Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt
Chương 96: Ta quả nhiên là đứa con được yêu nhất của mẫu thân!
Cả ba Phượng Khê đồng loạt sáng bừng hai mắt!
đời thực sự sinh vật tên … Thôn Hỏa Hưu!
Mà lúc , Thôn Hỏa Hưu cũng phát hiện bọn họ. nó chẳng buồn để tâm, dửng dưng như đường.
Nó chỉ mê mẩn dung nham, chứ hề hứng thú với thịt .
Những đứa sống c.h.ế.t chẳng ảnh hưởng gì đến nó hết.
Phượng Khê lập tức vận não hết công suất, gom mấy dấu vết xung quanh một lượt, cuối cùng cũng móc manh mối.
Đại khái … lòng đất chỗ nào chả địa hỏa, điều đa đều chôn sâu tám chín tầng, chỉ vài chỗ lộ ngoài, các tu sĩ thu gom để luyện đan.
Cho nên việc Ngự Thú Môn địa hỏa thì cũng chẳng gì bất thường.
Ban đầu địa hỏa ở tầng đất sâu lắm .
mà… chuyện đổi từ khi cái con Thôn Hỏa Hưu xuất hiện!
thể nó vô tình đào một đường hầm, dẫn địa hỏa tràn lên tầng đất nông.
lâu ngày lâu tháng, thành cả một vùng địa hỏa khổng lồ thế .
cách khác tất cả tại nó!!!
Mà giờ đổ cũng vô dụng.
sống thì chỉ thể trông cậy con Thôn Hỏa Hưu !
điều, cái mặt nó vô cảm như thế, chắc chắn dễ dỗ dành.
nên chơi chiêu.
Phượng Khê hiệu cho Hình Vu với Quân Văn im lặng, đừng làm gì, cũng đừng chằm chằm con thú đó.
Còn nàng thì lấy một cây gậy gỗ, buộc dây thừng đầu, câu cá.
câu ngân nga một khúc hát nhỏ, thảnh thơi như đang bên suối núi chơi chiều.
Con Thôn Hỏa Hưu một lúc thì chịu nổi, đảo mắt sang vài .
đó… nó trông thấy chân Phượng Khê một con cá to đỏ rực như than hồng!
Thôn Hỏa Hưu: !!!
thể nào!
Trong địa hỏa mà cá?!
Nhất định nàng lấy từ nhẫn trữ vật !
Mặc dù nó ăn dung nham, giờ thì ánh mắt dính chặt cái cần câu nàng.
Xem thêm: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Hừ!
vạch trần ngươi!
Lúc Phượng Khê ngưng hát, sang tán chuyện với Hình Vu và Quân Văn:
“Hình Vu sư , nếu chúng c.h.ế.t ở đây, Ngự Thú Môn các dọn nhà luôn ?”
Hình Vu: “… A! Ờ đó, chắc chắn dọn!
Ai điên mà còn nán sống đống địa hỏa như ?!
khéo giờ trong tông môn đang thu dọn hành lý chứ!”
Phượng Khê gật đầu tán thành:
“Cũng . Nếu Huyền Thiên Tông bọn đất tự dưng mọc địa hỏa, thì cũng xách gói chạy mất dép thôi.
Một khi Ngự Thú Môn dọn , tin tức nơi địa hỏa thể nào chả lộ ngoài.
Đến lúc đó tu sĩ ùn ùn kéo đến, náo nhiệt như hội chợ!
càng đông, bí mật càng khó giấu.”
xong, Hình Vu với Quân Văn – dù ngày thường đầu óc sáng lắm – vô cùng ăn ý hiểu dụng ý nàng.
Quân Văn gật gù ngay:
“Chuẩn đấy! Đừng tưởng ai cũng sợ địa hỏa, chứ mấy tu sĩ hóa thần thể trụ trong đó mười lăm phút!
kể ở Nam Vực mấy cái linh bảo chống lửa, giữa địa hỏa như chợ.
Chứ đừng bắt yêu thú, đến cái kim cũng thoát!”
Phượng Khê mỉm:
“ cần tới Nam Vực , Thẩm Chỉ Lan bên Hỗn Nguyên Tông , bảo moi kho báu Vân Tiêu Tông.
Trong đó một bộ bảo khải, sợ nước lửa, địa hỏa hỏa tủy đều chẳng ăn thua gì.
Nàng cực thích mổ xẻ, lột da, lấy m.á.u mấy loại yêu thú quý hiếm…”
Lúc Thôn Hỏa Hưu bắt đầu cảm thấy… lạnh sống lưng.
Cái đám … thật đấy ?
Nếu bọn họ c.h.ế.t ở đây, sẽ kéo theo hậu quả kinh khủng ?
Phượng Khê vẫy tay:
“Ê, mèo nuốt lửa! đây chuyện tí!”
Thôn Hỏa Hưu: “…”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/toan-tong-mon-la-cho-liem-chi-co--cho-thiet/chuong-96--qua-nhien-la-dua-con-duoc-yeu-nhat-cua-mau-than.html.]
, nó quyết định chấp kẻ thất học.
Rõ ràng chữ “hưu”, nên mới gọi bừa thành “mèo”!
dù cảnh giác, nó vẫn lững thững bước tới.
Dù gì nó cũng đang ngâm trong địa hỏa, ai chạm .
Phượng Khê nheo mắt đ.á.n.h giá nó:
“Ngươi á, mèo nuốt lửa, cũng oai phết đấy chứ!”
Thôn Hỏa Hưu khịt mũi khinh bỉ:
Thế còn ?!
Xem thêm: Hội Chứng Khế Ước (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Nó còn khẽ rung rung lớp lông dài để thể hiện thần thái.
Phượng Khê tiếp:
“Lúc nãy ngươi lén bọn chuyện ? Nếu thì cũng khỏi giấu.
Nếu bọn c.h.ế.t ở đây, ngươi sẽ Thẩm Chỉ Lan lột da, rút gân, rút máu, xẻ thịt, làm tiêu bản!
Thế nên, vì sự an chính ngươi, mau tặng bọn mấy trăm viên tích hỏa châu !”
Thôn Hỏa Hưu: “…”
Khoan đến việc khác…
mở miệng xin mấy trăm viên tích hỏa châu, ngươi hổ ?!
Hơn nữa, ai nàng thật c.h.é.m gió?
Cái gì mà Thẩm gì gì đấy tự do trong địa hỏa? … hư cấu.
Nó còn đang suy nghĩ thì Phượng Khê đe:
“Cho dù ngươi sợ Thẩm Chỉ Lan, thì cũng nên nghĩ cho tiểu phượng hoàng chút .
Nếu ngươi đưa tích hỏa châu, liền bóp c.h.ế.t nó, để nó niết bàn.
Mà ngươi đấy, phượng hoàng niết bàn thì sẽ hút sạch địa hỏa nơi đây.
Ngươi còn địa hỏa để sống nữa, biến thành mèo vô gia cư!”
Tiểu chim béo sấp đất: “…”
Mẫu hư hỏng thật cá tính quá!
thích lắm!
Khó trách phản nghịch như , chắc chắn do mẫu báo mộng dạy !
quả nhiên đứa con yêu nhất mẫu !
Lừa đảo cũng bằng!”
Thôn Hỏa Hưu Phượng Khê dọa đến ngơ ngác.
Đặc biệt đoạn “niết bàn hút sạch địa hỏa”.
Lỡ thật sự xảy thì nó xong đời!
Phượng Khê thấy nó bắt đầu sợ thật, bèn chốt hạ:
“Ngươi tặng tụi tích hỏa châu, thì mấy chuyện xui xẻo đó sẽ xảy .
Mà chuyện địa hỏa thì giấu nổi? Ngươi cũng ở đây mãi .
vốn bụng, thôi thì giúp ngươi tìm một chỗ ở mới, ai , tha hồ mà sống an nhàn vô lo!”
Thôn Hỏa Hưu tròn mắt nàng, nửa tin nửa ngờ.
Nàng thật sự… bụng ?!
Phượng Khê khẽ nhấc móng tiểu phượng hoàng lên:
“Ngươi tin thì tin nó chứ?
Nó phượng hoàng đấy! Chẳng lẽ chọn chủ nhân kẻ mặt dày vô sỉ, chuyên dối ?”
Thôn Hỏa Hưu nghĩ cũng lý…
Phượng hoàng mà còn chọn nàng, chắc chắn thể .
… theo nàng luôn á?
vẫn thấy , mà chẳng chỗ nào.
Phượng Khê bắt đầu tỏ thiếu kiên nhẫn:
“ , bộ rảnh rỗi lắm chắc?
Mau đưa tích hỏa châu đây! Còn việc theo thì tự ngươi nghĩ !”
Thôn Hỏa Hưu lúc nàng xoay mòng mòng, còn thấy gì bất nữa, ngoan ngoãn lấy từ gian ba viên tích hỏa châu đưa cho nàng.
Phượng Khê giữ một viên, chia hai viên còn cho Quân Văn và Hình Vu.
Hai như đang mơ giữa ban ngày.
Xong ?!
Cái gì?
mà cũng xong á?!
Chưa có bình luận nào cho chương này.