Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt

Chương 941: Chim là sống

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Con cự thú trong lòng đắc ý cực kỳ!

Nó cảm thấy đề đưa tuyệt diệu hết chỗ chê!

Nếu tiểu nha đầu trả lời "chim sống", nó sẽ bóp ch/ết con chim luôn.

Nếu nàng "chim c.h.ế.t", nó sẽ lập tức thả tay , cho thấy con chim còn tung tăng nhảy nhót.

Dù nàng trả lời kiểu gì thì cũng cả!

Mặt mũi nó đ.á.n.h rơi bao lâu, nay cuối cùng cũng thể nhặt !

Đặc biệt khi thấy Phượng Khê nhíu mày, nó hận thể ngửa mặt lên trời mà to mấy tiếng! =)))

Phượng Khê thử hỏi:

“Câu đố bắt buộc trả lời ? thể trả lời ?”

Cự thú hừ lạnh một tiếng:

“Ngươi trả lời thì đừng mơ qua chỗ !”

Phượng Khê gật đầu:

thôi, nếu thì chỉ đành trả lời .

mà... mạng sống con chim trong tay ngươi, trả lời kiểu gì cũng ?”

Cự thú phá lên khằng khặc:

! Dù ngươi nó sống ch/ết thì cũng đều cả! Ngươi tưởng ngươi khôn ngoan, tiếc còn kém xa lắm!”

Quân Văn ở bên cạnh âm thầm c.h.ử.i thề:

“Cái đồ cự thú ch/ết tiệt! Rõ ràng cho qua, bày trò làm gì nữa?!”

Tuy tiểu sư cực kỳ thông minh, e cũng đành bó tay chịu trói.

đang lo lắng thì Phượng Khê hỏi cự thú:

“Ý ngươi ... ngươi thông minh hơn ?”

Cự thú vênh váo:

“Đó tất nhiên! chỉ thông minh hơn ngươi, mà còn hơn nhiều nữa !”

Phượng Khê bật khe khẽ:

“Nếu , để dùng một câu hỏi làm đáp án cho câu hỏi ngươi, ngươi phản đối chứ?

Tất nhiên, nếu ngươi tự thấy đoán nổi đáp án, thì cứ việc từ chối cũng .

bộ dáng ngươi thì cũng chẳng giống thông minh cho lắm .”

Cự thú hừ mũi:

mà từ chối? Ngươi xem thường ai ?!

nhé, ngươi giở chiêu dùng trứng chim bất kỳ loại trứng gì làm ví dụ!

Cũng bắt chước bóp con vật sống trong tay hỏi sống chế/t! chung, những kiểu đó đều cấm!”

Cự thú cảm thấy cao tay tuyệt đỉnh!

Chặn hết khả năng chơi xỏ Phượng Khê!

Phượng Khê gật đầu:

! thì lời giữ lời nhé?”

Cự thú hừ lạnh:

“Một lời định!”

Phượng Khê tủm tỉm nó, từ tốn nhấc chân lên:

to con , ngươi đoán xem định bước tới lùi về ?

Nếu ngươi đoán tới thì... con chim sống.

Nếu ngươi đoán lùi thì... con chim c/hết. Tùy ngươi quyết định!”

Cự thú: ¥%##@¥#¥%!

Đê tiện! Vô liêm sỉ! Mặt dày vô độ!

lừa! cái nha đầu thúi !

Rõ ràng nó thông minh thế cơ mà, hố liên tiếp như ?!

Nó tức đến sôi m/áu, gào rú một hồi nghiến răng nghiến lợi :

“Thôi... các ngươi qua !”

Phượng Khê thầm nghĩ, dù thì con cự thú cũng còn giữ chữ tín.

Nàng tươi lễ độ:

“Đa tạ!”

sang với Quân Văn:

“Ngũ sư , chúng thôi!”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/toan-tong-mon-la-cho-liem-chi-co--cho-thiet/chuong-941-chim-la-song.html.]

Quân Văn lập tức theo Phượng Khê, lòng thầm tán thưởng:

“Xem thật sự chẳng hiểu gì về năng lực tiểu sư cả!

Mới nãy dám nghi ngờ tiểu sư đối phó nổi con cự thú , quá nông cạn!

đời chẳng tiểu sư làm !”

Hai một đoạn, khỏi khu vực cự thú, gặp ngay một con cự thú y hệt, đang toe toét:

“Tiểu nha đầu, tới ! Ngươi đoán xem con chim sống ch/ết?”

Phượng Khê: “……”

Đáng ch/ết! Vòng lặp vô hạn đây mà!

Quân Văn cũng ngờ với lối tư duy "phát rồ" như Phượng Khê, mà vẫn thể phá vòng lặp . Chẳng lẽ tiểu sư vẫn đủ biến thái ?

Cự thú thấy Phượng Khê đực đáp, đắc ý khoe khoang:

? làm khó hả?

Cũng thôi! Đầu to gấp mấy đầu các ngươi, tất nhiên thông minh hơn vạn phần!

Khuyên các ngươi ngoan ngoãn nhận thua, quỳ xuống mấy câu , thấy vui mà cho các ngươi qua một …”

Nó còn đang lảm nhảm đắc ý thì Phượng Khê đột ngột cắt lời:

to con, ngươi cầm chặt đó nhé! giống như ngươi đang bóp... khí !”

Cự thú theo bản năng buông tay định xem con chim .

buông, con chim liền giãy giụa vỗ cánh bay lên.

Cự thú chẳng thèm để ý, với tu vi nó thì con chim bay cũng chẳng thoát khỏi lòng bàn tay.

Ngay lúc đó, Phượng Khê liền to:

“Chim sống! Ngươi xem, nó còn đang vẫy cánh kìa!”

Cự thú: ¥%##¥%¥#&!

Nó tức đến phát điên! Trong đầu ong ong như trống trận!

Giận quá mất khôn, nó thẳng tay bóp ch/ết luôn con chim!

Phượng Khê nhíu mày:

“Nè, to con, ngươi làm !

Thua thì thua, cái gọi ' đ.á.n.h cược thì chịu thua', ngươi giận cá c.h.é.m thớt con chim vô tội?

Thật cũng thể ch/ết, tại ?

thương sinh linh, giống ngươi tàn nhẫn như !

Vạn vật đều linh tính, ngươi vì một chút hơn thua mà cướp sinh mệnh chúng, chẳng thấy hổ ?

vì phô trương cái ngu xuẩn ngươi với , chi bằng tự tỉnh ngộ !

, lòng nhắc nhở ngươi một câu: cái đầu to ngươi , hơn nửa bên trong chắc nước.

tin thì lắc đầu thử xem, đảm bảo tiếng nước!”

Cự thú tức điên, ... thật sự lắc đầu hai cái.

tiếng nước, thấy Phượng Khê bật thích chí bên cạnh.

to con, gọi ngươi đồ ngốc oan! Ngươi nghĩ thật sự đầu nước đấy chứ?

Thật buồn !

Chắc đời chỉ dựa chuyện mà sống thôi...”

Cự thú tức đến độ sắp bốc khói, hai mắt trắng dã, ngất luôn tại chỗ!

Phượng Khê lập tức lao tới bên cạnh nó, lấy m/áu nhỏ định ký khế ước.

Ngay giây phút đó, con cự thú... biến mất tiêu!

Phượng Khê thở dài.

Quân Văn lập tức hỏi:

“Tiểu sư , tiếc vì khế ước với con cự thú đó ?”

Phượng Khê thở dài:

tiếc thật... tiếc cho bản , mà tiếc cho con ngốc to xác .

Với độ ngu xuẩn như nó, chắc trừ chẳng còn ai nguyện ý khế ước .

Đời nó chắc chắn thành thú hoang lang thang ... thật đáng thương mấy!”

dứt lời, bốn phía vang lên một tiếng nổ dữ dội, chấn động đến mức hai tai cũng tê dại!

Phượng Khê giật , len lén quanh hỏi Quân Văn:

“Ngũ sư , thấy ? ai đó đang... đ.á.n.h rắm?”

Xung quanh bỗng chốc... im phăng phắc.

Im như gà.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...