Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tóc Vàng Hư Hỏng Thống Trị Hội Cuồng Em Gái

Chương 3

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

“Trong phòng khách chỉ còn và Cố Dịch hai .”

cũng thẳng vấn đề mà hỏi:

“Cố Dịch, ch/ết ?"

Cố Dịch:

“?"

nhíu mày tỏ vẻ phiền phức:

“Cố Tiểu Túc, chọc gì em nữa ?"

Hiện tại thì chọc.

suy tính , đều cái loại bạch si g/iết , phạm pháp thì tù, mưu sát thì b/ắn, chẳng uổng phí cái đầu óc thông minh .

Cho nên nếu như Cố Dịch ch/ết, xác suất lớn chính tự luẩn quẩn nghĩ thông, mà ngăn cản .

với cái chỉ thông minh trung bình đám bình chữ , việc đổ cứng c/ái ch/ết Cố Dịch lên đầu cũng khả năng.

Thế nhấn mạnh một nữa:

“Em chính hiểu theo nghĩa đen đấy, từng lúc nào sống nữa ?"

Cố Dịch híp mắt chằm chằm thêm một lát, bỗng nhiên bật :

chứ, , thường xuyên cảm thấy sống như thế cũng chẳng nghĩa lý gì, cái gì cũng lười làm, đối với cái gì cũng nhấc nổi hứng thú, giống như ... bệnh trầm cảm, em hiểu ?"

gật đầu:

“Em hiểu, bởi vì câu ' bệnh trầm cảm' vẻ u sầu, đợi đến khi giới y học ngày nào đó đổi cái tên 'Bệnh trầm cảm' thành 'Bệnh nứt hậu môn não', biến thành ' bệnh nứt hậu môn não', thì sẽ tự khắc khỏi bệnh mà cần đau đớn thôi."

Cố Dịch:

“..."

Cố Dịch , nụ đó nhạt nhiều:

“Em , Cố Tiểu Túc, thể sống đến bây giờ cũng nhờ em đấy, em sớm hiểu chuyện như thế , thông minh vốn thường đoản mệnh, giống như kẻ ch/ết đuối bơi , thông minh cũng dễ thông minh hại, làm trai thì tổng gánh vác trách nhiệm, thể để em gái bắ/t n/ạt , thậm chí từng nghĩ, cho dù rời xa thế giới mãi mãi, ít nhất cũng đợi đến khi em 18 tuổi."

đoạn bỗng khựng , giơ tay xoa đầu , “ em bây giờ xem, bỗng nhiên cảm thấy bản lo xa quá , em đương nhiên thể tự chăm sóc cho , cứ dựa cái mồm em thì ai mà bắ/t n/ạt nổi em chứ?"

theo bản năng nghiêng đầu né tránh.

Bàn tay lỡ cỡ giữa chừng, Cố Dịch ngẩn , đôi mắt đen lánh ngưng trệ trong một khoảnh khắc.

But đó chỉ nhún vai, “Thôi bỏ , cứ coi như gì."

đoạn, đeo tai , về phòng.

lắm.

lắm.

Cố Dịch lẽ thực sự bệnh trầm cảm đấy chứ?

nhớ, Cố Dịch lâu lắm đến trường, xin bảo lưu học tập đơn thuần cúp học, tóm bố cũng quản cho lắm.

Thậm chí năm ngoái lúc chụp ảnh cả nhà, Cố Dịch trực tiếp bảo lười , bố quả thực liền dẫn theo, cuối cùng bức ảnh chỉ ba một nhà.

đoán, trong lòng họ thực vẫn còn đang trách Cố Dịch.

Mà vấn đề lớn nhất hiện tại :

“Cố Dịch dường như thực sự sống nữa .”

sắp ch/ết lời thường lương thiện, thậm chí còn xoa đầu nữa, để bù đắp cho sự tiếc nuối cuối cùng thì cái gì chứ?

Giả sử cái kết cục Cố Dịch thực sự đám bình chữ “kịch thấu" chuẩn xác, thì đồng nghĩa với việc những cái “kịch thấu" khác cũng sẽ ứng nghiệm, bao gồm cả cái kết cục đuổi khỏi nhà, đ.á.n.h ch/ết tươi ?

đồng ý.

Cố Dịch ch/ết, nghĩ cách khiến thời gian cũng như tâm trí mà nghĩ đến c/ái ch/ết nữa.

Hạ quyết tâm, chạy gara.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/toc-vang-hu-hong-thong-tri-hoi-cuong-em-gai/chuong-3.html.]

Đạp chiếc xe đạp ba bánh dán hình Nữ hoàng Elsa , suốt dọc đường cứ bấm còi tin tin đạp sang nhà vách bên, gõ cửa rầm rầm rầm nhà Phùng Tích Nguyên.

mở cửa bố Phùng Tích Nguyên.

Thấy , mặt chú mới hiện lên nụ hiền hậu, “Ối chà Túc Túc tới chơi đấy ~" thì liền đập ngay mắt mái tóc vàng kim rực rỡ đầu , nụ bỗng chốc cứng đờ.

thì hai tay nắm chặt ghi đông xe, ngửa đầu dõng dạc :

, ông già!

Con xe độ đỗ ở cửa nhà các thì trộm mất chứ hả?"

07

thực cũng chạy xe máy thật lắm, mới năm tuổi, vặn chỉ cao hơn cái bánh xe một tí.

Biểu cảm khuôn mặt bố Phùng đổi liên tục, cuối cùng vẫn để nhà.

Chú khom xuống, cẩn thận từng li từng tí hỏi:

“Túc Túc , cái tóc cháu... thế nào thế hả?

bố cháu nhuộm cho cháu ?"

nghẹo đầu sang một bên, hông lệch một tí, hai tay đút cạp quần:

“Dài dòng quá, con trai chú , gọi nó đây, dẫn nó ngoài đua xe đêm."

, biểu cảm mặt bố Phùng giống như ngừng tim đột ngột .

Phùng Tích Nguyên từng với , bố luôn ao ước một đứa con gái đáng yêu như thiên thần nhỏ.

vặn thanh mai trúc mã với Phùng Tích Nguyên, bố liền luôn coi như một nửa đứa con gái, ba ngày hai bữa mua váy công chúa, b/úp bê gửi sang.

Bố Phùng còn đặc biệt học cách tết tóc, tết cho đủ các loại kiểu dáng b.í.m tóc, tết khen:

“Tóc Túc Túc nhà chúng đen bóng, giống hệt như nàng Bạch Tuyết ."

Bây giờ nàng Bạch Tuyết nhuộm một đầu tóc vàng trẻ trâu bờm xờm, cưỡi Nữ hoàng Elsa tới đòi .

bố Phùng trông như già mười mấy tuổi, bụng bồi thêm một câu, “Yên tâm ông già, cái nhuộm tóc loại dùng một thôi, thợ cắt tóc dám tẩy thật cho , cho nên dùng cái loại xịt nhuộm tóc , tắm một cái hết sạch."

Bố Phùng trong nháy mắt cải lão đồng, các nếp nhăn đều giãn :

“Gội sạch !

Gội sạch , gội sạch , còn nữa Túc Túc , ừm, đua xe , buổi tối đường an , để nhé."

“Ồ, thì chơi ở trong phòng ."

hất tóc một cái, “Dù thì tóc vàng một kiểu tóc, mà một thái độ sống."

Bố Phùng:

“..."

Lúc , Phùng Tích Nguyên vặn từ trong nhà vệ sinh , dường như mới giặt cái gì ở trong đó xong, từ đầu đến chân ướt sũng.

đ.á.n.h giá từ xuống một lượt, thổi một tiếng sáo lưu manh.

Bố Phùng lập tức rùng một cái, gần như phản xạ điều kiện lao v/út lên, một phát cởi phăng chiếc áo khoác , bọc chặt Phùng Tích Nguyên kẽ hở.

đó chú mới ý thức bản đang làm cái gì, đầu , con trai , thần tình kiểu hoang mang mờ mịt giống như xung đột mã .

Phùng Tích Nguyên thò cái đầu khỏi áo khoác bố , thấy , hai mắt sáng trưng lên, giọng nghẹt mũi nồng nặc gọi một tiếng:

“Túc Túc, vì lo lắng cho tớ nên mới tới xem ?

Túc Túc với tớ quá!"

nhún vai một cái, sải bước thẳng lên lầu, dáng điệu vô cùng nghênh ngang bất cần đời.

Phùng Tích Nguyên lập tức theo, bố Phùng một phát giữ chặt lấy bả vai, “Tích Nguyên, lên thì , cửa phòng đừng đóng , để hé một khe hở ?"

Phùng Tích Nguyên khốn hoặc :

“Tại ạ?

đây Túc Túc tới phòng con chơi đều thể đóng cửa mà bố?"


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...