Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt
Chương 948: Nhạn bay rút lông
Hoài Hà đầu trong đời cam tâm tình nguyện làm cái nắp nồi đen.
Thậm chí còn làm thêm mấy nữa.
Trò chơi vui ghê!
Thật sự chiêu né hạt giống công kích quá đỉnh luôn!
trốn trong nồi đen, tiếng “leng keng” hạt giống b.ắ.n lên mặt nồi sắt, lòng thì ngổn ngang trăm mối.
Trong nhẫn trữ vật đội trưởng mà cũng cả... nồi?!
Chẳng lẽ nàng đem theo để nấu cơm?
mà nồi gì mà bự dữ trời?!
Quan trọng nhất chỉ một cái nồi đen lớn, đội trưởng với Quân Văn cũng trốn hết vô nồi luôn!
Đội trưởng nhân tài hiếm !
Ai mà mấy cái nồi sắt đen đều Phượng Khê chuẩn cho Ô Vân Cưu Nhi từ , lo xa nghề nàng. Lớn nhỏ đủ cỡ, trong nhẫn trữ vật nàng tới vài trăm cái!
Ban đầu Phượng Khê cũng thành thật núp trong nồi tránh hạt giống bay như đạn, trốn mãi cũng chán.
Thế nàng đội nồi bò lén lên phía , khi mò thấy “măng”, liền móc d.a.o găm đào măng.
Tuy năm cái cẩu linh căn chỉ thích trái cây, “măng” cũng ngon lành lắm!
lấy thì uổng!
Quân Văn và Hoài Hà thấy nàng đào cũng hăng hái bám theo.
Dù tiểu sư (đội trưởng) làm gì, bọn cứ theo !
Ba càng đào càng nghiện!
Đám “măng” còn đang leng keng phóng hạt giống, mơ cũng chẳng ngờ đang đào trộm sạch gốc!
Khi ba đang đào phê, nước bỗng dâng lên.
Cùng lúc đó, mấy cây “măng” cũng bắt đầu héo rũ nhanh chóng.
Phượng Khê thấy đào nữa thì bắt đầu mò trong bùn tìm hạt giống rơi sót, dự định làm một vố kiểu “nhạn bay rút lông”, ăn trộm thì trộm cho tới cùng!
Bùn ở đáy sông càng lúc càng dày, Phượng Khê bèn ló đầu khỏi mặt nước.
Hỏa tủy vạn năm thấy nàng liền nhấp nháy lập loè sáng tối liên tục.
Phượng Khê cảm giác nó đang c.h.ử.i , dù chẳng bằng chứng gì cụ thể.
Nàng lấy từ nhẫn trữ vật một chiếc thuyền nhỏ, gọi Quân Văn với Hoài Hà lên thuyền.
Hoài Hà giờ chai sạn cảm xúc .
Chỉ cái thuyền thôi mà?
gì ngạc nhiên, nhẫn trữ vật đội trưởng hộp báu vật, vũ trụ cái gì thì nó !
Thuyền nhỏ trôi bồng bềnh theo dòng nước, Phượng Khê boong vẫy tay chào hỏa tủy vạn năm.
Hỏa tủy vạn năm đang bay tung tăng chợt dừng phóng ngay tới.
Phượng Khê đặt nó lên lòng bàn tay, ngắm nghía kỹ càng.
mãi cũng chẳng thấy nó khác gì hồi , giờ thành tinh ?
Trong khi nàng đang nghiên cứu, Hoài Hà mồ hôi túa như mưa.
Hỏa tủy vạn năm thứ đùa ! Tuy bên thuyền vẫn cảm giác như đang nhét lên bếp than hồng.
thầm nghĩ, cũng may thuyền đội trưởng đủ chắc, chứ thành cá nướng !
Quân Văn thấy vẻ t.h.ả.m hại đó thì thầm trong bụng.
Tích Hỏa Châu, nóng cỡ nào cũng chẳng .
Để chọc tức Hoài Hà, còn cố tình mặc thêm một lớp áo.
Hoài Hà: “……”
Ngươi tiểu nhân!
Lúc , Phượng Khê thấy Hoài Hà sắp chín, liền bảo hỏa tủy vạn năm bay thuyền.
Lăn lộn nãy giờ cũng đói bụng, nàng tiện tay lấy từ nhẫn trữ vật hai xửng bánh bao thịt, mời Quân Văn với Hoài Hà cùng ăn.
Mấy cái bánh bao do gia chủ Hoàng Phủ gia cho lặn lội ngàn dặm gửi tới.
Gợi ý siêu phẩm: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng Anh Phát Điên Gì -Thời Noãn đang nhiều độc giả săn đón.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/toan-tong-mon-la-cho-liem-chi-co--cho-thiet/chuong-948-nhan-bay-rut-long.html.]
Mục đích thì rõ ràng, bồi dưỡng tình cảm!
Ông sợ Phượng Khê ở Trường Sinh Tông lâu ngày quên mất “cháu gái ruột”.
chỉ ông , ba nhà thế gia còn cũng lâu lâu cho mang đồ tới, ăn mặc dùng gì đều đủ cả.
Phượng Khê bất kể thích , cái gì cũng nhận hết, đôi khi nhận ý khác, cũng cách để toại nguyện.
Gợi ý siêu phẩm: Khuê Mật Cướp Mệnh Cách Của Ta đang nhiều độc giả săn đón.
ăn bánh bao, nàng nghĩ đến Cảnh Viêm.
Nàng thở dài:
“ Tứ sư giờ , nếu gặp bọn Thẩm Chỉ Lan thì còn đỡ, chứ gặp thì phiền phức lắm.”
Quân Văn nhạt:
“Tiểu sư , Cảnh lão tứ bây giờ còn Cảnh lão tứ , tâm cơ thua gì , chẳng cần lo.”
Phượng Khê: “……”
đang an ủi đang móc mỉa ?
Hoài Hà cũng lên tiếng:
“Ngộ Đạo Phong năm mươi mấy lận, chắc Cảnh Viêm cũng gặp ai đó thôi, mà gặp Thẩm Chỉ Lan chắc cũng thoát .”
Phượng Khê đến đây thì ngạc nhiên:
“Hoài sư , nãy giờ từng gặp ai khác Ngộ Đạo Phong ?”
Hoài Hà gật đầu:
“Ừ, từ lúc Hạo Thiên Kính tự lang thang, xui cái vớ ngay đám Thẩm Chỉ Lan.”
Phượng Khê nghi hoặc:
“ thì truyền tống một , Ngũ sư cũng , cũng thế, đám Thẩm Chỉ Lan dính hết ? Chẳng lẽ truyền tống tới cùng một chỗ?”
Hoài Hà gãi đầu:
“Nãy giờ cũng nghĩ đến chuyện đó, chắc thật! Lạ ghê, chỉ bọn họ gom ?”
Quân Văn bĩu môi:
“Còn hỏi ?! Chắc chắn do mấy lão thái thượng trưởng lão giở trò, hoặc cái Hạo Thiên Kính vấn đề!
, tiểu sư , con cự thú chúng gặp lúc vốn ở trận pháp chọn lựa thí luyện mà, xuất hiện ở trong Hạo Thiên Kính? Chỗ chắc chắn mờ ám!”
Phượng Khê gật đầu:
“Chỗ vấn đề, chúng nên cẩn thận hơn!”
Ba ăn tán gẫu, thì thấy đám thiêu dị hoá bay tán loạn, trốn lên mấy nhũ đá gần đó.
Đám thiêu thường thì càng run rẩy như gặp q/uỷ.
Phượng Khê phản ứng nhanh, lập tức gọi Quân Văn và Hoài Hà nhảy lên tảng đá gần đó, tiện tay thu luôn thuyền nhỏ nhẫn.
Phía xa nước sông bắt đầu cuộn xoáy, vô cái lưng cá màu xám nổi lên mặt nước.
Yêu thú thủy sinh!
Phượng Khê thì mấy bất ngờ, đó nàng nghi khi thấy càng về hạ du thì thiêu càng ít, thể vì thiên địch.
Chỉ nàng ngờ thiên địch Yêu thú thủy sinh. Nàng tò mò, tụi nó săn thiêu kiểu gì?
Về phần an thì nàng lo, cùng lắm thả đàn Hải Xà , tiện thể cho tụi nó ăn tươi đổi vị.
Một lát , nàng cũng rõ mặt tụi yêu thú nước.
một loài cá to màu xám.
Điểm đặc biệt vây cá to tổ chảng, giống y cái quạt nan.
lúc , vài con cá to màu xám bay thẳng lên, lao đến chỗ nhũ đá.
Đám thiêu đang đậu lập tức tán loạn, đám cá phía nhảy vọt lên, há miệng nuốt sạch.
Phượng Khê xem mà xuýt xoa cảm thán, ngờ tụi cá còn phối hợp đ.á.n.h hội đồng!
Mấy con cá lớn màu xám chẳng khác nào sói đàn dê, bọn thiêu bình thường chỉ nước mặc cho chúng xé xác tha hồ.
Phượng Khê thầm nghĩ, chuyện nước lã điểm đậu hũ, vỏ quýt dày móng tay nhọn mà!
Một vài con cá lớn màu xám bắt đầu để mắt đến ba Phượng Khê, quanh năm suốt tháng ăn thiêu mãi cũng chán, giờ chúng nó đổi khẩu vị.
Phượng Khê đang định thả đại quân Hải Xà thì hỏa tủy vạn năm bỗng lập loè sáng tối bất định.
Ngay đó, đám thiêu dị hóa vẫn nấp cao rốt cuộc cũng sà xuống đất...
Chưa có bình luận nào cho chương này.