Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt
Chương 985: Nàng đúng là diễn sâu thật!
Phượng Khê hạ giọng thì thầm:
“Chúng phát hiện một d.ư.ợ.c phố, bên ngoài thì linh thảo quý hiếm, mấy cái đó chỉ vỏ bọc thôi!
Ngươi vì đám linh thảo mọc thế ?
Vì cái d.ư.ợ.c phố đó chính …”
đến đây, Phượng Khê ngó nghiêng xung quanh, thấy ai chú ý mới hạ giọng tiếp:
“Chính vì d.ư.ợ.c phố một mỏ linh thạch. Mà linh tinh nha, mỏ linh thạch cực phẩm đó!
Lẽ thì chuyện như thế nên ôm một mới . điều quanh cái mỏ đó kết giới, ngay cả con Cửu Vĩ Thiên Hồ mới thu phục cũng bó tay, phá nổi.
Bạn thể thích: Vô Hạn Lưu: Kỹ Năng Của Ta Là Sờ Xác - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
vốn tính bỏ cuộc , thấy ngươi, cảm thấy… ngươi thể thử xem.
vì coi trọng ngươi gì , mà ngươi linh thực, thể dùng rễ cây làm cho kết giới lỏng , đến lúc đó sẽ cách phá kết giới!”
Con cự thú bên cạnh tròn mắt kinh hãi.
Nó mỏ linh thạch dọa, mà choáng váng vì Phượng Khê trong chớp mắt bịa cả một câu chuyện, năng trơn tru, đầu đuôi!
Quan trọng nàng chọt trúng điểm yếu Đăng Vân Thụ!
Cái cây vì sĩ diện mà ngày nào cũng tiêu tốn ít linh thạch, giờ mà mỏ linh thạch cực phẩm thì chạm chỗ ngứa ngáy trong lòng nó !
Quả nhiên Đăng Vân Thụ hiểu lầm!
Nó tưởng cự thú ngờ Phượng Khê tiết lộ bí mật lớn như , ban đầu còn nghi ngờ, giờ thì tám phần tin.
Nó dè chừng hỏi:
“Ngươi thật đó?”
Phượng Khê trợn mắt:
“ lừa ngươi để làm gì chứ?! Ngươi cho , cùng lắm đổi đường khác, cần gì bịa chuyện lừa ngươi? mà nhé, nếu mở kết giới thì mỏ linh thạch bên trong chia bảy ba, bảy, ngươi ba!”
Đăng Vân Thụ khẩy:
“Ngươi bảy ba? Cũng to gan đó!”
Phượng Khê bĩu môi:
“Mỏ phát hiện, đương nhiên chiếm phần nhiều. cũng rảnh đôi co với ngươi. , bảy ngươi ba, chịu thì làm, chịu thì thôi!”
Đăng Vân Thụ tất nhiên chịu, đòi chia đều năm năm.
Quân Văn ghé đầu chen lời:
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/toan-tong-mon-la-cho-liem-chi-co--cho-thiet/chuong-985-nang-dung-la-dien--that.html.]
“Tiểu sư , chia đều thì thấy cũng thiệt, bỏ ? thấy cái cây chắc giúp gì, chi bằng chúng nghĩ cách khác?”
Phượng Khê thế thì vẻ lưỡng lự.
Đăng Vân Thụ tức điên, trừng mắt Quân Văn, thầm mắng: Cái đồ phá bĩnh! Ngươi nhiều chuyện thôi!
Nó sang Phượng Khê gằn giọng:
“ thời gian dài dòng với ngươi! chia đều thì cút mau!”
Phượng Khê nghiến răng:
“, chia đều thì chia đều! mà, ngươi thề độc. sợ đến lúc đó ngươi nuốt lời!”
Đăng Vân Thụ hừ lạnh, lập tức phát lời thề độc, còn ép Phượng Khê cũng thề theo.
Cự thú thầm rên:
Con nha đầu diễn sâu quá mức!
Ngay cả cũng sắp tin thật đây !
Thế nên, việc từng nó gài bẫy cũng đến mức mất mặt lắm… vì cái cây sắp bước theo vết xe đổ !
Dĩ nhiên Đăng Vân Thụ hề cự thú đang nghĩ gì, nó vì phát tài nhanh nên chẳng đợi Phượng Khê nhắc, rời chỗ ngay.
Đừng bỏ lỡ: Hôn Sâu Say Đắm Anh Mềm Lòng Dỗ Dành Đừng Ly Hôn-Nam Vãn Tinh & Tạ Cẩn Hoài, truyện cực cập nhật chương mới.
Cái cây to che cả bầu trời bỗng chốc co chỉ còn cao ba mét.
Nó sợ Phượng Khê nghi ngờ nên vội giải thích:
“Cơ thể to quá làm chậm tốc độ, nên thu nhỏ hình thể để tiện di chuyển.”
Phượng Khê vỗ trán:
“ quên mất chuyện . to quá thì thu nhỏ mới nhanh !”
Miệng thì , thần thức âm thầm truyền lời:
“ cao to, ngươi tranh thủ đ/âm cái cây bẹp luôn cho !”
Cự thú: “…”
giúp ngươi che giấu bí mật , giờ còn đòi tay nữa ? Ngươi tham thấy quá đáng ?!
Nó còn đang định từ chối, Phượng Khê dỗ ngọt:
“ cao to, chỉ cần ngươi đ.â.m cho nó gục một phát, tặng ngươi bộ 5 năm khoa cử, 3 năm thi thử, bảo đảm giúp ngươi tăng chỉ thông minh lên kỷ lục mới, ép dẹp lép bãi cát luôn!”
=========
Chưa có bình luận nào cho chương này.