà yên tâm. Chỉ nha đầu đa nghi lắm, hơn nửa khả năng nó sẽ bắt cùng cho chắc.”

Bốn vị thái thượng trưởng lão: “……”

Ngôn ngữ quả thật một môn nghệ thuật.

khi rời khỏi Hạo Thiên thánh cảnh, Tư Mã tông chủ liền kể chuyện với Phượng Khê.

Ban đầu còn tưởng dỗ dành thuyết phục một phen, ai ngờ Phượng Khê sảng khoái đồng ý:

“Tông chủ , tuy mấy , để ngài khó xử, dù d.a.o núi lửa biển cũng xông !”

Tư Mã tông chủ: “……”

Xem Doãn trưởng lão thật, về khoản đối nhân xử thế, nên học hỏi. học theo Doãn trưởng lão, mà học theo con nha đầu mới !

Thật Phượng Khê cũng quá lo lắng mấy vị thái thượng trưởng lão gi/ết . Nếu thật sát tâm, thì tranh thủ đêm hôm lẻn đến ch/ém một da/o , cần gì gọi nàng tận Hạo Thiên thánh cảnh?

Huống hồ, trong thánh cảnh chắc chắn nhiều thứ , bốn vị thái thượng trưởng lão thì lắm nhiều tiền, một chuyến vớ gì ngon lành!

Phượng Khê thì ý kiến gì, Doãn trưởng lão thì !

Ngay khi nhận tin từ Tư Mã tông chủ, ông liền xông tới mắng một trận trò.

Tư Mã tông chủ thấy gọi từ "Thanh Hoằng" thành "Tư Mã tiểu nhi", liền cảm thấy vô cùng câm nín.

Chờ Doãn trưởng lão mắng đời, Tư Mã tông chủ mới từ tốn giải thích:

“Doãn trưởng lão , câu: chỉ kẻ trộm ngàn ngày, ai canh trộm ngàn ngày?

Nếu bốn vị thái thượng trưởng lão thật sự sát tâm, thì dù Phượng Khê thánh cảnh, họ cũng thể tay.

Huống hồ, chẳng khi Phượng Khê Hạo Thiên Kính thì kiểu gì cũng tới thánh cảnh ? Lẽ nào ngài cho nó ?

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/toan-tong-mon-la-cho-liem-chi-co--cho-thiet/chuong-926-ngon-ngu-thuc-su-la-mot-mon--thuat.html.]

Trốn cũng chẳng thoát!

Hơn nữa, con nha đầu đó còn ranh mãnh hơn cả khỉ, nếu bốn vị trưởng lão sát ý thì , chứ nếu thật, còn nó chơi ngược !

cảm thấy hình như vụ thiên lôi đánh, bốn họ vẻ cũng ngộ điều gì đó...

Dù thế nào, cũng yên tâm, nên mới thẳng sẽ cùng Phượng Khê. Dù đ.á.n.h cược cả mạng , cũng để con bé gặp chuyện gì!

Chỉ ... ngờ ngài ...”

đến đây, Tư Mã tông chủ thở dài, tiếp tục nữa.

Doãn trưởng lão lập tức cảm thấy chút chột , hình như... ông hiểu lầm Tư Mã tiểu nhi .

Ông liền ho hai tiếng, :

“Thanh Hoằng , lúc nãy chỉ nhất thời nóng nảy thôi, ngươi đừng để bụng. yên tâm khác chứ làm yên tâm ngươi !

Ngươi hậu bối xem trọng nhất đấy!

Tất nhiên... nếu so với đồ nhi bảo bối thì ngươi vẫn kém một chút.”

Tư Mã tông chủ: “……”

Câu thể cũng mà!

Thật , Doãn trưởng lão cũng cùng, nhờ thiên lôi khiến mấy lão thất thần, chứ mà ông nữa thì kiểu gì cũng phát hiện.

Thôi thì đành bỏ.

Sáng hôm , Tư Mã tông chủ dẫn Phượng Khê Hạo Thiên thánh cảnh.

Phượng Khê tò mò ngó xung quanh, nơi còn khí thế hơn cả Vô Vi thánh địa bảy vị thái thượng trưởng lão bên Lang Ẩn Uyên nữa!

Thật hưởng thụ nha!

thứ khiến nàng chú ý nhất, vẫn tấm gương cổ xưa ở phía xa !

Phượng Khê nghĩ thầm: Chắc đây chính Hạo Thiên Kính!

Nàng cảm thán với Tư Mã tông chủ:

“Thần khí duy nhất cả Cửu U đại lục quả thật khác biệt, thấy vàng rực lấp lánh!”

Tư Mã tông chủ: “……”

Hạo Thiên Kính màu xám, ngay cả mặt gương cũng tối om, con mắt nào ngươi thấy nó vàng lấp lánh?

Chắc nha đầu hoa mắt vì tiền, thấy món đắt nên tưởng nó lấp lánh thật!

Tư Mã tông chủ cũng lười vạch trần, chỉ “ừ hử” qua loa giục:

“Bốn vị thái thượng trưởng lão đang chờ trong căn lều phía , chúng nhanh thôi!”

rằng, Phượng Khê thật sự đùa, trong mắt nàng, Hạo Thiên Kính màu vàng óng, còn toát hào quang lấp lánh.

Ngay khoảnh khắc cả hai dời ánh , mặt kính Hạo Thiên Kính khẽ gợn sóng một cái, tan biến ngay đó.

Chốc lát , Phượng Khê theo Tư Mã tông chủ đến căn lều nơi bốn vị thái thượng trưởng lão đang tọa thiền.

bốn căn nhà cỏ, Phượng Khê thầm nghĩ: Diễn sâu thật!

Tông môn mỗi năm đều cung cấp vô tài nguyên, các phong khác chắc chắn cũng thiếu đồ biếu các vị , mà các ngài ở lều tranh?

Làm để luyện cho tâm tham chăng?!

nhanh nàng phát hiện , hơn nữa thê thảm.

Năm gốc cẩu linh căn trong đan điền nàng đồng loạt quỳ xuống dập đầu ngừng, mục tiêu chỉ một: chúng ăn cỏ mấy căn lều đó!

cần hỏi, chắc chắn mấy khóm cỏ đó đồ thường!

Thì mấy lão cố ý diễn sâu, mà nàng... con mắt hàng!

Lúc , nàng bốn gian nhà tranh , lập tức thấy… giống lúc đầu nữa !

Nhà tranh gì chứ? Rõ ràng Kim Loan Điện* còn gì nữa!

(*Kim Loan Điện: Tên điện chính trong hoàng cung, nơi vua thiết triều, ý chỉ chỗ ở cao quý, quyền uy.)

=========


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...